Chương 40

Chương 40

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Mãi cho đến khi ngồi vào trong xe, Thẩm An Hành mới mở miệng:

“Em và cậu ta rốt cuộc là quan hệ gì?”

Tô Phùng Yên đã nghĩ tới vô số khả năng, rằng có khi nào anh sẽ nghi ngờ điều gì, nhưng không ngờ anh lại hỏi thẳng đến vậy. Nhìn vẻ mặt của anh lúc này, hơn nửa là đã đoán được chuyện không đơn giản.

Những chuyện thế này vốn chẳng thể giấu được. Càng che, càng dễ sinh ra vấn đề.

Cô rất hiểu điều đó, vì thế cũng không định chối quanh. Chỉ là cố nói nhẹ nhàng như thể chẳng có gì to tát.

“Hồi đại học, anh ấy là sư huynh cùng khoa với em. Bọn em… từng quen nhau một thời gian. Sau đó cũng chia tay rất nhanh. Hôm nay lúc ở dưới lầu mới tình cờ gặp lại, lúc ấy em mới biết thì ra anh ấy cũng ở thành phố này, cũng mới biết anh ấy làm trong công ty mấy người.”

Thẩm An Hành không nói gì. Tô Phùng Yên khẽ kéo cổ tay anh:

“Anh giận à? Em với anh ấy sớm đã không còn liên lạc. Mấy năm nay chưa từng nhắn tin hay gặp gỡ. Nếu không phải tình cờ thấy hôm nay, em gần như đã quên mất là từng có người như vậy.”

“Trông em hoàn toàn không giống người đã quên.” Thẩm An Hành nói, “Với lại, anh đã từng thấy ảnh em trong ví của cậu ta!”

Tô Phùng Yên ngẩn người, không giấu được vẻ kinh ngạc.

Thẩm An Hành quay đầu sang nhìn cô, chậm rãi nói tiếp:

“Có lần cậu ta mở ví, rồi bỗng như nhớ ra điều gì, vội che một tấm ảnh lại. Khi đó anh ngồi ngay bên cạnh, loáng thoáng thấy gương mặt đó trông rất giống em, nhưng không dám chắc. Đến hôm nay mới biết, người đấy đúng là em thật.”

Tô Phùng Yên không nghĩ tới, Giang Hoài Phong vẫn còn giữ ảnh cô.

Nhưng giờ không phải lúc để nghĩ đến mấy chuyện đó. Cái cô cần xử lý, là chuyện trước mắt.

Cô nhìn anh, cố gắng giải thích:

“Cho dù anh ấy vẫn còn giữ ảnh em… thì đó là chuyện riêng của anh ấy. Trong lòng anh ấy nghĩ gì, em không quan tâm nữa. Hồi đó bọn em chia tay là vì mẹ anh ấy không thích em. Em sao có thể hạ thấp mình mà còn vương vấn?”

Thẩm An Hành nhìn cô, giọng nhẹ hơn:

“Vậy nghĩa là… không phải hai người tự nguyện chia tay, mà là vì gia đình phản đối. Nói cách khác… giữa hai người vẫn còn chút tiếc nuối?”

Tô Phùng Yên có chút bất lực. Lúc này, chỉ một câu giải thích thôi là không đủ. Dù cô có nói đến cạn lời, sự thật vẫn là sự thật.

Cô cúi đầu, rất lâu sau mới cất tiếng:

“Nếu anh thật sự giận, em cũng hết cách… Em đúng là từng quen anh ấy hồi đại học. Tuy khi đó chuyện cũng đơn giản thôi, nhưng nói gì thì cũng đã là quá khứ rồi.”

“Em hiểu vì sao anh không vui… Nhưng thật sự em thấy rất tủi thân. Chuyện đã qua, em không thể thay đổi được. Nhưng từ lúc quen anh đến giờ, em chỉ toàn tâm toàn ý với anh thôi.”

Nói đến đây, cô không nhịn được bật khóc.

Thẩm An Hành cuối cùng cũng dịu lại, vội kéo cô vào lòng:

“Thôi đừng khóc nữa… Anh không giận em đâu. Chỉ là… trong lòng có chút ghen tuông, không kìm được, chứ không phải trách em.”

“Hồi đó em bận học, anh ấy cũng lo tốt nghiệp. Bọn em gặp nhau chẳng được bao nhiêu. Em với anh bên nhau là lần đầu em thực sự hẹn hò, nghĩ lại cũng đủ hiểu giữa em và anh ấy vốn không sâu đậm gì. Anh còn ghen cái gì nữa?”

Vừa khóc vừa nói, Tô Phùng Yên vừa tủi thân vừa uất ức, câu nào câu nấy như đang dỗi. Lại còn vô tình nhắc đến mấy chuyện thân mật giữa cô và Thẩm An Hành, khiến hàng rào phòng bị trong lòng anh lập tức bị phá vỡ.

Anh ôm cô càng chặt, vội vàng nhận sai:

“Được rồi được rồi, là lỗi của anh, em đừng khóc nữa. Đều là anh sai.”

Tô Phùng Yên còn sụt sùi thêm một lúc. Thẩm An Hành vừa dỗ, vừa xin lỗi, vừa hôn cô, mãi mới khiến cô nguôi ngoai.

Một lát sau, anh mới lên tiếng:

“Giang Hoài Phong là tổng giám phụ trách mảng hoạt động của công ty. Cậu ta với anh là đối thủ cạnh tranh.”

Tô Phùng Yên ngạc nhiên quay sang nhìn anh:

“Anh ấy mà cũng có thể thành đối thủ cạnh tranh với anh sao? Anh chẳng phải là phó tổng giám đốc sao?”

“Cậu ta cũng là một trong các phó tổng. Vì bọn anh tuổi tác gần nhau, mà cậu ta quản mảng hoạt động – trong công ty vị trí hành chính cao hơn so với bên kỹ thuật anh đang phụ trách. Hơn nữa, cậu ta còn vào công ty sớm hơn anh, cho nên… nói thật, trong công ty cậu ta có phần được lòng người hơn anh.”

Tô Phùng Yên nghe xong liền nói ngay:

“Nhưng mà anh chỉ mới vào công ty từ năm ngoái, được lòng người ít hơn cũng là chuyện bình thường mà. Như vậy cũng đâu thể chứng minh anh không bằng anh ấy.”