Chương 41

Chương 41

Nói thì nói như thế, nhưng trong lòng Tô Phùng Yên vẫn cảm thấy Giang Hoài Phong có phần mưu lược hơn Thẩm An Hành, cũng tự nhiên là phù hợp với vị trí quản lý hơn.

Chính điểm này lại khiến cô chọn Thẩm An Hành. Nếu Thẩm An Hành quá thông minh, vậy e là đến lượt cô cũng không có cửa chen chân lên trên.

Thẩm An Hành khẽ thở dài, sâu kín mà kìm nén.

Dù vậy, hai người vẫn giữ nguyên kế hoạch đi chọn đồ chăn gối. Sau đó sẽ chuyển đến vịnh sao trời, trải qua một đêm lãng mạn đúng nghĩa.

Theo ý cô, cả hai nên có một đêm quấn quýt, ngọt ngào một chút. Như vậy thì chuyện của Giang Hoài Phong cũng xem như kết thúc, cô đã dụ được anh, anh cũng đã tình nguyện để cô kéo lên giường… Chỉ là đúng lúc ấy, điện thoại anh lại vang lên.

Ban đầu Thẩm An Hành tỏ ra rất mất kiên nhẫn, nhưng vừa nhìn thấy tên người gọi đến thì thần sắc lập tức thay đổi, vội vã đứng dậy khỏi người cô, giọng cũng mềm hẳn xuống:

“Chị à?”

“Sao chị về nhanh vậy?”

“Ừ, em về liền, chắc nửa tiếng nữa tới.”

“Được, lát nữa gặp.”



Nói mấy câu xong, anh cúp máy, trên mặt hiện rõ nét vui mừng, quay sang cô thông báo: chị anh từ nước ngoài vừa mới trở về.

Tô Phùng Yên cũng biết chị gái Thẩm An Hành là Thẩm An Ngưng, không để lộ gì nhiều, chỉ khẽ mỉm cười theo: “Vậy anh mau về đi, em biết chắc hai người cũng lâu rồi chưa gặp.”

Thẩm An Hành gật đầu, còn nhớ tới cô: “Vậy để anh đưa em về trước nhé?”

“Không cần đâu, anh cứ đi trước đi. Em sửa sang lại một chút rồi gọi tài xế trong nhà đến đón cũng được.” Cô nhẹ nhàng từ chối, trông rất hiểu chuyện.

Thẩm An Hành ngập ngừng một lúc, dặn dò cô vài câu rồi rời đi.

Nhìn bóng lưng anh đi khuất, trong lòng Tô Phùng Yên bật cười hai tiếng.

Đi thì đi, chuyện của Giang Hoài Phong chắc cũng không thành vấn đề, đêm nay không ngủ cùng cũng chẳng sao. Có khi cô còn thấy yên tĩnh hơn.

Chỉ là… chị gái anh lại chọn đúng lúc này quay về, liệu có phải là do Nhϊếp Anh Hồng sắp đặt?

Hay là Thẩm An Ngưng tự mình biết em trai kết hôn nên vội vàng quay về?

Tô Phùng Yên không hiểu rõ về Thẩm An Ngưng, nên cũng khó mà đoán được ý đồ. Nhưng có một điều cô rất rõ, với người phụ nữ này, nhất định phải hết sức cẩn trọng.

Phụ nữ với thân phận tình nhân, hay con riêng, vốn dĩ đã là cái gai trong mắt nhà người ta. Mà Thẩm An Ngưng muốn chấp nhận cô làm em dâu, khả năng gần như là bằng không.

Cơ mà chuyện này cô cũng không tránh được, đành phải từng bước từng bước ứng phó, xem trước phản ứng của Thẩm An Ngưng rồi tính tiếp.



Tối hôm đó, nhà họ Nhϊếp vô cùng náo nhiệt, mọi người cùng ngồi xuống ăn một bữa cơm đông đủ. Ai nấy đều vui vẻ, tưng bừng, chỉ là không ai nhắc tới Tô Phùng Yên, cũng chẳng ai nhắc chuyện kết hôn của Thẩm An Hành.

Chính điều đó lại là điều bất thường.

