Chương 49: Yêu sớm… 2

Cái tên Thẩm Vụ Trầm ngay lập tức xuất hiện cùng với một vài cái tên khác trên tiêu đề của các phương tiện truyền thông lớn khắp cả nước.

Rõ ràng là tâm điểm của mọi cuộc thảo luận, nhưng bản thân Thẩm Vụ Trầm lại gần như ở chế độ “ẩn thân” hoàn toàn trên mạng xã hội của mình.

Điện thoại không thể gọi được, tin nhắn không trả lời, những lần bị gắn thẻ trong nhóm chat càng không thèm để mắt đến.

Những người duy nhất có thể liên lạc được với Thẩm Vụ Trầm là mấy người sống cùng nhà với anh.

Vì vậy, mấy ngày này, Tạ Cửu Lê nhận được vô số cuộc gọi.

Có người từ phòng tuyển sinh gọi đến, giọng điệu nhẹ nhàng hỏi “Liệu bạn Thẩm Vụ Trầm có định đổi nguyện vọng không” và nhân tiện quảng cáo luôn về trường của họ.

Cũng có người là trưởng khoa của một trường đại học gọi trực tiếp, vừa giới thiệu vừa cam kết “Chúng tôi có thể mang lại cho bạn Thẩm Vụ Trầm sự giáo dục và định hướng tốt nhất”, kèm theo một loạt ưu đãi.

Thậm chí còn có người muốn thông qua Tạ Cửu Lê, người giám hộ trên danh nghĩa, để tìm cách tạo mối quan hệ.

Mỗi người nói một cách khéo léo hơn người trước, khiến Tạ Cửu Lê dần mất khả năng phán đoán. May mắn thay, cô chỉ có một tiêu chuẩn duy nhất.

“Xin lỗi, Thẩm Vụ Trầm đã quyết định rồi.” Tạ Cửu Lê nói qua điện thoại. “Tôi sẽ không ép cậu ấy đổi nguyện vọng… Được rồi, tạm biệt.”

Cô đặt điện thoại xuống, tiện tay bật chế độ máy bay.

— Sau khi kết quả thi đại học được công bố, mọi thứ còn trở nên vô lý hơn. Có cả phóng viên gọi đến, muốn phỏng vấn Thẩm Vụ Trầm về phương pháp học tập và kinh nghiệm sống của cậu ấy để viết một bài báo.

Tạ Cửu Lê nghĩ rằng phương pháp học tập của Thẩm Vụ Trầm chưa nói đến chuyện có phổ biến hay không, nhưng kinh nghiệm sống của cậu ấy chắc chắn là điều không nên công khai.

Vì thế, cô lập tức từ chối.

Cô từ chối dứt khoát, nhưng ai ngờ phóng viên lại quay sang trường học của Thẩm Vụ Trầm để phỏng vấn, thu thập thông tin từ học sinh và giáo viên, sau đó chắp vá thành một bài báo đăng trên phương tiện truyền thông của họ.

Khi Tạ Cửu Lê nghe Cố Chu nói về bài báo đó, cô hoảng hốt.

Giáo viên cấp ba của Thẩm Vụ Trầm thì không nói làm gì, họ là người trưởng thành và biết không nên nói bừa. Nhưng học sinh thì khác, lời đồn cũng có thể tuôn ra vô tội vạ, chưa kể Thẩm Vụ Trầm còn có một “em gái” trên danh nghĩa học cùng trường.

Lúc đó, cô bỏ cả cơm, cầm lấy điện thoại của Cố Chu đọc từ đầu đến cuối bài báo. Cô phát hiện ra rằng phóng viên cũng còn chút lương tâm, không tùy tiện viết bừa những điều không nên viết để câu kéo sự chú ý. Thay vào đó, bài báo tạo dựng hình ảnh một học bá lạnh lùng, xa cách, như không màng thế tục. Kèm theo đó là một bức ảnh nghiêm túc trên thẻ học sinh của Thẩm Vụ Trầm.

Hình tượng được xây dựng này vốn dĩ nghe rất khó tin, nhưng khi kết hợp với bức ảnh, độ tin cậy bỗng dưng tăng lên gấp mười lần.

Tạ Cửu Lê thoát khỏi bài viết dài, lướt qua phần bình luận bên dưới, và bất ngờ thấy một bình luận nổi bật với hơn bảy mươi lượt tranh luận về câu hỏi: “Thẩm Vụ Trầm năm nay và Cố Chu năm ngoái, hai vị thủ khoa khối A, ai đẹp trai hơn?”

Cô ngẩng đầu nhìn hai vị thủ khoa khối A trước sau đang ngồi hai bên bàn.

Cố Chu mỉm cười với cô.

Thẩm Vụ Trầm ngẩng đầu nhìn cô chăm chú.

Dưới ánh nhìn của cả hai, Tạ Cửu Lê bình tĩnh trả điện thoại lại cho Cố Chu, thầm nghĩ: Mèo Ba Tư và mèo Bali, con nào đẹp hơn? Tất nhiên là mỗi con mỗi vẻ rồi.

Hôm nay là ngày Thẩm Vụ Trầm đến trường lấy bằng tốt nghiệp.

Thực ra vài ngày trước, khi điểm thi đại học được công bố, cậu đã nên đi, nhưng vì nghĩ rằng chắc chắn sẽ có không ít phóng viên đang chờ sẵn ở trường, Tạ Cửu Lê đã gọi điện cho nhà trường, xin dời lại vài ngày.

