Chương 47

Chương 47

Dịch giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Ngày 10 tháng 2, âm lịch

Hôm nay mình lại thất thố rồi… chỉ vì anh mặc một chiếc sơ mi trắng.

Trên đời tại sao lại có người vừa đẹp đến thế, mà lại còn dịu dàng đến thế chứ?

Hôm nay dạy vẽ mình cứ loạn hết cả lên, phân nửa thời gian đầu óc cứ lơ lửng, toàn nghĩ về anh.

Mà anh còn nói chuyện với mình nữa. Anh khen tranh mình vẽ đẹp... Lúc đó cảm giác mặt nóng ran, không biết có đỏ không, chỉ mong là anh không nhận ra.

Mình như thế này… có phải hơi kỳ lạ không?

Mình sai rồi phải không? Dù gì anh cũng đang xem mắt với chị…

Mình nhìn ra mà, chị hình như thật sự thích anh.

Hay là… mình đừng đến nhà anh nữa?

Phải rồi… chắc thật sự không nên tới nữa, mình đúng là không ổn chút nào rồi.

Thật ra hôm nay vui thì vui thật, nhưng trong lòng lại rối tung lên, cảm giác khó chịu lắm.

Ngày 13 tháng 2, trời quang

Thích một người là cảm giác gì? Yêu một người là như thế nào? Làm người xấu thì sao? Còn yêu thầm thì có đáng sợ không?

Mình không biết…

Mình chỉ thấy, giống như mình đang chết đuối vậy. Giữa biển rộng mênh mông, không bến bờ, cứ vùng vẫy, vùng vẫy mãi, mà không thoát ra được.

Hôm nay suýt nữa mình đã nói với Lâm Duẫn là sau này không thể dạy vẽ cho con bé nữa. Nhưng cuối cùng… vẫn không nói ra.

Mình biết rồi, bản thân đã vô phương cứu chữa.

Biết rõ là sai, biết rõ không có kết quả… mà vẫn không chịu buông tay.

Có lẽ… nghiện là như vậy đó. Muốn từ bỏ, muốn dứt khoát, nhưng rồi lại cứ đắm chìm trong chút vui vẻ ngắn ngủi không thể kìm nén.

Tô Phùng Yên, mày có từng nghĩ, sẽ có một ngày anh trở thành anh rể của mày không?

Mày có từng nghĩ chưa?

Ngay từ lần đầu gặp anh… mày đã nghĩ rồi, phải không?

Vậy tại sao mày vẫn không rời đi?

Chẳng phải… đau dài không bằng đau ngắn sao?

...

Bây giờ mình nên làm gì đây? Mình thật sự không biết nên làm gì...

Ngày 20 tháng 2, trời quang

Hôm nay anh chủ động hỏi thăm mình, còn nói chuyện với mình rất lâu nữa.

Ban đầu mình cảm thấy rất mệt vì cảm, nhưng bây giờ… hình như còn vui hơn cả khi khỏi bệnh.

Anh… có chút nào thích mình không?

Liệu có không?

Nếu có thì sao? Không có thì sao? Dù sao cũng chẳng thể nào có kết quả.

Vậy thì… mình đang vui cái gì?

Nhưng mà… nếu… anh thật sự thích mình… thì liệu có thể…

Không. Không được nghĩ như vậy.

Nghĩ như vậy là vọng tưởng, là mù quáng, là tự đào hố chôn mình…

Nhưng mình làm sao mà ngừng nghĩ đến anh được?

Không làm được… thật sự không làm được…

...

Ngày 19 tháng 5, trời quang

Hôm nay ba rốt cuộc cũng nói thẳng với mình – ông muốn mình lấy Triệu Tử Tuấn.

Vậy ra bao nhiêu năm nay, trong mắt ông, mình chẳng là gì cả.

Chỉ cần Tô gia cần, thì bất cứ lúc nào cũng có thể đem mình ra làm vật hy sinh.

Mình là gì chứ?

Chỉ là một món hàng được Tô gia nuôi dưỡng, treo giá, rồi tùy ý bán đi… có phải không?

Tại sao chị được học tài chính, còn mình thì chỉ có thể học vẽ?

Vì mấy bà mẹ chồng nhà giàu thích chọn con dâu học nghệ thuật à?

Hay là… ngay từ đầu họ nhận nuôi mình, đối xử với mình như tiểu thư khuê các, dạy dỗ từng chút một… vốn dĩ là vì hôm nay?

Tô Phùng Yên, mày đúng là trò cười. Mày chẳng là gì cả.

Ngày 20 tháng 5, trời mưa

Đã từng… mình vẫn nghĩ bản thân là người tốt.

Nhưng hôm nay chứng minh rồi – cái gọi là thiện lương hay tàn nhẫn, thực ra chỉ cách nhau đúng một gang tay.

Mình thật sự đã làm chuyện đó. Thật sự với anh… đã xảy ra chuyện ấy.

Tất cả như một giấc mơ, rõ ràng rất đẹp, nhưng từ đầu đến cuối đều là dối trá.

Vui không? Có chút.

Đau không? Rất nhiều. Rất rất nhiều.

Nhưng anh lại nói, sẽ cưới mình. Sẽ kết hôn với mình.

Sớm muộn gì anh cũng sẽ phát hiện ra sự thật.

Sớm muộn gì… anh cũng sẽ biết con người thật của mình.

Nhưng mình… vẫn không kìm được, vẫn muốn cắn thử trái táo độc này.

Nếu như có thể bên anh… được ở cạnh anh, với tư cách là vợ chồng… dù chỉ một ngày thôi, cũng đáng rồi.

Cứ như vậy đi. Không cần gì để hối hận. Nếu là vì anh, thì tất cả đều đáng giá.

Cùng lắm thì… mặc cho số phận. Dù sao mình cũng chẳng còn gì để mất.

...

Ngày 7 tháng 6, trời quang

Mọi thứ… đã kết thúc rồi.

Anh nhất định phải hạnh phúc.

Tác giả có lời muốn nói:

Tô Phùng Yên: Hai hôm nay mình không đυ.ng điện thoại, game cũng không muốn chơi, tay mỏi rã rời.

Toàn Tán Hát: Sao tay lại mỏi vậy?

Tô Phùng Yên: Viết nhật ký nhiều quá đó… mệt muốn xỉu luôn…