Tạ Cửu Lê chỉ nghĩ rằng hôm nay Thời Kinh Hàn sẽ ghé qua, không ngờ anh lại mang theo hoa.
“Em gái tôi chọn.” Thời Kinh Hàn đưa bó hoa về phía cô, đôi mày hơi nhíu tạo ra vẻ thiếu kiên nhẫn quen thuộc.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo thun và quần dài đơn giản, nhưng dáng người cao ráo khiến chiếc áo thun đen trông như thiết kế mới nhất của một thương hiệu thời trang nào đó.
Bó hoa mà Thời Kinh Ý chọn là hoa bách hợp trắng. Tạ Cửu Lê không hiểu rõ ý nghĩa của loài hoa này, nhưng đoán rằng nó có thể biểu đạt sự cảm ơn.
Cô mỉm cười nhận lấy bó hoa, lùi lại một bước rồi ra hiệu mời Thời Kinh Hàn vào nhà. “Nhà tôi vẫn chưa ăn sáng, anh dùng bữa chung nhé?”
Thời Kinh Hàn bước vào cửa, không hề do dự từ chối: “Tôi ăn rồi.”
“Vậy anh dùng một ly cà phê, hay vào phòng vẽ của tôi ngồi một chút? Hoặc ngồi ở phòng khách cũng được?” Tạ Cửu Lê nhẹ nhàng đưa ra vài lựa chọn.
Thời Kinh Hàn còn chưa kịp trả lời, cả hai đã vào đến phòng khách và đυ.ng mặt Thẩm Vụ Trầm, người vừa bước ra từ phòng ngủ.
Thẩm Vụ Trầm liếc nhìn Thời Kinh Hàn, rồi nhìn bó hoa bách hợp trong tay Tạ Cửu Lê, những giọt nước còn đọng lại trên cánh hoa trông thật tươi mới.
“Đây là Thẩm Vụ Trầm, hôm qua người nhận điện thoại của anh là cậu ấy. Còn người ngồi ở bàn là Cố Chu, anh đã gặp rồi.” Tạ Cửu Lê quay lại giới thiệu Thời Kinh Hàn, sau đó quay sang Thẩm Vụ Trầm: “Đây là Thời Kinh Hàn.”
Thẩm Vụ Trầm đánh giá Thời Kinh Hàn một lượt, rồi hỏi: “Anh ta sẽ ở căn phòng đó à?”
Tạ Cửu Lê nghĩ thầm, cậu thật sự định nhét đầy tất cả phòng ngủ trong nhà này sao? Cô đáp: “Không, anh ấy chỉ đến để làm người mẫu, một công việc làm thêm.”
Thẩm Vụ Trầm nhàn nhạt đáp: “À, làm thêm.”
Cố Chu cũng cười nói: “Người mẫu à.”
Tạ Cửu Lê vừa mới thức dậy, không để ý đến những lời đầy hàm ý của hai người kia. Cô nhìn đồng hồ, cầm lấy một chiếc sandwich trên bàn cùng một tách cà phê, sau đó quay lại ra hiệu với Thời Kinh Hàn: “Lên lầu nói chuyện đi.”
Thời Kinh Hàn bước qua bàn ăn, đúng lúc chạm mặt dì giúp việc đang cầm bát đi ra. Anh nhận ra ánh mắt của dì nhìn mình vô cùng hiền từ và hài lòng.
Tạ Cửu Lê đi được vài bước thì nhớ ra điều gì đó, quay lại nói với dì: “Bó hoa này, dì tìm một bình cắm rồi để trong thư phòng giúp cháu nhé.”
“Dạ, được rồi.” Dì cầm lấy bó hoa, vẻ mặt càng thêm hiền hậu và mãn nguyện.
Thời Kinh Hàn: “…”
Tạ Cửu Lê tay đang bận, lại quay ra bàn lấy thêm hai quả trứng trà cho vào bát.
Thấy cô loay hoay lấy đồ ăn, Thời Kinh Hàn chìa tay ra: “Đưa tôi.”
Tạ Cửu Lê quay đầu nhìn anh một chút, chẳng tỏ vẻ ngại ngùng gì, liền đưa một vài thứ qua tay anh.
Cố Chu đang ngồi ăn phở cuốn ở bàn bên cạnh, bật cười: “Ăn nhiều thế này à? Hay là để em cầm giúp một ít mang lên?”
Anh nói rồi làm bộ như sắp đứng dậy.
Tạ Cửu Lê liếc nhìn anh: “Hôm nay cậu không có việc phải ra ngoài à?”
“Làm việc cho chị quan trọng hơn chứ.” Cố Chu nghiêm túc đáp.
“Ngồi xuống ăn đi.” Tạ Cửu Lê ấn anh ngồi lại ghế, rồi cuối cùng lấy thêm một đĩa bánh bông lan vàng.
Từ sau lần Cố Chu hành xử quá đáng hôm đó, Tạ Cửu Lê có một khoảng thời gian không đối xử tốt với anh như trước.