Đúng lúc này, Thẩm Vụ Trầm vừa mới hoàn thành việc điền nguyện vọng trực tuyến, chốt hẳn lựa chọn của mình. Những trường đại học vẫn còn nuôi hy vọng níu kéo cậu cũng sẽ phải từ bỏ ý định.

Khi Thẩm Vụ Trầm một mình vào trường nhận bằng tốt nghiệp, Tạ Cửu Lê tình cờ thấy quầy tạp hóa gần đó đang bán kem ốc quế thủ công. Không cưỡng lại được, cô xuống xe mua một cái.

Cô vừa ăn vừa chờ ở gần cổng trường thì một người cầm micro bất ngờ bước nhanh tới hỏi:

“Bạn học, chào bạn! Cho hỏi bạn có phải là học sinh ở đây không? Bạn có biết Thẩm Vụ Trầm, thủ khoa kỳ thi đại học năm nay, không?”

Tạ Cửu Lê ngẩng đầu nhìn lên.

Ngay trên cổng trường, tấm băng rôn lớn với dòng chữ “Nhiệt liệt chúc mừng bạn học Thẩm Vụ Trầm của trường chúng ta đạt thủ khoa khối A kỳ thi đại học tỉnh với tổng điểm 725” đang tung bay trong gió.

“Biết chứ.” Cô đáp chậm rãi.

Bị nhầm là học sinh cấp ba quả thực rất vui, Tạ Cửu Lê cảm thấy chắc hẳn là nhờ cô gần đây chăm chỉ ngủ sớm dậy sớm và chăm sóc bản thân thật tốt.

“Vậy bạn có thể chia sẻ với chúng tôi một chút được không?” Phóng viên cười thân thiện. “Bạn nghĩ Thẩm Vụ Trầm ở trường là một người như thế nào?”

Tạ Cửu Lê ngẫm nghĩ một chút, rồi rất nghiêm túc đáp:

“Cậu ấy rất đẹp trai.”

Phóng viên ngượng ngùng cười:

“Đúng vậy ha. Nhưng mọi người chỉ từng nhìn thấy ảnh thẻ học sinh của cậu ấy thôi, không biết bạn có tấm ảnh đời thường nào của cậu ấy không? Một cô gái xinh đẹp như bạn, chắc cũng quen biết với một chàng trai đẹp trai như cậu ấy nhỉ?”

Tạ Cửu Lê nghĩ bụng: Mình có đấy, còn rất nhiều nữa, nhưng tại sao mình phải đưa cho anh ta chứ?

Cô cắn một miếng kem ốc quế, dưới ánh mắt đầy nhiệt tình của phóng viên, nói:

“Anh muốn ám chỉ rằng Thẩm Vụ Trầm yêu sớm đúng không?”

Đây cũng là một hướng thu hút lưu lượng không tệ. Bất kể quan điểm là “Yêu đương không làm ảnh hưởng học tập” hay “Học sinh chưa đủ tuổi sao có thể yêu đương làm lỡ chuyện học hành”, đều có thể dựa vào trào lưu hiện tại để kiếm lợi.

Phóng viên bị Tạ Cửu Lê hỏi thẳng như vậy thì nét mặt trở nên nghiêm túc:

“Bạn học, tôi đã nói điều gì khiến bạn hiểu lầm như vậy chứ?”

“Anh đang ám chỉ rằng giữa tôi và cậu ấy có quan hệ mập mờ. Nhưng tôi chỉ đơn giản khen cậu ấy đẹp trai thôi.” Tạ Cửu Lê nghi hoặc nói:

“Tôi nói Thẩm Vụ Trầm đẹp trai thì có gì sai? Cậu ấy quả thực rất đẹp mà.”

Nếu không, ban đầu sao Tạ Cửu Lê lại không ngừng liên tưởng cậu ấy với nữ chính trong tiểu thuyết lãng mạn cơ chứ!

Cánh cửa nhỏ bên cạnh phòng truyền đạt kêu “két” một tiếng, bị ai đó từ bên trong mở ra.

Phóng viên vốn đang chắn trước mặt Tạ Cửu Lê lập tức sáng mắt, lao đến:

“Bạn học Thẩm Vụ Trầm! Cậu có thể chia sẻ cảm nghĩ về việc giành vị trí thủ khoa khối tự nhiên không?”

Thẩm Vụ Trầm làm như không thấy, bước thẳng qua mặt phóng viên, đi ngang qua bên cạnh Tạ Cửu Lê mà không dừng chân, chuẩn xác nắm lấy cổ tay cô.

Tạ Cửu Lê hoàn toàn không kịp né tránh, trong lòng kêu lên một tiếng ôi trời ơi!

Nãy giờ nói vòng vo bao nhiêu cũng bằng thừa, lần này phóng viên chắc chắn sẽ cảm thấy mình đã tìm được một câu chuyện yêu sớm để khai thác rồi.

Phóng viên không chịu từ bỏ, đuổi theo bên cạnh, các câu hỏi tuôn ra như súng liên thanh:

“Bạn học Thẩm Vụ Trầm, cậu có phương pháp học tập đặc biệt nào không? Đạt được thành tích xuất sắc thế này, cậu có cảm thấy bất ngờ không? Người mà cậu muốn cảm ơn nhất là ai?”

Thẩm Vụ Trầm mở cửa ghế lái, nhét Tạ Cửu Lê vào trong, đóng cửa lại, sau đó mới quay sang đối diện với phóng viên không chịu buông tha.

“Tạ Cửu Lê,” cậu nói, “người tôi muốn cảm ơn nhất là Tạ Cửu Lê.”