Chương 46

Chương 46

Dịch giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Tô Phùng Yên xưa nay chẳng mấy bận tâm đến chuyện người khác, kể cả là những người được gọi là thân nhân trong nhà.

Nhưng với Tô Hạo thì khác, thỉnh thoảng cô vẫn không nhịn được mà để ý đến. Có lẽ vì vừa mới lừa cậu, nên ít nhiều gì trong lòng cũng cảm thấy không nỡ.

“Ba cũng chỉ muốn tốt cho em thôi. Hơn nữa nếu như em chịu nghe theo sự sắp xếp của ba, sau này em hoàn toàn có thể dùng danh nghĩa nhà đầu tư để tự lập một đội tuyển. Em làm ông chủ, thỉnh thoảng ra sân để thi đấu một trận thì cũng sẽ rất ngầu đó.”

Cô còn chưa nói hết câu, Tô Hạo đã vội vàng lắc đầu: “Được rồi, chị hai cũng tới khuyên em hả? Em đi đây. Không nói nữa, đồ thì ngày mai em sẽ gửi cho chị.”

Nói xong là quay người đi liền, không dừng lại dù chỉ một giây.

Tô Phùng Yên tuy chẳng có tình cảm gì với mẹ kế Tạ Lam, lúc này lại mơ hồ cảm nhận được một chút bất lực nơi bà ta.

Cuối tuần đó, Thẩm An Hành vẫn bận rộn với công việc ở công ty. Tan làm chiều chủ nhật, đúng lúc hoàng hôn buông xuống, cả nửa bầu trời nhuộm đỏ bởi ánh chiều tà như máu, đẹp đẽ mà lặng lẽ, mang theo cảm giác mênh mang khó tả.

Anh vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty thì bị một thiếu niên chặn đường.

“Anh là Thẩm An Hành?”

Anh nhìn về phía cậu ta: “Cậu là?”

“Tôi là Tô Hạo, Tô Phùng Yên là chị hai của tôi.” Giọng Tô Hạo lạnh tanh, tay đưa ra một hộp giấy vuông nhỏ.

“Chị ấy trước khi đi bảo tôi đưa cái này cho anh. Tự anh xem rồi tính.”

Nói rồi cậu ta thả thẳng cái hộp vào tay anh, xoay người rời đi. Nhưng mới được vài bước lại quay đầu lại nói tiếp: “Tôi chỉ muốn nhắn lại cho anh một câu, dù nhà tôi vẫn còn giữ thể diện cho các người, nhưng đừng có ép tôi quá. Chọc điên tôi rồi, thì anh mang họ Thẩm hay họ Nhϊếp thì cũng thế thôi.”

Dứt lời, Tô Hạo đi thẳng, từ đầu đến chân đều toát ra sự khó chịu đối với Thẩm An Hành.

Thẩm An Hành thoáng bất ngờ, cúi đầu nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay. Bên trong là một chiếc notebook, kèm theo một phong bì màu vàng nhạt đã sờn cũ, nét chữ bên trong thanh thoát nhỏ nhắn, anh vừa nhìn liền nhận ra: là sổ nhật ký của Tô Phùng Yên.

Về đến căn hộ, anh mở cuốn nhật ký đó ra.

Trang đầu tiên là từ năm ngoái, toàn là những chuyện vụn vặt thường ngày: những nỗi phiền muộn của một thiếu nữ, cảm giác lạc lõng khi làm con riêng nhà họ Tô, rồi tự trách bản thân vẽ quá dở... Ngoài ra, phần lớn là ghi chép những điều giản dị mà ấm áp, những mong ước nho nhỏ trong cuộc sống.

Cho đến tận ba tháng trước, lần đầu tiên anh xuất hiện trong những dòng chữ ấy.

Ngày 3 tháng 2 – Trời quang mây tạnh.

Hôm nay mình vừa gặp được một người.

Anh ấy rất cao, kiểu chiều cao hoàn hảo như sách vở hay mô tả, chỉ cần đứng đó thôi là ai cũng sẽ nhìn thấy.

Anh có hàng lông mày đậm mà mềm mại, mắt là dạng đuôi phượng đẹp vô cùng, mũi thẳng, môi nhạt màu, môi mỏng nhưng hình dáng đẹp đến mức làm người khác nhìn mà tim đập chệch một nhịp. Cả người anh mang theo cảm giác cổ điển, thanh tú như ngọc, dáng người đứng thẳng, rất nổi bật.

Mình nghĩ chắc mặt mình lúc đó ngu ra luôn... chắc đỏ bừng rồi. Mình cúi đầu thật nhanh, sợ bị người ta phát hiện. Không biết có bị nhìn thấy không nữa.

Thứ gọi là “vừa gặp đã yêu”, có thể xảy ra với mình sao? Hay là tại anh đẹp trai quá nên mình mới thấy như thế?

Ha ha, nghĩ nhiều làm gì. Dù sao... thân phận của anh cũng không phải là người mà mình có thể chạm vào.

Nhưng không sao cả, hôm nay tâm trạng mình rất tốt, giống như có một chú chim nhỏ sà vào lòng, cứ mãi vùng vẫy muốn bay ra vậy.