Chương 38
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Về đến chung cư, Lâm Duẫn đã ngủ từ sớm. Dì Vân vừa đưa cơm tới thì cũng rút lui, để lại không gian cho hai người. Thẩm An Hành vẫn còn trong phòng khách, Tô Phùng Yên đặt bát cháo vừa mới ninh kỹ xuống trước mặt anh.
Cô vừa múc cháo vừa len lén nhìn anh. Thẩm An Hành thì ngồi đối diện, tay cầm thìa nhưng mắt lại không rời khỏi gương mặt cô. Cô vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh nhìn đó, chẳng hiểu sao lại bật cười khẽ, nụ cười vừa ngượng ngùng vừa ngọt ngào, y như mấy cô vợ mới cưới lần đầu nấu ăn cho chồng.
Về chuyện nấu nướng, Tô Phùng Yên thật ra có học qua đôi chút.
Không thể nói đến mức bày ra được một bàn tiệc kiểu Mãn Hán gì ghê gớm, nhưng để nấu một nồi cháo nóng hổi, xào vài món ăn thường ngày, hay làm một ít bánh ngọt dễ ăn thì cô vẫn rất tự tin. Dù không có nhiều “tác phẩm tiêu biểu”, nhưng từng món từng món cô đều dồn hết tâm tư vào.
Thẩm An Hành húp một muỗng, mắt liền sáng lên, buột miệng nói:
“Ngon hơn cháo dì Vân nấu.”
“Vậy lần sau để em nấu cho anh tiếp nha.” Tô Phùng Yên mỉm cười hạnh phúc, trong mắt lấp lánh ánh sao, nhìn mà chỉ muốn khiến người khác ngoan ngoãn nghe theo.
Thẩm An Hành cười cười, hỏi ngược:
“Tối nay ở lại đây luôn được không?”
Tô Phùng Yên hơi ngập ngừng, bối rối đáp:
“Không được đâu… Em không mang quần áo, sáng mai còn phải qua bên vịnh Sao Trời gặp một nghệ nhân cắm hoa. Hẹn trước rồi.”
“Bên đó chuẩn bị tới đâu rồi?” Anh hỏi tiếp.
“Cũng gần xong rồi.” Cô chợt nhớ ra, “À, còn thiếu mấy thứ như chăn ga gối đệm. Em sợ mua không đúng ý anh, hay mai anh đi với em một chuyến được không?”
“Em mua gì anh cũng thích.” Anh đáp, không suy nghĩ.
Tô Phùng Yên lại làm nũng, ôm lấy cánh tay anh lắc nhẹ:
“Nhưng em muốn đi với anh cơ.”
Anh không nói thêm gì, chỉ cười khẽ rồi gật đầu. Hai người hẹn nhau ngày mai gặp dưới tòa nhà của tập đoàn Hoa Phi.
Chiều hôm sau, Tô Phùng Yên đến trước giờ tan tầm, ngồi đợi ở ghế dài phía dưới sảnh. Có thể vì trong lòng luôn có cảm giác bất an, cô chưa bao giờ thật sự yên tâm để thả lỏng hoàn toàn.
Tuy đã đăng ký kết hôn với Thẩm An Hành, nhưng cô vẫn thấy tương lai có quá nhiều biến số.
Cô lo, lo một ngày nào đó có chuyện xảy ra. Dù sao thì… họ vẫn chưa nhận được sự chấp thuận từ Nhϊếp gia, cũng chưa từng tổ chức một hôn lễ đúng nghĩa.
Thời buổi này ly hôn dễ lắm. Mà họ cũng đâu có gì ràng buộc với nhau về lợi ích.
Trừ phi… cô có thể mang thai. Như vậy mới gọi là có chút bảo đảm. Nhưng từ lần đầu tiên đến nay, Thẩm An Hành luôn cẩn thận tránh thai.
Chuyện này sau này còn phải nói chuyện kỹ hơn, cô cần tìm cách để anh đổi ý.
Còn hiện tại, điều duy nhất cô có thể làm, là khiến anh ngày càng chìm sâu trong khoảng thời gian ngọt ngào của tân hôn, để anh đủ kiên định, dám cùng Nhϊếp Anh Hồng chống lại đến cùng.
Chưa được bao lâu, một cái bóng bất ngờ xuất hiện trước mặt khiến cô giật mình. Cô còn tưởng Thẩm An Hành tan làm sớm, vừa định ngẩng đầu thì lại sững người.
Là Triệu Tử Tuấn.
Một vị khách không mời mà đến. Cô không hiểu hắn ta xuất hiện ở đây để làm gì, theo phản xạ vẫn mỉm cười xã giao:
“Là anh à…”
“Đợi Thẩm An Hành hả?” Triệu Tử Tuấn cười hỏi.
Tô Phùng Yên không đáp, chỉ nghiêng đầu hỏi lại:
“Sao anh lại ở đây?”
“Đến nhà em tìm, vừa hay thấy em ra cửa, nên tiện đường đi theo em tới đây luôn. Không ngờ là em tới đón Thẩm An Hành tan làm, nhìn ra dáng vợ đảm mẹ hiền đấy chứ.”
Biết mình bị theo dõi suốt quãng đường, trong lòng Tô Phùng Yên thoáng lạnh sống lưng. Nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười bình thản, không đáp lại gì thêm.
Cô không đoán được hắn ta tới tìm mình vì chuyện gì, nhưng linh cảm mách bảo: không có ý tốt.
Hơn nữa nơi này lại là chân tòa nhà của Hoa Phi tập đoàn, nếu có chuyện gì xảy ra cũng rất dễ bị đồn thổi không hay. Cô cần phải giữ bình tĩnh.
