Chương 6

Tô Quân Khiết chết sững tại chỗ, không nói nổi lời nào. Còn trong lòng Tô Phùng Yên, cảm xúc rối như tơ vò, hoàn toàn không ngờ được diễn biến lại có thể rẽ sang hướng này.

Tô Phùng Yên lặng lẽ nhìn sang Thẩm An Hành. Anh vẫn đứng yên ở đấy, bình tĩnh nhìn về phía Tô Quân Khiết. Sự ôn hòa thường ngày giờ đã biến mất, thay vào đó là vẻ cứng rắn, quả quyết. Ánh mắt đó… dường như anh đã hạ quyết tâm, tuyệt đối không quay đầu lại.

Sự việc này vốn không nằm trong kế hoạch của cô. Cô từng nghĩ hôm nay mình sẽ phải gồng lên, diễn một màn kịch trước mặt Tô Quân Khiết, khiến cô ta mất mặt. Nhưng rốt cuộc, cô chưa cần làm gì, chỉ một hành động đứng về phía cô của Thẩm An Hành cũng đã đủ khiến Tô Quân Khiết rơi xuống đáy vực.

Tô Quân Khiết nhìn anh, rồi quay sang nhìn cô. Cô ta im lặng vài giây, sau đó cắn môi, khẽ nói:

“Dì Nhϊếp còn nói Chủ nhật này muốn mời em tới dự sinh nhật…”

Giọng cô ta khẽ run:

“Dù sao thì chúng ta cũng được gọi là đối tượng xem mắt với nhau… Anh thật sự định bỏ mặc chuyện này để ở bên cô ta sao? Anh có biết cô ta là ai không? Chỉ là một đứa con riêng mà thôi… mẹ cô ta…”

Thẩm An Hành đáp rất bình thản:

“Anh biết. Tô gia cũng đã thể hiện rõ lập trường rồi. Dụ xem mắt coi như là kết thúc tại đây. Còn chuyện giữa anh và Tiểu Yên, không liên quan đến ai hết.”

Tô Quân Khiết nghẹn lời. Cô ta biết, chuyện đã đến mức này rồi thì thật sự không thể cứu vãn nữa rồi.

Thẩm An Hành… vậy mà anh ấy lại có thể thật sự ngủ với Tô Phùng Yên.

Rõ ràng anh là kiểu người nguyên tắc, nghiêm túc, đâu dễ để người khác tiếp cận. Vậy mà giờ đây, anh lại lựa chọn từ bỏ tất cả, vì một đứa con riêng như Tô Phùng Yên?

Cô ta siết chặt tay, hít sâu một hơi rồi nhìn thẳng vào Tô Phùng Yên:

“Đừng quên, Chủ nhật này em đính hôn với công tử nhà họ Triệu. Em làm ra chuyện này, ba sẽ ăn nói với nhà họ Triệu ra sao?

Nói xong, cô ta liếc Thẩm An Hành một cái cuối, rồi mới xoay người rời khỏi, không ngoái đầu.

Tô Phùng Yên gần như đứng không nổi. Thẩm An Hành lập tức đỡ lấy cô.

Cô nói khẽ, giọng cũng lạc đi vì khóc:

“Giờ em phải làm sao đây… ba em…”

“Không sao. Anh sẽ cùng em về nhà, đối mặt với chú Tô.”

“Cảm ơn anh… Là em làm phiền anh rồi.”

“Em đừng có như nói vậy. Người sai là anh.”

Cô cắn môi, nước mắt tuôn không ngừng, rúc vào lòng anh như thể cả thế giới này chỉ còn lại mỗi anh là nơi duy nhất cô có thể dựa vào.



Khi họ cùng về đến nhà họ Tô, cả nhà đã chờ sẵn trong phòng khách. Không khí im lặng đến đáng sợ. Rõ ràng Tô Quân Khiết đã kể lại mọi chuyện. Dù cô ta có thêm thắt gì, thì sự thật vẫn là: ngay trước lễ đính hôn, Tô Phùng Yên đã ngủ với đối tượng xem mắt của chị gái mình.

Tô gia không chỉ đơn giản muốn gả con. Họ đặt cược danh tiếng gia tộc vào mối hôn sự này. Nếu như Tô Quân Khiết cưới được Thẩm An Hành, thì cũng đồng nghĩa với việc Tô gia có thể bước chân vào giới thượng lưu của Tân Giang.

Nhưng giờ đây, mọi thứ coi đã như sụp đổ.

Thẩm An Hành và Tô Phùng Yên tay trong tay bước vào. Anh đi trước, cô đi sau, lặng lẽ như một đứa trẻ sắp bị mắng.

Tô Kiến Tu ngồi nghiêm mặt, ánh mắt sắc lạnh nhìn hai người. Ông không tiện làm khó Thẩm An Hành, nhưng cũng không thể nuốt trôi chuyện này. Ông là cha, là người gánh trách nhiệm cho cả nhà.