Nhưng Cố Chu lại làm như không có chuyện gì xảy ra, dường như quên hẳn những lời sắc bén anh từng nói hôm đó. Cho dù đôi khi Tạ Cửu Lê tỏ ra lạnh nhạt, anh vẫn cười hì hì, làm bộ không nhìn thấy, không nghe thấy, thậm chí còn cố tình lại gần cô để “gây chú ý.”
Nhưng Cố Chu lại không quá gây chú ý đến mức khiến người khác phiền lòng, hoàn toàn khác với tính cách của Thẩm Vụ Trầm.
Tạ Cửu Lê suy nghĩ về điều này khi dẫn Thời Kinh Hàn đến trước cửa phòng vẽ, mở khóa mật mã và nói: “Bên trong hơi trống một chút.”
“Hơi trống” thực sự là một cách nói khiêm tốn. Thực tế, sau khi Tạ Cửu Lê đốt hết các bức tranh đã hoàn thành vào ngày hôm qua, căn phòng gần như chẳng còn gì.
Vừa bước vào, cảm giác như đây chỉ là phòng vẽ của một người mới học, trống rỗng, chỉ còn lại một đống dụng cụ.
Thời Kinh Hàn không nói gì, anh đặt tất cả đồ ăn mang theo lên bàn, tỏ vẻ sẵn sàng bắt đầu công việc ngay.
Tạ Cửu Lê không ngồi vào phía sau chiếc bàn lớn mà kéo hai chiếc ghế ra cạnh bàn, ngồi xuống rồi vừa cầm cốc vừa nói: “Bàn chuyện bệnh viện trước đi, chuyện đó quan trọng hơn.”
Thời Kinh Hàn là kiểu người hoàn toàn không chơi bài tình cảm hay kể khổ. Anh đơn giản trình bày thời gian và chi phí để Thời Kinh Ý có thể tiêm liều Spinraza đầu tiên, sau đó dừng lại.
Tạ Cửu Lê lại giống như một vị sếp duyệt chi phí của cấp dưới, liếc qua rồi lập tức gật đầu: “Được, nguồn cung sẽ ổn định chứ?”
“…Chỉ cần tiền ổn định.” Thời Kinh Hàn nói khàn khàn.
“Vậy thì tốt.” Tạ Cửu Lê mỉm cười, lại hỏi: “Vậy cần tiêm bao nhiêu mũi thì cơ thể cô ấy có thể cải thiện? Bao lâu thì có thể đứng dậy? Sau khi hoàn thành 6 mũi trong năm đầu tiên, liệu cô ấy có thể trở lại trường, bắt kịp kỳ thi đại học những năm sau không?”
“Xem tình hình đã,” Thời Kinh Hàn ngừng lại một chút rồi bổ sung: “… Thường thì ba tháng sẽ bắt đầu có cải thiện.”
“Xem ra chẳng mấy chốc sẽ không cần dùng xe lăn nữa.” Tạ Cửu Lê mỉm cười. “Vậy cậu cũng không cần phải vất vả như bây giờ, có lẽ cậu cũng nên quay lại trường tiếp tục học? Tôi nghe Cố Chu kể về những chuyện của cậu ở trường, nói rằng cậu là một học sinh xuất sắc, nhưng vì bệnh của em gái mà phải bỏ học.”
Thời Kinh Hàn lắc đầu: “Tôi không thể mãi dựa vào cô.”
“Tại sao không?” Tạ Cửu Lê hỏi lại.
Tất nhiên, cô hỏi thế nhưng thực tế là cô cũng hiểu nếu mình rời khỏi thế giới này, mọi thứ sẽ không còn như vậy. Có lẽ khoản tiền từ hệ thống cũng ràng buộc với cô, và nếu cô rời đi, rất có thể sẽ không để lại chút dấu vết nào, giống như một cơn gió thoảng qua.
Rất tự do, nhưng cũng có phần tàn nhẫn.
“Vì như thế tôi và cô sẽ không còn bình đẳng.” Thời Kinh Hàn chỉ nói đơn giản.
Tạ Cửu Lê cố gắng suy nghĩ về ý nghĩa của câu nói đó. Có lẽ anh ta không muốn vì tiền mà cảm thấy thấp kém hơn người khác?
Thế là cô đùa: “Tôi từng gặp một người cũng nói với tôi như thế. Sau đó, người đó viết cho tôi một tờ giấy nợ.”
Thời Kinh Hàn nhìn cô chằm chằm.
Tạ Cửu Lê cười: “… Cậu cũng định viết giấy nợ cho tôi sao?”
“Chưa viết.”
“Vậy tức là cậu đang có ý định này rồi.” Tạ Cửu Lê bật cười bất lực: “Được thôi, lúc nào cần thì cứ viết đi.”
Dù sao thì cũng như giấy nợ của Thẩm Vụ Trầm, nếu không cần dùng đến thì chẳng khác nào nó không tồn tại.
Cuộc nói chuyện chính giải quyết rất nhanh, sau đó Tạ Cửu Lê tập trung ăn sáng, còn Thời Kinh Hàn thì mở laptop của mình ra, được cô đồng ý, bắt đầu gõ bàn phím.