Triệu Tử Tuấn nhìn chăm chăm gương mặt cô, hất cằm:
“Nghe nói là em chủ động dụ dỗ Thẩm An Hành lên giường? Nhờ thế mới kéo được anh ta về tay? Trước đây nhìn không ra đấy, em cũng có thủ đoạn đó chứ. Sao hồi đó không dùng thử với tôi xem?”
Lời lẽ lộ rõ sự khıêυ khí©h, thậm chí mang ý sỉ nhục. Tô Phùng Yên hiểu ngay, hôm nay hắn ta đến là để gây chuyện.
Cô nghiêm mặt hỏi lại:
“Anh nghe mấy chuyện vô căn cứ đó ở đâu? Vậy mà anh cũng tin được à?”
Giọng cô dịu xuống một chút:
“Tôi biết có thể anh thấy khó chịu vì bác gái đau lòng, nhưng tôi đâu cố ý. Trước đây Thẩm An Hành là người được chị tôi xem mắt, tôi sao có thể xen vào chứ? Sau này xảy ra mọi chuyện đều ngoài ý muốn. Nếu vì bác gái buồn mà anh giận lây sang tôi, thì tôi xin lỗi.”
Cô nói rất chân thành. Đủ nghiêm túc, cũng đủ mềm mỏng khiến Triệu Tử Tuấn nhất thời không chắc đâu là thật, đâu là giả.
“Nhưng Tô Quân Khiết không nói như vậy.” Anh ta nheo mắt nghi ngờ.
Nghe thế, Tô Phùng Yên lập tức hiểu rõ nguồn cơn. Trong lòng sáng tỏ nhiều điều, nhưng chỉ cúi đầu, khẽ cắn môi, vẻ ấm ức:
“Tất nhiên là chị ấy sẽ nói tôi bịa chuyện. Chị ấy trước giờ vốn không thích tôi, từ chuyện của Thẩm An Hành lại càng ghét thêm.”
“Nếu vậy thì hay rồi. Vậy đi, chúng ta gọi cô ta tới bar đối chất luôn, xem ai mới là người nói thật.” Triệu Tử Tuấn nói rồi vươn tay túm lấy cổ tay cô.
Tô Phùng Yên giật mạnh tay lại:
“Không được! Tôi không đi đâu hết, cũng chẳng có gì để đối chất cả!”
Dù cô có bình tĩnh cỡ nào thì trong lòng vẫn cực kỳ phản cảm với hành động này. Cái cách Triệu Tử Tuấn bất ngờ kéo tay cô, khiến cô vừa sợ vừa ghét, phản ứng theo bản năng bị lộ hết ra ngoài.
Triệu Tử Tuấn không ngu, lập tức nhìn ra.
Anh ta cười khẩy, ánh mắt đảo từ trên xuống dưới, giống như xuyên qua lớp vải mỏng mà nhìn rõ toàn thân cô.
“Sao vậy? Sợ tôi à? Tôi suýt nữa đã là chồng em đấy.” Dứt lời lại nắm chặt cổ tay cô, lần này còn mạnh hơn lúc nãy.
Tô Phùng Yên cố vùng ra nhưng không thành công. Cô không dám la lớn vì sợ gây chú ý, nhưng lôi kéo thế này nếu bị người ngoài nhìn thấy cũng chẳng tốt đẹp gì, trong phút chốc, cả người rối loạn.
Ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói vang lên phía sau.
“Triệu công tử, ở dưới chân toà nhà của tập đoàn Hoa Phi mà làm vậy, chẳng phải quá đáng rồi sao?”
Giọng nói quen mà cũng xa. Tô Phùng Yên ngẩng đầu, bắt gặp một gương mặt mà đã rất lâu rồi không thấy.
Giang Hoài Phong.
Sao hắn lại ở đây?
Cô còn chưa kịp phản ứng, Triệu Tử Tuấn đã buông tay ra.
Giang Hoài Phong đứng đó, nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng không mất phần lạnh lùng. Rằng ba mẹ hắn ta đã từng dặn dò không được động đến Nhϊếp gia, bây giờ đứng ngay dưới công ty của Thẩm An Hành mà gây chuyện với Tô Phùng Yên thì chẳng phải là không chừa mặt mũi cho Nhϊếp gia sao?
Triệu Tử Tuấn hừ lạnh một tiếng, quay lưng bỏ đi.
Giang Hoài Phong quay sang Tô Phùng Yên, giọng nhẹ mà rõ:
“Em không sao chứ?”
Tô Phùng Yên lắc đầu, “Không… không sao. Cảm ơn anh.”
Giang Hoài Phong cười dịu dàng với cô:
“Ba năm trôi qua rồi, em chẳng thay đổi chút nào.”
Tô Phùng Yên thoáng sững người:
“Sao anh lại…”
“Anh vẫn làm ở gần đây.” Hắn đáp. “Anh cũng biết em kết hôn với Thẩm An Hành rồi. Chúc mừng em.”
Tô Phùng Yên cố mỉm cười, nhưng lại không biết nên đáp lại câu chúc mừng đó thế nào.
Tác giả có lời muốn nói:
Tô Phùng Yên: Gần đây bận gì vậy?
Toàn Tán Hát: Bận ký hợp đồng mới.
Tô Phùng Yên: Gì cơ? Anh cũng có hợp đồng mới? Hợp đồng gì vậy?
Toàn Tán Hát: Tuy không có hoa hồng, nhưng cảm giác thì không tệ.
Tô Phùng Yên: Gì mà không có hoa hồng? Vậy ký làm gì?
Toàn Tán Hát: Ký vì vui. Anh không thiếu mấy đồng đó đâu.
Tô Phùng Yên: ???? Anh bị sốt hả?
Toàn Tán Hát: Em đoán xem?