Chương 50
Dịch giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương
Ba ngày trôi qua. Rồi bốn ngày, năm ngày… Cho đến ngày thứ bảy.
Tô Phùng Yên đứng trước bờ biển, trong lòng đã chuẩn bị sẵn cho kịch bản tệ nhất.
Thẩm An Hành vẫn chưa xuất hiện, cũng chẳng có chút dấu hiệu nào là đang tìm cô.
Nếu thật sự anh không định tới tìm cô, nếu anh đã lấy lại nhẫn và chìa khoá căn hộ, cắt đứt mọi liên hệ, nếu mọi chuyện đến cuối cùng chỉ còn lại một kết cục là cô vừa mất đi “chồng”, vừa thua sạch cả canh bạc tình cảm này…
Thì cũng đành phải chấp nhận thôi.
Ngay từ đầu, đây vốn dĩ đã là một ván cược lớn. Lòng người phức tạp, cô chỉ có thể dựa vào phỏng đoán mà suy ra tính cách của Thẩm An Hành, chứ không thể nào điều khiển được hành động của anh ấy theo ý mình.
Thua thì thua. Cùng lắm là bị người ta cười nhạo, cùng lắm là sau này gặp Tô Quân Khiết thì chẳng ngẩng đầu nổi.
Nhưng ít nhất… không cần phải gả cho Triệu Tử Tuấn.
Thật ra cũng không tính là quá khổ.
Lý trí nghĩ vậy, nhưng trong lòng Tô Phùng Yên lại không kìm được cảm giác tức giận muốn chửi thề.
Đàn ông đúng là chẳng ai nên hồn, mà Thẩm An Hành chính là đứa tệ nhất trong đám đó!
Muốn đi xem mắt thì cứ việc đi, muốn kết hôn thì cứ việc kết hôn! Chúc anh gặp được người vừa tệ vừa xấu, lại còn cắm cho anh nguyên cái sừng cho chừa!
Sau khi cố gắng ép mình chấp nhận hiện thực, cô đành quay lại khách sạn, chuẩn bị đặt vé máy bay về nước vào ngày mai.
Cảm giác lúc này chẳng khác nào thua sạch trong một ván cược, đành ngậm ngùi rời bàn, cúi đầu đối mặt với thực tế phũ phàng.
Nhưng khi đã ngồi xuống bàn, định đặt vé xong xuôi thì… trong lòng lại nổi lên một cảm giác không cam tâm đến nghẹt thở.
Chẳng lẽ thật sự chịu thua như vậy sao?
Chẳng lẽ Thẩm An Hành đọc xong quyển nhật ký đó, mà thật sự không có chút cảm xúc nào?
Cô dám chắc, quyển nhật ký ấy cô đã viết bằng tất cả sự chân thành. Ngoài cô ra, sẽ không có ai nghĩ nó chỉ được viết trong vài ngày ngắn ngủi.
Không thể như vậy được.
Cô nhất định phải biết rốt cuộc Thẩm An Hành nghĩ gì.
Nghĩ rồi, Tô Phùng Yên mở laptop, tìm đến tài khoản của Toàn Tán Hát.
[Tiểu Phồn Tinh]: Lại giúp tôi tra thông tin một người, có thù lao.
Giống như mọi lần, Toàn Tán Hát không trả lời ngay. Chuyện này vốn dĩ cũng bình thường, vì người đó rất ít khi ngồi yên trước khung chat. Nhưng lần này cô thật sự gấp, nên bắt đầu thấy sốt ruột.
Mãi đến nửa tiếng sau, màn hình máy tính mới sáng lên một dòng tin nhắn.
[Tiểu Phồn Tinh]: Thẩm An Hành. Gần đây anh ta có lịch trình gì không?
[Toàn Tán Hát]: Cậu chắc chứ?
[Toàn Tán Hát]: Người này không giống Lâm Duẫn đâu. Thông tin của anh ta rất khó tra.
Tô Phùng Yên hít một hơi thật sâu.
Chuyện này cô cũng đã nghĩ tới rồi.
Thẩm An Hành là con trai của Nhϊếp Anh Hồng, lại là phó tổng tập đoàn Hoa Phi. Tài khoản cá nhân hay hành trình của anh đều chắc chắn được bảo mật. Việc tra cứu không chỉ cực kỳ khó mà còn có khả năng bị phát hiện.
Nhưng may là từ đầu cô chưa từng để lộ thông tin thật của mình trước mặt Toàn Tán Hát, cũng chưa từng dùng tài khoản thật nào để kết bạn với Thẩm An Hành. Huống hồ, Toàn Tán Hát vốn hoạt động trong bóng tối, cô cảm thấy chuyện này hẳn vẫn trong tầm kiểm soát.
Chỉ là… khả năng thất bại rất cao.
[Tiểu Phồn Tinh]: Cho tôi một ngày suy nghĩ. Nếu tôi quyết định tra, cậu làm được chứ?
[Toàn Tán Hát]: Đương nhiên.
[Tiểu Phồn Tinh]: Vậy mai tôi trả lời.
[Toàn Tán Hát]: Dạo gần đây, cậu có vẻ khá lo lắng.
Tô Phùng Yên thật sự cảm thấy Toàn Tán Hát là người rất đáng sợ.
Rất thấu lòng người. Lại giỏi quan sát.
Chỉ qua vài câu chữ đã nhìn thấu tâm trạng của cô.
Đúng vậy, cô thật sự đang rất rối. Thẩm An Hành chết tiệt, làm cô rối tung cả đầu óc, suýt chút nữa là đã phát điên!
[Tiểu Phồn Tinh]: Cũng có thể nói vậy… Chuyện hợp đồng trước đó, chắc là không cứu vãn nổi.
[Toàn Tán Hát]: Tôi nhớ trước đây cậu còn rất tự tin.
[Tiểu Phồn Tinh]: Ha ha… Lòng người thật khó dò.
[Toàn Tán Hát]: Đồng ý.
[Tiểu Phồn Tinh]: Thôi, không nói nữa. Đầu đau quá. Mai nói tiếp.
Tác giả có lời muốn nói:
Tô Phùng Yên: Tôi đang rất rối đây.
Toàn Tán Hát: Hay là tôi kể chuyện cho cậu nghe nhé.
Toàn Tán Hát: Ngày xửa ngày xưa, có một cô gái thích tính kế, nhưng đến cuối cùng lại bị lật xe.
Tô Phùng Yên: …