Chương 48

Chương 48

Dịch giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Nhật ký kết thúc tại đây, thời gian dừng lại cách hai ngày.

Phía dưới sổ nhật ký còn kẹp thêm một tờ giấy, mở ra là một bản thỏa thuận ly hôn được viết tay.

Điều khoản rất đơn giản, phần phân chia tài sản cũng không có gì phức tạp. Chỉ là toàn bộ những thứ có liên quan đến chiếc nhẫn cưới cô từng đặt làm lại và căn phòng tân hôn mới được sửa sang, cô đều trả lại cho anh.

Thẩm An Hành gọi vào số của Tô Phùng Yên, điện thoại báo đã tắt máy.

Tất cả các cách liên lạc khác cũng không có phản hồi.

Cuối cùng, anh gọi được cho Tô Kiến Tu, hỏi thăm tình hình của Tô Phùng Yên. Tô Kiến Tu ra vẻ bất ngờ, nói cô đang đi nghỉ ở nơi nào đó, cụ thể đi đâu thì không nói, mà anh ta cũng chẳng nhớ ra để hỏi thêm.

Một người, cứ thế biến mất.

Tám giờ tối, Tô Phùng Yên đăng nhập vào tài khoản đã lâu không động đến trong trò chơi 《Mỹ Lệ Thế Giới》.

Cô đến trạm kiểm soát mới, loay hoay mãi cũng không qua nổi, cho đến khi Toàn Tán Hát online, hai người lập tổ đội, cùng nhau vượt ải.

Lúc giao diện phần thưởng hiện ra, cửa sổ tin nhắn của Toàn Tán Hát bật lên.

[Toàn Tán Hát]: Hôm nay sao lại lên chơi game bất ngờ vậy?

[Tiểu Phồn Tinh]: Mấy hôm nay tôi đều có thời gian, sẽ lên mà.

[Toàn Tán Hát]: Hợp đồng gì đó kết thúc rồi à?

[Tiểu Phồn Tinh]: Tạm thời có chút trục trặc nho nhỏ, nhưng không nghiêm trọng đâu, chắc hai hôm nữa điều khoản sẽ tự tìm tới thôi.

[Toàn Tán Hát]: Nghe cậu nói có vẻ rất chắc chắn.

[Tiểu Phồn Tinh]: (mặt cười), cũng tạm, chắc được 85%.

Bên kia im lặng rất lâu không thấy phản hồi. Khi Tô Phùng Yên nghĩ rằng đối phương đã không trả lời nữa, chuẩn bị đóng cửa sổ trò chuyện, thì bên kia lại hiện “đang nhập tin nhắn”.

[Toàn Tán Hát]: Hợp đồng của cậu có liên quan gì đến Tập đoàn Hoa Phi không?

Thấy cậu ta nhắc tới Hoa Phi, Tô Phùng Yên hơi khựng lại.

Khi ấy cô chỉ nhờ cậu ta tra giúp tin tức của Lâm Duẫn, ngoài ra không chạm tới gì thêm, cũng chưa từng để lộ chút thông tin nào có liên quan đến bản thân.

Cô tin đến giờ cậu ta vẫn chưa thể đoán ra thân phận thật sự của mình.

Vậy nên khi Toàn Tán Hát nhắc đến Hoa Phi, hẳn là có liên quan đến Lâm Duẫn, chứ không phải chuyện gì khác.

[Tiểu Phồn Tinh]: Sao thế?

[Toàn Tán Hát]: Hôm nay tôi gặp một người, có thể là người cậu biết, cậu của Lâm Duẫn chính là Thẩm An Hành.

Tim Tô Phùng Yên như muốn ngừng đập trong một khoảnh khắc.

Một lúc lâu sau, cô mới gõ lên màn hình trả lời lại.

[Tiểu Phồn Tinh]: Tôi biết anh ta đó. Công việc của cậu có liên quan đến Hoa Phi à? Gặp anh ta ở đâu?

[Toàn Tán Hát]: Không liên quan gì đâu. Chỉ là tình cờ gặp ngoài đường thôi. Có người bạn nói cho tôi biết người đó là Thẩm An Hành. Lúc đó anh ta đi cùng một cô bạn nữ, tôi cũng chỉ nhìn thoáng qua vài lần.

