Một giọt mồ hôi theo cằm rơi xuống.
Sở Du cắn chặt môi, khoang miệng tràn ngập mùi tanh của máu. Nàng ép đôi tay đã mềm nhũn run rẩy phải vung đao thêm lần nữa, chém đứt những dây leo đang quấn tới.
Vừa chém xong một mảng, rất nhanh lại mọc ra mảng mới.
“Gào!” Từ khe núi truyền đến một tiếng gầm của thú, ngay sau đó một con hỏa long phun ra.
Cái khe núi nhỏ lập tức biến thành biển lửa.
“Giỏi lắm, Đại Hoàng!” Sở Du thở gấp một hơi, toàn thân đã đầm đìa mồ hôi.
Nàng cắm đao vào sườn đất, mượn lực khó khăn bò lên trên, nhiệt triều trong cơ thể càng lúc càng cháy bỏng dữ dội, khiến nàng suýt nữa không nắm nổi chuôi đao.
“Ư ư!” Đại Hoàng lao xuống sườn đất, ngậm lấy cánh tay Sở Du kéo lên trên.
Khi bị kéo lên đến nơi, Sở Du đã gần như hóa thành một vũng bùn mềm nhũn, trong tai ong ong vang vọng.
Trong lúc ý thức mơ hồ, cơ thể nàng bị xóc nảy lên xuống, cảnh vật xung quanh cũng đang lùi nhanh về phía sau.
Nàng cố gắng đưa tay ra, sờ thấy bộ lông ngắn ấm áp của Đại Hoàng.
Nhưng sờ vào lại thấy hơi đâm tay, không mềm mại như bình thường, hơn nữa Đại Hoàng dường như lớn hơn, trong miệng còn ngậm thanh đao của nàng.
Tiếng nước suối và tiếng gió dưới chân núi lướt qua bên tai.
Đại Hoàng đột ngột dừng lại, phát ra tiếng “ư ử” lo lắng sốt ruột.
Sở Du không dùng nổi chút sức nào, trực tiếp bị hất ngã xuống.
Một cánh tay đúng lúc vòng qua eo nàng, ôm lấy người kéo lên. Gương mặt nóng rực dán vào vạt áo mát lạnh, ngửi thấy hơi thở lạnh lẽo quen thuộc, Sở Du như con cá khát nước, vô thức cọ sát vào.
Huyền Ly mang người vào chính phòng, cụp mắt nhìn người trong lòng mình. Gương mặt trắng như sứ đang ửng hồng bất thường, đôi mắt hạnh như ngâm trong nước, long lanh mờ mịt.
Khoảnh khắc nàng dán sát lại, cơn đau thấu xương do chuỗi hạt Bồ Đề mang đến dần dần dịu đi.
Hắn nắm lấy gáy Sở Du kéo giãn khoảng cách, vẻ mặt khó đoán: “Sở Du.”
Hơi thở lạnh lẽo rời đi, cơn nóng bỏng vừa được xoa dịu lập tức lại bùng lên mãnh liệt hơn. Sở Du khẽ thở hổn hển một tiếng, mơ màng nhìn hắn, thì thầm: “Huyền Ly...”
Tiếng thở dồn dập mảnh mai như lông vũ nhẹ nhàng, lướt qua trên da.
“Ngươi trúng độc của Phược Tâm Đằng.” Cánh tay đang nắm gáy buông lỏng một chút.
Ánh mắt Sở Du rơi xuống đôi môi mỏng của hắn. Đường cong ưu mỹ, màu sắc nhạt, trông rất mềm mại.
“Vậy... ngươi có thuốc giải không?” Nàng khó khăn duy trì một tia lý trí cuối cùng.
“Không có.”
Phược Tâm Đằng rất hiếm và khó đối phó, cả nhựa cây lẫn hương hoa đều chứa kỳ độc. Huyền Ly từng chứng kiến người trúng độc, chỉ trong chớp mắt đã mất hết lý trí và biến thành dã thú. Hắn ngược lại có chút bội phục Sở Du, vậy mà vẫn còn có thể nói chuyện được.
Sở Du đột nhiên bật ra một câu: “Ngươi cảm thấy ta là người thế nào?”
Huyền Ly nhướng mày nói: “Là người kỳ lạ nhất mà ta từng gặp trong đời này.”
“Vậy thì dễ rồi.” Kỳ lạ chính là đặc biệt, đặc biệt chính là thích! Nàng suy luận xong xuôi, liền kiễng chân nhảy bổ tới trước.
Hương hoa ngọt ngấy cùng thân thể mềm mại ập đến.
Môi chạm môi, hơi thở nóng bỏng hòa quyện truyền cho nhau.
Theo lý mà nói, Huyền Ly đáng lẽ nên bóp nát cổ nàng rồi ném xuống đất, thế nhưng...
Hắn không động đậy.
Đôi môi mềm mại của nàng vụng về, gấp gáp hôn hắn.
Cơn đau nhói tim do chuỗi hạt Bồ Đề mang lại dần dần rút đi như thủy triều, để lại một khoảng trống gần như tê liệt.
Ánh mắt Huyền Ly tối sẫm, bàn tay đang nắm gáy nàng vô thức siết chặt hơn, kéo nàng ép sát vào mình thêm nữa.
Sở Du như ngâm trong dung nham, chút tỉnh táo cuối cùng cũng bị nung chảy. Không nhận được phản hồi thực sự, nàng càng thêm bồn chồn, giữa môi tràn ra những tiếng rêи ɾỉ vụn vặt.
Đôi mắt hạnh nhân vốn luôn chứa đầy ý cười giờ đây long lanh ngập nước, hàng mi ướŧ áŧ, bị lấp đầy bởi khát cầu ngây dại.
Nàng bám chặt lấy vai hắn, đôi môi nóng rực trượt dọc xuống dưới, cắn lên yết hầu nhô cao.
Hơi thở của Huyền Ly trong khoảnh khắc ngừng lại.
Thứ gì đó đang ngủ đông bỗng lặng lẽ thay đổi.
Hắn nắm lấy bờ vai mảnh khảnh của nàng, hơi dùng lực, kéo nàng ra một khoảng cách. Thiếu nữ bị buộc phải ngẩng đầu lên, mơ màng nhìn hắn.
Môi nàng đỏ mọng, có những vết cắn sâu nông khác nhau, đóng lại thành vảy máu.
“Sở Du.” Giọng Huyền Ly trầm thấp, dùng ngón cái vuốt ve vết thương trên môi nàng: “Ngươi chắc chắn muốn ta giúp chứ?”
Sở Du dùng hành động thay cho câu trả lời, như một dây leo quấn chặt lấy hắn.
Yết hầu khẽ lăn một cái, không tiếng động.
Ngay khoảnh khắc sau, bàn tay thon dài mạnh mẽ đỡ lấy mông nàng, nhấc mạnh lên!
“A!” Sở Du đột nhiên bị treo lơ lửng, theo bản năng dùng hai chân quấn chặt lấy vòng eo thon hẹp của hắn.