Chương 17

Chỉ đáp hai chữ, giọng không lớn, nhưng rõ ràng vang vọng vào tai từng người một.

“Tốt quá, tốt quá rồi!” Triệu thẩm vỗ đùi đánh đét một cái: “Thôn Khê Thạch chúng ta lâu lắm rồi không có đám cưới nào! Phải làm thật náo nhiệt mới được!”

Đám đông đang im lặng lập tức sôi trào trở lại, dân làng cười nói hò reo ồn ào.

“Chúc mừng chúc mừng!”

“Trai tài gái sắc, đáng lẽ phải thành thân từ lâu rồi mới phải...”

“Đến lúc đó chúng ta đều sẽ đến giúp một tay!”

Tiếng ồn ào vui vẻ vang vọng bên tai rồi lại trôi đi. Sở Du chậm rãi chớp chớp mắt, lại nhìn sang người bên cạnh.

Giữa tiếng huyên náo, nam tử trẻ tuổi mặc trường bào màu thiên thủy xanh nhạt, tư thế ung dung đối diện ánh mắt nàng, dường như câu nói kinh thiên động địa “Sắp rồi” vừa rồi không phải do hắn nói ra vậy.

Yến tiệc kéo dài đến khuya mới tan.

Dân làng dìu nhau, vừa cười vừa nói trở về nhà mình. Đại Hoàng vẫy đuôi, đi theo sau Sở Du và Huyền Ly.

Ánh trăng trong trẻo sáng ngời, tiếng côn trùng rả rích, bóng của hai người một chó kéo dài thật dài trên mặt đất.

“Huyền Ly.” Sở Du đột nhiên dừng bước.

“Hửm?”

“Vừa nãy... ngươi có phải không muốn lắm không?” Đôi mắt hạnh đen láy nhìn thẳng hắn, hỏi rất trực tiếp: “Triệu thẩm họ chỉ là nhiệt tình quá thôi, nếu ngươi cảm thấy quá nhanh, hoặc là... không muốn, thì ta có thể đi nói với họ. Chuyện này không cần miễn cưỡng đâu.”

Huyền Ly chậm lại bước chân, nhàn nhạt nói: “Không hề miễn cưỡng.” Hắn ngừng lại một chút, rồi bổ sung thêm: “Chỉ là đang nghĩ đến sính lễ thôi.”

Sở Du ngẩn ra, khóe mắt cong cong: “Sính lễ ư?” Nàng bước nhanh hai bước, đi song song với hắn, nghiêng đầu nhìn: “Là ta nhặt ngươi về nhà trước mà. Theo lý thì phải ta đưa sính lễ cho ngươi mới đúng chứ.”

Huyền Ly nghiêng mắt nhìn nàng, dưới ánh trăng, nàng cười cong cả mắt, mang theo đôi chút tinh nghịch.

“Ồ?” Hắn nhướng mày.

“Ta có một món quà muốn tặng ngươi.” Giọng Sở Du nhẹ nhàng vui vẻ: “Nhưng tạm thời chưa thể nói được.”

-

Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Sở Du đã thức dậy.

Nàng ăn sáng xong, thay một bộ quần áo màu đen, đeo dao chặt củi mới vào thắt lưng: “Huyền Ly, ta đi xuống trấn một chuyến, có chút việc, phải về muộn một chút. Ngươi và Đại Hoàng ngoan ngoãn trông nhà nhé.”

Ánh mắt Huyền Ly dừng lại trên bộ quần áo màu đen của nàng: “Đi làm gì?”

“Chỉ là chút việc nhỏ thôi, không cần lo.” Nàng xua xua tay: “Nhớ ăn cơm đúng giờ và uống thuốc đấy.”

Sở Du đi đến cổng viện, lại quay đầu cười vẫy tay với hắn, dải buộc tóc màu táo đỏ khẽ bay trong gió, bóng dáng rất nhanh đã biến mất.

Huyền Ly đứng lặng nhìn cổng viện một lúc. Còn Đại Hoàng thì ngồi xổm ở cửa, phát ra tiếng ưng ửng không nỡ.

Hắn cụp mắt liếc nó một cái: “Đi theo.”

“Ưng!” Đại Hoàng lập tức lao ra khỏi cổng viện, ẩn đi thân hình đuổi theo.

-

Sở Du rời khỏi phạm vi Bàn Trấn, thẳng tiến về dãy núi Xích Hắc uốn lượn ở phía bắc xa xôi.

Đến chân núi vào lúc hoàng hôn, ánh lửa dữ dội hòa quyện cùng sắc màu chiều tà.

Trên núi, dung nham chảy liên tục quanh năm trong các khe nứt núi thể, khắp nơi toàn cây khô xương cháy.

Sinh vật sống duy nhất là đóa liên hoa tím thẫm nở nửa bên cạnh hồ dung nham.

Một con cự giao vảy đen khổng lồ dài bảy trượng đang cuộn mình gần đó, mỗi lần thở ra đều phun tia lửa.

