Các tin tức xoay quanh Thẩm Vụ Trầm rốt cuộc cũng chỉ là một hiện tượng nhất thời. Dù rằng thủ khoa kỳ thi đại học rất ấn tượng, mỗi năm vẫn có vài chục người, nhiệt độ qua đi rồi cũng sẽ hết.
Điều mà Tạ Cửu Lê lo lắng, mối quan hệ giữa Thẩm Vụ Trầm và nhà họ Thẩm, cuối cùng không bị kéo vào.
Cuối cùng, bài báo “Thẩm Vụ Trầm và bạn gái của cậu ấy” mới là thứ được lan truyền rộng rãi trên mạng một thời gian.
Cha của Thẩm Vụ Trầm cũng thử gọi điện cho Tạ Cửu Lê, mở đầu là một đống lời tâng bốc, ý tứ ngầm là Thẩm Vụ Trầm chẳng qua chỉ là kẻ bất tài, có được ngày hôm nay tất cả đều nhờ cô nâng đỡ v.v…
Tạ Cửu Lê lười nghe ông ta nói hết, liền dập máy giữa chừng.
Cúp máy xong, nghĩ lại thấy không đúng, Tạ Cửu Lê gọi lại để cảnh cáo ông ta không được nói những lời vô nghĩa này với Thẩm Vụ Trầm.
Trùng hợp là Thẩm Vụ Trầm đi ngang qua nghe được, cậu nói rằng tất cả liên lạc của người nhà họ Thẩm đều đã nằm trong danh sách chặn của mình.
Tạ Cửu Lê lúc này mới yên tâm.
Nói đến những ông bố tệ hại, thì ngoài Thẩm cha, cha của Cố Chu - Cố Sơ cũng là một điển hình.
Hơn một tháng sau lần gặp trước, Cố Sơ lại đến gặp Tạ Cửu Lê, lần này không đến tay không mà mang theo một tấm thiệp mời.
Tạ Cửu Lê nhìn tấm thiệp mời dự lễ cưới vài giây, rất thẳng thắn hỏi:
“Ông sắp kết hôn rồi, còn để tâm đến đứa con trai mà ông bỏ rơi suốt hơn mười năm sao?”
Vị thương nhân trẻ tuổi và đầy triển vọng không trả lời ngay câu hỏi của Tạ Cửu Lê, mà trầm ngâm một lát, sau đó hơi đăm chiêu nói:
“Thì ra thẳng bé đã nói với cô như vậy à?”
Tạ Cửu Lê không hề bị Cố Sơ làm cho bối rối, cô bình tĩnh đáp:
“Vậy cậu ấy nên nói với tôi thế nào?”
Cố Sơ nhíu mày im lặng một lúc, rồi mới nói:
“Cho dù tôi trả lời câu hỏi này, cô cũng sẽ không tin lời tôi.”
Tạ Cửu Lê mỉm cười lịch sự, xem như ngầm thừa nhận điều đó.
Dù Cố Chu hơi nghịch ngợm, giống như một chú mèo thích giấu đi những thứ mình coi là quan trọng, nhưng Tạ Cửu Lê chưa bao giờ có ý định moi hết mọi bí mật của cậu ta.
Một thanh niên chưa đến hai mươi, có vài bí mật nhỏ thì có sao đâu chứ.
Dù sao, Tạ Cửu Lê cũng không định tâm sự quá sâu với Cố Chu.
Cố Sơ tỏ ra điềm tĩnh, không hề ngạc nhiên với câu trả lời của Tạ Cửu Lê:
“Tôi chỉ có thể nói rằng, tôi thực sự đã lơ là việc giáo dục nó lúc nhỏ. Nếu trước đây tôi dành cho con nhiều sự quan tâm hơn, có lẽ tính cách của nó sẽ khác bây giờ.”
Tạ Cửu Lê nghĩ một chút, liền nói ngay:
“Tôi thích tính cách hiện tại của cậu ấy.”
Nghe vậy, biểu cảm của Cố Sơ có phần phức tạp, giống như mang ý nghĩa “thế giới thật lắm điều kỳ lạ”.
Mặc dù Cố Sơ có thể được xem như một con cáo xảo quyệt, nhưng ông ta cũng không có ý nói xấu Cố Chu sau lưng Tạ Cửu Lê. Sau khi trao thiệp mời, không lâu sau đó, ông ta đứng dậy rời đi.