Thẩm An Hành siết nhẹ lấy tay cô, sau đó đứng thẳng, trịnh trọng lên tiếng:

“Chú Tô, cháu xin lỗi. Đây là lỗi của cháu, xin chú đừng trách Tiểu Yên.”

Tô Kiến Tu hít một hơi thật sâu, giọng ông ta cũng trầm xuống:

“Vậy bây giờ cậu bảo tôi phải ăn nói thế nào với mẹ của Tiểu Khiết đây? còn có bên nhà cậu nữa? Đây là chuyện mà có thể coi là trò đùa sao?"

Ông ta quay sang con gái út, ánh mắt nghiêm nghị nhìn cô:

“Tiểu Yên, bình thường ba thấy con là đứa ngoan ngoãn, tại sao hôm nay con lại có thể làm ra được cái chuyện tày trời này vậy?"

Tô Phùng Yên bật khóc:

“Con xin lỗi, ba ơi… con không cố ý…”

Giọng cô nghẹn ngào, nói không thành lời.

Thẩm An Hành lên tiếng đỡ lời cho cô:

"Cháu biết mình đã làm sai. Chuyện này đến quá bất ngờ, cháu chưa kịp xử lý. Nhưng cháu thật lòng với Tiểu Yên, và cháu cũng không muốn trốn tránh trách nhiệm. Ngày hôm nay cháu đến đây, là để xin phép bác… cho cháu được cưới em ấy."

Tô Kiến Tu vẫn giữ vẻ mặt nghiêm khắc, cau mày:

“Lúc thì chị, lúc thì em. Cậu coi nhà họ Tô này là cái gì? Hơn nữa, Tiểu Yên cũng sắp đính hôn với Triệu Tử Tuấn!”

Tô Phùng Yên khẽ cất tiếng, giọng nói như bị nghẹn lại nơi cổ họng:

“Ba… con không thể lấy Triệu Tử Tuấn. Con đã cố gắng thuyết phục bản thân mình… Nhưng con vẫn không làm được…"

Tô Quân Khiết cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, giọng cô ta lên tiếng chất vấn cô:

“Vậy nên em đi quyến rũ Thẩm An Hành? Em tính toán cũng giỏi thật đấy!"

Tô Phùng Yên càng khóc nhiều hơn:

“Em xin lỗi… em không cố ý…”

Thẩm An Hành bước lên, chắn trước mặt cô:

“Tôi yêu cô ấy, đó mà gọi là quyến rũ sao? Cô là chị gái của em ấy, tôi nể nên tôi mới gọi cô một tiếng chị, nhưng tôi nghĩ… cô không xứng!"

Tô Phùng Yên khẽ ngẩng lên. Mắt cô đỏ hoe, hàng mi còn vương vài giọt nước mắt, trông vừa đáng thương vừa bất lực.

Chín năm sống trong Tô gia, cô luôn phải sống trong sự sợ hãi và dè dặt. Không dám nói sai, không dám làm sai. Chỉ vì… cô là đứa con riêng.

Vậy mà hôm nay, có người đứng ra vì cô.

Tô Quân Khiết không nói được gì. Lúc này, cô ta mới thực sự hiểu, một khi đàn ông tuyệt tình, sẽ không chừa cho ai một chút mặt mũi nào.

Cô ta nhìn anh, cất giọng khàn khàn:

“Anh nghĩ chỉ cần hai người yêu nhau là đủ sao? Người ngoài sẽ nghĩ gì? Anh là con của dì Nhϊếp, còn Tô Phùng Yên chỉ là một đứa con riêng. Anh không nghĩ người ta sẽ bảo nhà họ Tô gài bẫy anh à? Ít nhất anh cũng phải thuyết phục được dì Nhϊếp trước đã.”

Sắc mặt Thẩm An Hành cứng lại. Anh siết chặt tay cô, nói từng chữ rõ ràng:

“Dù sao đi nữa… tôi cũng sẽ cưới cô ấy.”

Tô Phùng Yên lau nước mắt, giọng nói có chút đáng thương:

“Chị… em biết chị chưa từng coi em là em gái. Em cũng biết thân phận mình khiến chị xấu hổ. Nhưng con người không ai chọn được nơi mình sinh ra…”

“Nếu như có thể, em cũng mong mình chưa từng tồn tại trên cõi đời này. Em đã từng nghĩ sẽ kết hôn với Triệu Tử Tuấn, em đã cố gắng sống đúng như những gì ba dạy. Nhưng em không thể… em không vượt qua được chính mình.”

“Em chỉ muốn uống say một lần, không hề có ý định vượt giới hạn. Em chưa từng muốn quyến rũ ai cả. Nếu chị thấy em khiến chị mất mặt, vậy ngày mai em sẽ rời khỏi nhà. Chuyện này, em sẽ không để bất kỳ ai biết.”