Chương 19

Huyền Ly cõng Sở Du trở về tiểu viện ở cuối làng.

Cơm canh vẫn để nguyên trong nồi, khi dọn lên bàn vẫn còn nóng hổi.

Sở Du dùng tay trái khó khăn vật lộn với đôi đũa, tay phải duỗi thẳng trên bàn, mặc cho Huyền Ly xử lý.

Đói cả một ngày, nàng ăn gì cũng thấy ngon.

Vết bỏng do U Hỏa Liên gây ra mang theo độc, bọng máu vỡ ra khiến máu thịt lẫn lộn, be bét, phần rìa vết thương tím tái.

Huyền Ly nắm lấy cổ tay trắng nõn của nàng, thi triển một đạo linh thuật trị liệu.

Ánh sáng linh lực dịu dàng chưa kịp chạm đến vết thương đã tan biến không dấu vết.

Sở Du từ khóe mắt liếc thấy, liền lấy từ vòng tay trữ vật ra một lọ thuốc mỡ và băng gạc: “Những thứ này đối với ta không có tác dụng, bôi chút thuốc dưỡng vài ngày là khỏi thôi.”

Lọ thuốc mỡ này vốn là trước đây nàng mua cho Huyền Ly dùng, còn thừa lại một ít, giờ vừa hay có thể tận dụng hết chỗ ấy.

“Đối với bản thân ngươi đúng là tùy tiện thật.” Giọng điệu của Huyền Ly không phân biệt được vui hay giận. Hắn nhúng ướt một chiếc khăn tay, vặn đến nửa khô, thay nàng lau sạch máu bẩn ở lòng bàn tay.

Theo động tác làm sạch, vết thương đã tê liệt giờ lại nóng rát đau đớn trở lại.

Sở Du không nhịn được co ngón tay lại.

“Đau à?”

“Một chút thôi.” Nàng gắp một miếng ngó sen xào, hai má phồng lên: “Không đau lắm đâu. Trước đây ta thường xuyên bị thương, quen rồi.”

Máu bẩn được lau sạch, lộ ra vết bỏng.

Huyền Ly chấm thuốc mỡ, cẩn thận thoa đều: “Tại sao trước đây lại thường xuyên bị thương?”

Sở Du không nhịn được nhìn hắn một cái, đây dường như là lần đầu tiên Huyền Ly chủ động hỏi về chuyện quá khứ của nàng.

“Trước đây ta sống ở một nơi... có rất nhiều yêu thú, chúng hung tàn hơn hẳn những con trên núi nhiều. Bị chúng cắn trúng rồi, còn có thể bị nhiễm bệnh, biến thành quái vật không ra người không ra quỷ. Muốn sống sót, chỉ có thể liên tục săn gϊếŧ chúng, nên bị thương là chuyện thường tình.”

Băng vải được quấn từng vòng.

Huyền Ly nhướng mày: “Trong mười bốn châu, còn có loại yêu thú như vậy sao?”

“Ừm... có chứ, nơi đó hẻo lánh, ngươi có lẽ chưa từng nghe qua đâu.”

Hắn buông tay đã băng bó xong ra, ngay trước mặt Sở Du, lấy đi đũa và bát của nàng.

Trong bát cơm chỉ ăn được một phần nhỏ, nàng không quen dùng đũa bằng tay trái, ăn hồi lâu cũng chẳng được mấy miếng.

Một miếng thịt hầm được đưa đến bên miệng Sở Du.

“Há miệng.”

Đồng tử nàng khẽ mở lớn, ngẩn ngơ ăn một miếng, miếng tiếp theo rất nhanh lại được đút tới.

Chẳng mấy chốc một bát cơm đã thấy đáy, Huyền Ly lại xới cho nàng bát thứ hai.

Sở Du ăn uống yên lặng tao nhã, tốc độ lại rất nhanh, dù đút gì cũng ăn sạch sẽ không thừa.

Nhìn hai má trắng nõn phồng lên, Huyền Ly chợt nhớ tới lúc nhỏ từng nuôi một con thỏ hoang.

Bộ dạng ăn uống có đôi chút tương tự nàng.

Chỉ là, con thỏ ấy sau bị cung nhân bắt đi, lột da sống, cắt thành từng khối thịt hầm thành canh, bưng đến trước mặt hắn.