Trước đó, Tạ Cửu Lê đã điều tra qua về thân phận của Cố Sơ. Cô cảm thấy việc ông ta đích thân đến đưa thiệp mời này thực sự là thừa thãi.
À, nhưng trước mặt cô - người giàu nhất nhì với tài sản gần như vô hạn, thì gia sản của Cố Sơ chẳng đáng gì cả.
Ngay cả khi ông ta kết hôn xong, hai tập đoàn thực hiện tái cơ cấu lợi ích, cũng vẫn chẳng là gì trong mắt cô.
Khi bước đến cửa, Cố Sơ quay đầu lại, lịch sự nhưng hơi xa cách nói:
“Không cần tiễn.”
Tạ Cửu Lê vốn không có ý định tiễn ông ta ra xe, liền đứng lại bên cạnh cửa.
Cố Sơ đi giày, bước ra khỏi cửa, rồi quay đầu lại nói:
“Không ngờ mối quan hệ giữa cô và Cố Chu lại tốt đến vậy. Có lẽ cô sẽ là người phù hợp hơn tôi để làm người dẫn dắt và bảo vệ cậu ấy.”
Tạ Cửu Lê lười biếng dựa nửa người vào khung cửa:
“Hy vọng ông sẽ quan tâm đến đứa con tiếp theo hơn một chút.”
Cố Sơ vậy mà lại gật đầu đáp:
“Tôi nhất định sẽ làm vậy.”
Tạ Cửu Lê nhìn chiếc xe của Cố Sơ rời đi, đứng ở cửa suy nghĩ một lúc về những lời ông ta vừa nói.
Cô vừa mới suy nghĩ chưa đến một phút thì bóng dáng của Cố Chu đã xuất hiện trong tầm mắt.
“Nghe dì nói Cố Sơ đến.” Cố Chu đeo cặp sách, đội mũ bóng chày, trông như vừa từ bên ngoài về, “Có gây phiền phức cho chị không?”
“Chỉ là mang thiệp mời đám cưới thôi.” Tạ Cửu Lê nói thẳng, rồi tiếp:
“Em đi tàu điện ngầm về à? Lấy một chiếc xe của chị mà đi.”
Cố Chu cởi giày, nhanh chân đi theo Tạ Cửu Lê, nửa đùa nửa thật hỏi:
“Em có thể lấy chiếc Rolls-Royce chị vừa mới mua không?”
“Được chứ.” Tạ Cửu Lê thản nhiên nói, “Dù gì cũng đã mua được hai tuần rồi.”
Cố Chu bật cười, giọng điệu nhẹ nhàng:
“Em chỉ đùa thôi, xe của chị đắt như vậy, em mà lái đến trường thì quá gây chú ý rồi.”
“Thế chị đi đón em thì không gây chú ý sao?” Tạ Cửu Lê hỏi.
Dù sao, cuối cùng không chừng lại xuất hiện mấy lời đồn kiểu “Cố Chu được phú bà bao nuôi” hoặc “Rốt cuộc cậu ta đã được gia đình hào môn bỏ rơi hơn mười năm tìm lại”…
…Khoan đã, hình như cả hai lời đồn này đều khá thực tế nhỉ?
Hôm nay Cố Chu thực ra về sớm hơn bình thường một chút, cứ như thể nghe ngóng được chuyện liên quan đến Cố Sơ nên cố tình quay về.
Mà sự xuất hiện của Cố Sơ vốn dĩ đã có chút kỳ lạ.
Nhưng Tạ Cửu Lê biết rằng hỏi Cố Chu cũng chẳng được gì — nếu cậu ta không tự nói, nghĩa là đã nghĩ sẵn cách để giấu đi rồi.
Thế nên cô không hỏi gì thêm, đợi vài ngày, quả nhiên “bí mật” cũng bị lộ.
Người kể chuyện này cho Tạ Cửu Lê lại chính là Thời Kinh Hàn, cậu chàng đang làm thêm với vai trò người mẫu.
Cậu nói:
“Cố Chu lên bản tin xã hội rồi.”
Càng ít chữ, tin tức càng lớn.
Tạ Cửu Lê đang gọt bút chì thì khựng lại một chút, mới hỏi:
“Tin xã hội gì?”