Sau bữa tối, trời cũng đã khuya, Lâm Duẫn đòi về nhà ngủ.

Thẩm An Hành cùng chị gái liền đưa cô bé về chung cư qua đêm.

Sáng hôm sau, vừa mới tỉnh dậy, anh đã thấy Thẩm An Ngưng ngồi yên trên sofa phòng khách, không biết đã dậy từ lúc nào.

Thấy anh đi ra, Thẩm An Ngưng mỉm cười: “An Hành, hôm nay đi làm trễ một chút được không, chị có chuyện muốn nói với em.”

Thẩm An Hành ngạc nhiên: “Có chuyện gì vậy chị?”

Thẩm An Ngưng không trả lời ngay, chỉ nghiêng người nhường chỗ bên cạnh: “Ngồi xuống đi.”

Anh hơi ngờ vực nhưng vẫn không hỏi thêm gì, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.

Thẩm An Ngưng từ tốn mở lời: “Chắc em cũng biết, chị được mẹ gọi về nước là vì chuyện kết hôn của em. Mẹ không hề đồng ý, chị thì đỡ hơn, nhưng vẫn cảm thấy chuyện này quá đường đột.”

“Sau đó chị cũng nghe loáng thoáng được nguyên nhân hai đứa kết hôn, còn nghe nói em từng được giới thiệu gặp Tô Quân Khiết…”

“Với trực giác phụ nữ mà nói, chị không tránh được suy nghĩ: liệu có phải Tô Phùng Yên quá sức hấp dẫn, nên em mới bị cuốn vào như vậy?”

Thẩm An Hành định lên tiếng, nhưng Thẩm An Ngưng giơ tay ngăn lại: “Nghe chị nói hết đã.”

“Chị nghĩ mãi, một cô gái như vậy, rốt cuộc là người đơn thuần thiện lương, hay là kiểu người tính toán kỹ lưỡng, từng bước một tiếp cận?”

“Rồi đêm qua chị chợt nhớ ra… lúc còn học ở nước ngoài, vì không yên tâm giao Lâm Duẫn cho dì Vân chăm sóc, chị từng âm thầm gắn camera trong nhà. Sau đó cũng quên béng không nói với em.”

“Nhớ tới chuyện đó, chị mới mở lại đoạn ghi hình cũ, ban đầu chỉ định xem cách cô ấy dạy Lâm Duẫn vẽ tranh thế nào, ai ngờ lại vô tình thấy…”

Nói tới đây, cô khựng lại, Thẩm An Hành như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt lập tức lộ ra chút lúng túng.

Thẩm An Ngưng nhanh chóng mở miệng: “Tự em xem đoạn này đi, xem rồi sẽ hiểu.”

Nói xong, cô mở laptop để trước mặt anh.

Tác giả có lời muốn nói:

Toàn Tán Hát: Tính toán xong rồi, sắp đến lúc tai họa ập tới rồi đó.

Tô Phùng Yên: Cậu tính ra cái gì?

Toàn Tán Hát: Sắp biết thôi. Dám chơi thì phải dám chịu.

Tô Phùng Yên: Không sao đâu, bản hợp đồng đó gần như đã nằm trọn trong tay tôi. Chỉ cần nắm chắc nó, sẽ không có vấn đề gì.

Toàn Tán Hát: Ha ha, chúc may mắn.

💬 Mỗi dòng comment của mọi người đều là động lực siêu to khổng lồ để mình tiếp tục dịch nha~

🫧 Nếu thấy truyện mượt mà dễ đọc, để lại một chiếc bình luận cho mình biết bạn vẫn đang đồng hành cùng Tiểu Phồn Tinh nhé.

🌸 Đọc xong đừng lặng lẽ đi mất nha, để lại lời nhắn nhẹ nhẹ cũng được, cho mình biết truyện còn có người chờ.

🍃 Chút tâm tư gửi vào mỗi chương, mong được đáp lại bằng một chiếc comment dịu dàng từ bạn…

✨ Bạn thả tim rồi thì để lại thêm một lời nhắn nha, cho mình có động lực ngồi dịch đêm trắng luôn cũng chịu.