Huyền Ly đút xong bát thứ hai, hỏi: “Còn muốn ăn nữa không?”

Đại Hoàng ở góc phòng chứng kiến toàn bộ, đôi mắt nhỏ suýt lồi ra ngoài.

Sở Du ôm bụng lắc đầu, ánh mắt ngẩn ngơ: “Không muốn nữa, no lắm rồi.”

Hắn liền thu dọn bát đũa đi rửa. Ngoài cửa sổ tiếng nước chảy róc rách. Sở Du nằm bò trên bậu cửa sổ, nhìn về phía phòng bếp, thấy Huyền Ly xắn tay áo rửa bát.

Đêm khuya gió mát thổi nhẹ, bầu trời đêm như bị hắt mực, sao sáng lấp lánh.

Nàng không biết mình ngủ thϊếp đi từ lúc nào.

Trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, dường như có người dùng khăn ấm lau mặt cho nàng.

Ngay sau đó nàng được bế lên, đặt vào trong đống chăn mềm mại.

Ngọn nến trong phòng nổ “tách”, bùng sáng chớp nhoáng.

Sở Du vô thức kéo lấy nửa ống tay áo, thì thầm: “... Tắt đèn.”

Ánh nến lặng lẽ tắt ngấm, bóng tối bao trùm.

Nàng thỏa mãn ôm chăn, tìm một tư thế thoải mái, ngủ say sưa.

-

Sở Du lại nằm mơ.

Trong khu vực ô nhiễm, bầu trời dù ngày hay đêm cũng mãi mãi u ám, tối tăm.

Không khí nồng nặc mùi máu tanh đến mức đặc quánh, ngay cả gió cũng không thổi tan đi được.

Xác chết nằm la liệt đầy đất.

Những chi thể còn lại của lũ quái vật chất chồng thành những ngọn đồi nhỏ, máu đặc sệt thấm xuống mặt đất, tụ lại thành vô số con suối nhỏ.

Sở Du là người sống sót duy nhất trong khu vực ô nhiễm này.

Quần áo của nàng bị máu tưới ướt hết lần này đến lần khác, lạnh ngắt dính sát vào người, nhớp nháp đến mức buồn nôn.

Nàng nắm chặt thanh trường đao trong tay, xung quanh có rất nhiều xác chết nằm la liệt, phần lớn chi thể đều không còn nguyên vẹn.

Mỗi gương mặt đều là những người từng cùng với nàng ngày đêm bên nhau.

Gần Sở Du nhất là một nữ nhân tóc ngắn, nằm ngay dưới chân nàng, đôi mắt đυ.c ngầu, chỗ ngực có vết thương xuyên thấu do trường đao gây ra.

Đôi chân của Sở Du như bị đóng đinh tại chỗ, giống như một con rối gỗ.

Những thi thể trên mặt đất cứng ngắc bò dậy, hoặc nắm lấy cổ chân nàng, hoặc túm chặt tay nàng, hoặc hung ác bóp cổ nàng.

Cả thế giới méo mó sụp đổ, những âm thanh hỗn loạn xoáy tròn chui vào tai.

Từng khuôn mặt quen thuộc không ngừng phóng đại và vặn vẹo trước mắt nàng.

Mọi người đều đang nói, từ thì thầm nhỏ nhẹ dần dần trở nên ồn ào, cuối cùng dùng cùng một ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào nàng, miệng há ra ngậm vào: “Tại sao ngươi vẫn chưa chết đi?”

Sở Du không mở miệng được, cổ họng như bị bịt kín, không phát ra nổi nửa tiếng động.

Cảm giác ngạt thở ngày càng mãnh liệt.

“Sở Du.”

Bên tai truyền đến một tiếng gọi.

Chỉ trong khoảnh khắc, những lời chất vấn ấy đã biến mất, cảm giác ngạt thở cũng tan đi.

Sở Du mơ màng mở mắt, tầm nhìn bị nước mắt che mờ, cơ thể như bị đổ chì vào, vừa nóng rực vừa nặng trĩu.

Ngoài cửa sổ, đêm tối sâu thẳm, ngọn nến lung lay yếu ớt.

Chiếc khăn ẩm lau đi mồ hôi và nước mắt trên gương mặt nàng.

Tầm nhìn dần dần trở nên rõ ràng.

“Huyền Ly, hình như ta đang bị sốt...”