Đôi mắt rắn đỏ sẫm khóa chặt kẻ xâm phạm lãnh địa. Nó thè lưỡi rắn, phát ra tiếng “xì xì” đe dọa, đầy vẻ khinh thường.

Một phàm nhân hôi hám, cũng dám đến địa bàn của nó sao?

Sóng nhiệt ùa tới, làm môi Sở Du khô nứt.

Dải buộc tóc đỏ táo bay theo mái tóc đen, nàng tháo bầu nước uống một ngụm: “Chào nhé, ta đến hái một bông hoa.”

“Xì xì!” Cự giao giận dữ rít lên, thân hình khổng lồ ầm ầm trườn tới.

Nó muốn thiêu chết phàm nhân không biết trời cao đất dày này!

Một ngọn lửa lớn phun thẳng về phía Sở Du.

Đại Hoàng lén theo dõi suốt đường, đang nấp sau tảng đá lớn, trợn tròn mắt, sợ quá tức tốc lao ra.

“Ưng ửng!”

“Keng!”

Sở Du rút trường đao từ vòng tay, giơ lên nghênh đón một nhát. Nơi lưỡi đao đi qua, ngọn lửa liền bị dập tắt.

Đại Hoàng phanh gấp chân, cả con chó ngã nhào mặt xuống đất.

Nàng bắt đầu giao chiến với cự giao.

Nó liên tục phun ra liệt diễm, muốn thiêu chết phàm nhân này. Hỏa diễm của giao xà không phải lửa thường, chỗ nào đi qua đều không còn nổi cọng cỏ, việc thiêu một phàm nhân dễ như trở bàn tay. Thế nhưng cứ như gặp ma vậy, dù nó có phun thế nào cũng đều bị trường đao chém tan.

Tiếng lách tách vang lên không dứt.

Đại Hoàng giữ nguyên tư thế ngã sấp, ngẩng đầu nhìn Sở Du đánh cho hỏa giao một trận tơi bời, đạp lên đầu nó, hái đóa liên hoa bên hồ dung nham.

Sở Du đánh xong mới nhìn thấy con chó nhà mình, bất mãn vỗ vỗ đầu chó: “Đại Hoàng, sao ngươi lại theo tới đây? Đã bảo ngoan ngoãn ở nhà rồi mà.”

Phía sau lưng, con cự giao khổng lồ thè lưỡi rắn rũ xuống, nằm bẹp dí trên mặt đất, mắt lóe vàng kim, chóng mặt hoa mắt.

“Ưng...” Đại Hoàng làm nũng để lấp liếʍ qua ải, dùng đầu dụi dụi vào tay Sở Du.

Mũi đen dụi phải một vùng ướŧ áŧ, đầy mùi máu tanh.

Sở Du co bàn tay phải bỏng rát lại, đẩy cái đầu chó đang lo lắng chồm tới của Đại Hoàng ra. Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời đêm u ám: “Bị đóa hoa kia làm bỏng một chút thôi, không sao đâu. Đại Hoàng ngoan, cõng ta về trấn, phải chạy nhanh chút nhé.”

Máu theo đầu ngón tay chảy xuống.

“Tí tách...”

Dưới mái hiên Vạn Xuân Đường, nước mưa rơi từng giọt, tích tụ thành vũng nước dưới mái.

Trong tiệm thắp đèn lưu ly, đáy đèn khảm đá tụ linh, xua tan hơi ẩm mưa lạnh. Chưởng quầy nhìn ra cửa một cái, nơi mưa đêm lộp độp rơi, thở dài rồi gẩy bàn tính đối sổ.

Hắn đúng là hồ đồ già rồi, thế mà lại thật sự lập khế ước với cô nương phàm nhân kia, tin rằng nàng có thể mang U Hỏa Liên về, còn giữ lại Thái Ất Thanh Chi cho nàng.

Hôm nay là ngày cuối cùng của hạn định, mắt thấy đã sắp đến cuối giờ Hợi.

Không thể nào đến được đâu.

“Thôi không đợi nữa, đóng cửa.”

Đệ tử đang dựa tường ngủ gật dụi mắt đi đóng cửa: “Sư phụ, người đúng là tâm địa thiện lương. Đó chính là yêu thú ngũ giai, ngay cả tu sĩ thế gia cũng không dám khoác lác đảm bảo đánh thắng, thì một phàm nhân nhỏ bé sao có thể...”

Đôi ủng ngắn giẫm nát bóng phản chiếu trong vũng nước, một bàn tay chặn cánh cửa sắp khép lại.

“Xin lỗi, để chưởng quầy chờ lâu rồi. Thứ ngài cần, ta đã mang đến đây.”

Đóa liên hoa tím thẫm tràn ngập linh khí được đặt lên quầy.

Bàn tay đang bấm bàn tính của chưởng quầy run lên một cái, cả buổi tối đối sổ sách giờ tính sai hết cả.