Chương 45
Dịch giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương
Tô Phùng Yên vừa vẽ xong bức tranh, thu dọn bút mực, rồi mới đứng dậy ra mở cửa.
“Tiểu Hạo.” Cô dịu dàng gọi.
Tô Hạo bước vào phòng, không vòng vo: “Chị, em có chuyện muốn hỏi.”
Tô Phùng Yên gật đầu: “Ừ, em cứ hỏi đi.” Cô mời cậu ngồi xuống, rồi rót cho cậu một chén nước.
Tô Hạo ngập ngừng một lát rồi mới mở miệng: “Chị… thật sự kết hôn với Thẩm An Hành nhà họ Nhϊếp?”
Tô Phùng Yên khẽ cười: “Tạm thời cứ coi là như vậy đi. Sao thế?”
Tô Hạo cau mày: “Nhưng mà trước đây Thẩm An Hành đâu phải từng xem mắt với chị cả à? Em nhớ lúc đó chị cả còn kéo bà ngoại đến dàn xếp vụ này. Sau đó mẹ nói, chị với chị cả bây giờ đang giận nhau? Là vì…”
Cậu dừng lại, nhìn cô, không biết nên nói tiếp thế nào.
“Vì chị giật Thẩm An Hành từ tay chị ấy?” Tô Phùng Yên hỏi lại, giọng nhẹ nhàng.
Tô Hạo lập tức truy hỏi: “Chuyện này là thật à?”
Tô Phùng Yên khẽ thở dài, trong mắt ánh lên nét day dứt: “Dù chị có giải thích thế nào, thì nhìn từ ngoài vào, đúng là như vậy thật… Chị cả giận chị, trách chị, cũng là phải thôi.” Nói xong, cô cúi đầu, giọng buồn buồn.
“Là chị sơ suất. Chị bình thường không bao giờ uống nhiều rượu đến vậy. Nhưng hôm đó… thật sự rất khổ sở. Chị không muốn lấy Triệu Tử Tuấn. Nhưng ba với chị cả đều đã quyết… Chị không dám cãi, càng nghĩ lại càng cảm thấy mệt mỏi. Rồi không hiểu sao, lại đến nhà anh ấy, uống một trận quá chén… Sau đó…”
Nói đến đây, cổ họng Tô Phùng Yên nghẹn lại. Cô rưng rưng khóc, khóc đến giống như bản thân đã làm điều gì tội lỗi tày trời. Vừa xin lỗi chị cả, xin lỗi ba, xin lỗi Thẩm An Hành, lại còn xin lỗi cả nhà họ Triệu…
Cái cách cô kể lại khiến nỗi bất lực và đau lòng hiện ra từng chút một, khiến người nghe cũng không khỏi thấy chua xót.
Tô Hạo nhìn mà không đành lòng, đưa tay giữ lấy cô: “Chị hai, thì ra mọi chuyện là như vậy. Chuyện này vốn cũng đâu phải lỗi của chị! Chị cả quá đáng thật. Sao lại ép chị gả cho loại người như Triệu Tử Tuấn chứ? Bây giờ là thời đại nào rồi? Nếu như thích thì sao chị ấy không tự đi mà cưới?!”
Tô Phùng Yên khẽ lắc đầu, giọng khàn đặc vì khóc: “Đừng nói chị cả như vậy… Dù gì chị ấy và chị cũng không giống nhau. Năm đó ba chịu giữ lại chị, như vậy là cũng tốt lắm rồi…”
“Ông ấy là ba chị! Nuôi chị là chuyện đương nhiên!” Tô Hạo tức tối, giọng lộ rõ bất bình. “Cái nhà này, không hiểu đang nghĩ kiểu gì nữa!”
Tô Phùng Yên dịu dàng nhìn cậu: “Chỉ cần em không trách chị là được rồi. Hơn nữa, chị nghĩ… chuyện này cũng sắp qua thôi. Có khi… chị với Thẩm An Hành sẽ ly hôn.”
Tô Hạo trợn mắt: “Sao cơ?”
“Bọn chị hôm nay vừa cãi nhau.” Tô Phùng Yên mím môi, giọng chậm lại. “Mẹ anh ấy gọi cả chị gái từ nước ngoài về để phản đối. Chị ấy nói chuyện với anh rất lâu… Coi như cả nhà đều không đồng ý. Chị cảm thấy… anh ấy cũng hơi dao động.”
“Thay vì cứ để tình cảm bị bào mòn từng chút một, chi bằng kết thúc sớm còn hơn.”
Tô Hạo trừng mắt nhìn cô: “Sao mà được! Hai người đã kết hôn rồi mà chỉ vì nhà anh ấy không đồng ý là muốn ly hôn? Thẩm An Hành làm gì thế không biết? Ba cũng đồng ý chuyện này sao? Trong mắt nhà họ, nhà họ Tô chúng ta dễ bị bắt nạt như vậy à?”
Tô Phùng Yên vội an ủi: “Em đừng nóng. Anh ấy chưa nói gì đâu. Chỉ là… chị tự thấy như vậy. Dưa hái xanh thì không ngọt…”
“Chị hai…”
Tô Hạo định nói gì đó, nhưng lời đến miệng lại nuốt ngược vào. Cậu chẳng tìm được lý do gì để phản bác.
Chuyện tình cảm, đúng là dưa hái xanh không ngọt.
Nếu nhà họ Nhϊếp đã một lòng không chấp nhận, thì dù có cố gắng đến mấy, e là cũng không thay đổi được gì. Mà càng làm lớn, chỉ càng khiến danh tiếng của chị hai bị tổn hại.
Không khí trong phòng dần trở nên nặng nề. Cuối cùng vẫn là Tô Phùng Yên chủ động phá vỡ sự im lặng.
“Tiểu Hạo, em giúp chị một việc được không?”
“Việc gì ạ?”
Tô Phùng Yên cúi đầu, vẻ mặt mỏi mệt: “Chị thấy lòng rối quá, muốn đi đâu đó vài hôm cho khuây khỏa. Nhưng còn có một thứ muốn đưa cho Thẩm An Hành. Đến lúc đó em đưa giúp chị nhé. Còn chuyện chị với anh ấy thế nào… thì cứ để tùy duyên.”
“Ý chị là… thật sự muốn buông tay? Hay để em đi tìm anh ấy nói chuyện?”
Tô Phùng Yên vội lắc đầu: “Không sao đâu, không liên quan đến em, cũng không liên quan ai cả. Chuyện cụ thể sau này có dịp chị sẽ kể. Em đừng lo cho chị, chị đi vài hôm rồi về.”
“Hay để em đi với chị nhé?” Tô Hạo đề nghị.
Tô Phùng Yên nhẹ nhàng từ chối: “Cảm ơn em, nhưng em về rồi thì dành thời gian ở cạnh ba mẹ nhiều một chút.”
Tiễn Tô Hạo ra cửa, cô không nhịn được gọi cậu lại: “Lần này ba đối với em thế nào?”
Tô Hạo cười nhạt: “Vẫn như cũ thôi. Mà em chẳng buồn quan tâm nữa.”
Gần hai năm nay, quan hệ giữa Tô Hạo và Tô Kiến Tu càng lúc càng xấu đi.
Vì Tô Hạo không đi theo con đường mà ông ta đã vạch sẵn. Không chịu xuất ngoại du học như ông ta đã sắp đặt, lại kiên quyết ở lại trong nước, thậm chí còn gia nhập một đội thi đấu eSports, theo đuổi giấc mơ game thủ chuyên nghiệp mà trong mắt ba cậu, là chuyện viển vông không có tương lai.