“Bạn nữ?”

Tô Phùng Yên suýt nữa đã gõ hai chữ đó vào, nhưng ngay sau đó lại nhận ra nếu phản ứng quá nhanh sẽ dễ lộ thân phận, cô lập tức xóa đi.

Nhưng trong lòng thực sự thấy khó hiểu. Toàn Tán Hát thực sự nhìn thấy Thẩm An Hành? Anh còn đi cùng một bạn nữ? Ai vậy?

Có thể là chị gái anh?

Ừ, chắc là chị gái. Nhưng Toàn Tán Hát không biết chị anh, cho nên mới tưởng là bạn gái.

Nhưng rồi tin nhắn mới lại tới.

[Toàn Tán Hát]: Nhìn có vẻ đang đi xem mắt? Tôi cũng không chắc. Nhưng không ngờ Thẩm An Hành nhìn ngoài đời lại khá điển trai đấy.

Tô Phùng Yên nhìn chằm chằm vào hai chữ “xem mắt”, lòng bỗng chốc nghẹn lại, suýt thì tức đến nghẹt thở.

Lại đi xem mắt? Sao anh ấy lại mê đi xem mắt đến thế chứ?

Hay là Nhϊếp Anh Hồng biết cô rời đi, liền gấp rút sắp xếp xem mắt cho anh, mà anh thì vui vẻ đi luôn?

Nếu chuyện này là thật… cô biết phải làm sao?

Nghĩ mãi, cuối cùng vẫn thấy mình chẳng làm được gì.

Nước cờ này đã đi rồi, cô chỉ còn cách tiếp tục kiên trì. Chờ Thẩm An Hành chủ động tìm tới cô.

Bởi vì cô mãi chưa trả lời lại, đối phương liền gửi thêm một dấu chấm hỏi.

[Toàn Tán Hát]: Hết rồi à?

[Tiểu Phồn Tinh]: Ừm, Thẩm An Hành à… cũng được, vóc dáng không tệ.

[Toàn Tán Hát]: Vóc dáng? Có vẻ cậu biết rõ phết nhỉ.

[Tiểu Phồn Tinh]: À không… đừng hiểu lầm. Có lần tôi thấy anh ta ngoài đời, cảm giác là người cao ráo.

[Tiểu Phồn Tinh]: Mình tiếp tục qua ải tiếp theo nhé.

Cô cảm thấy chủ đề này dễ bị lộ, vội vàng chấm dứt cuộc trò chuyện.

Nhưng ngay khoảnh khắc tắt cửa sổ trò chuyện, cô lại thấy Toàn Tán Hát gửi qua một biểu cảm mặt cười.

Cô nhìn mà thấy như bị ánh nắng chiếu vào mắt, không kịp tránh, liền thoát game, tắt máy tính.

Cái tên [Toàn Tán Hát] này, hôm nay nghiêm trọng làm xáo trộn tâm trạng của cô!

Cô trốn đến nơi này là có kế hoạch cả.

Nhật ký và thỏa thuận ly hôn kia, chắc giờ Thẩm An Hành đã đọc được. Khi anh muốn tìm cô, sẽ phát hiện không sao tìm ra tung tích.

Cô muốn cho anh cảm nhận thật rõ ràng cái cảm giác sắp mất cô thật sự là như thế nào.

Nhưng thực ra, chỉ cần anh nghiêm túc đi tìm, vẫn sẽ nhanh chóng lần ra được cô.

Đây là một thị trấn nhỏ ven biển ít người biết đến, cảnh sắc nên thơ, khách du lịch cũng ít ồn ào. Phần lớn thời gian cô tắt điện thoại, không liên lạc với bất kỳ ai. Thỉnh thoảng vẽ vài bức tranh, thời gian còn lại thì chơi game.

Nhìn thì như đang thư giãn và hồi phục, nhưng thực ra cô đang chờ Thẩm An Hành.

Theo tính toán của cô, chắc ba bốn ngày nữa, đến ngày thứ tư là anh sẽ tự mình tìm tới đây, rồi làm lành với cô, đưa cô về nhà.

Vốn dĩ cô vẫn còn đầy tự tin.

Cho đến khi cái tên Toàn Tán Hát kia nói mấy câu, giống như dội cả một chậu nước lạnh lên đầu cô.