Chương 43

Chương 43

Dịch giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Đã bốn tiếng trôi qua, Thẩm An Hành vẫn không hề liên lạc với cô.

Vì muốn xác nhận linh cảm bất an trong lòng, cô chủ động gửi cho anh một tin nhắn, hỏi xem anh có đang ăn trưa không, có phải lại bị họp hành làm chậm trễ.

Nửa tiếng sau, vẫn không có một dòng hồi âm.

Tô Phùng Yên gần như có thể chắc chắn: mọi chuyện đúng như cô đã đoán, Thẩm An Hành đã biết sự thật vào đêm hôm đó.

Phải làm sao bây giờ đây?

Một lát sau, cô bước đến trước bàn làm việc, mở ngăn kéo lấy ra cuốn sổ tay, rồi im lặng cúi đầu viết gì đó.



Buổi chiều, Tô Phùng Yên lại cố dành ra chút thời gian nhắn thêm một tin nữa cho Thẩm An Hành, hỏi anh đang làm gì. Nhưng anh vẫn không trả lời.

Mãi đến sáng hôm sau, cuối cùng anh mới nhắn lại.

[Thẩm An Hành]: “Mười giờ sáng đến quán cà phê Bông Tuyết, gặp nhau một lát đi!”

Chỉ với ngữ khí ấy thôi, cũng đủ để xác nhận mọi chuyện.

Lúc này Tô Phùng Yên đã bình tĩnh hơn rất nhiều, nhưng cô vẫn cố tỏ ra không biết gì, ngây ngô hỏi lại anh có chuyện gì vậy.

Thẩm An Hành không trả lời. Cô cũng không nhắn thêm gì nữa, chỉ im lặng chỉnh sửa thời gian, đúng mười giờ có mặt.

Trên đường ra khỏi nhà, cô vừa vặn chạm mặt Tô Hạo đang đi vào từ bên ngoài.

Vừa thấy cô, Tô Hạo reo lên: “Chị Hai, em đã về rồi đây.”

Dù trong lòng cô đang vô cùng rối bời, Tô Phùng Yên vẫn cố nặn ra một nụ cười ngạc nhiên lẫn vui mừng: “Sao tự nhiên em lại về thế? Không phải em vẫn đang phải huấn luyện à?”

“Huấn luyện cũng phải nghỉ ngơi chứ. Chị ra ngoài à?”

Tô Phùng Yên gật đầu: “Ừ, chị đang có chút việc.”

Tô Hạo liền nói: “Vậy để lát nữa chị về rồi mình nói chuyện sau.”

Tô Phùng Yên đồng ý, dù việc Tô Hạo đột ngột nói muốn nói chuyện khiến cô hơi bất ngờ, nhưng cô biết sẽ chẳng có chuyện gì quá nghiêm trọng.

Tô Hạo là con út trong nhà họ Tô, mẹ kế là Tạ Lam cũng nhờ cậu nhóc này mà thành công leo lên làm vợ chính thức của Tô Kiến Tu.

Tạ Lam chẳng phải người hiền lành gì, nhưng Tô Hạo thì khá tốt. Trong mắt Tô Phùng Yên, cả nhà họ Tô giống như ổ quỷ, chỉ có Tô Hạo là ngay thẳng và đơn thuần nhất. Nên nếu cậu muốn tìm cô nói chuyện, cô cũng không nghĩ theo chiều hướng xấu làm gì.

Huống chi lúc này, cô đang cần dốc hết sức để đối phó với Thẩm An Hành, không còn nhiều tâm trí để lo mấy chuyện khác.

Dù trong lòng đã chuẩn bị tinh thần, Tô Phùng Yên vẫn cố gắng giữ dáng vẻ dịu dàng, như chưa từng có gì xảy ra, rồi xuất hiện trước mặt Thẩm An Hành.

Lễ tân ở quầy báo với cô rằng Thẩm An Hành đang đợi trên tầng. Cô hít sâu, điều chỉnh lại cảm xúc, rồi đẩy cửa bước vào.

Thẩm An Hành đang ngồi trên sofa, trước mặt là một ly cà phê còn nguyên vẹn, chưa uống lấy một ngụm. Cô mỉm cười dịu dàng, bước đến gần như thể mọi thứ đều bình thường, vừa đi vừa hỏi: “Sao thế? Tự nhiên lại hẹn em ra đây?”

Sắc mặt Thẩm An Hành trông vô cùng căng thẳng, anh không trả lời bất kỳ câu nào cô vừa hỏi.

Nếu trước đó trong lòng vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, thì lúc này, Tô Phùng Yên đã hiểu rất rõ: đến chút may mắn cuối cùng cũng chẳng còn.

Cô lặng lẽ nhìn anh, nhẹ giọng hỏi: “Anh sao vậy?”

Thẩm An Hành vẫn im lặng. Cô giơ tay định nắm lấy tay anh: “Anh sao vậy hả?”

Thẩm An Hành rút tay về, ngẩng lên nhìn cô: “Chị anh về nhà vào buổi tối hai hôm trước.”

“Em biết mà.” Tô Phùng Yên đáp, rồi vội hỏi: “Em có nên chủ động chào chị ấy không nhỉ? A, em quên mất…”

Thẩm An Hành nói: “Chị ấy bảo trong phòng khách ở chung cư có lắp camera giám sát. Hôm qua anh xem lại đoạn ghi hình… Em đoán anh đã thấy gì?”