Chương 37

Chương 37

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

“Chính con cảm thấy như vậy à? Hiện tại con đúng là…” Nhϊếp Anh Hồng nói, giọng mang theo vài phần thất vọng, “Mẹ cứ tưởng con là người chín chắn, hóa ra chỉ đơn giản vậy thôi sao? Con không thấy Tô Phùng Yên có thể chỉ đang nhắm vào thân phận và tiền bạc của con hay sao, chứ không phải thật lòng yêu con đâu?”

Thẩm An Hành lộ vẻ không vui: “Nếu như mẹ đã nghĩ vậy, thì theo ý mẹ con chỉ có thể quen với những người có gia thế ngang hàng, hoặc là vượt trội hơn, thì mới chắc chắn là họ sẽ không vì tiền mà đến với con? Nếu đã như thế, sao không thuê luôn một đối tác chiến lược cho công ty, rồi lấy nhau luôn đi? Kết hôn làm gì cho phiền phức chứ.”

“Dù sao thì cũng không thể là Tô Phùng Yên. Ai nhìn vào cũng thấy cô ta có vấn đề, chẳng ai tin cô ta thật lòng với con.” Bà ta cố nén tức giận, không muốn lớn tiếng với anh.

Từ năm mười chín tuổi, Thẩm An Hành đã ra nước ngoài, đến tận năm ngoái mới quay về. Thời gian mẹ con ở cạnh nhau ít ỏi, phần lớn là bà ta bay sang thăm con. Bà ta không muốn vì chuyện này mà khiến quan hệ mẹ con sẽ trở nên tồi tệ hơn.

Sau khi bình tĩnh lại, bà ta mới chậm rãi nói: “Dù sao thì hai người cũng sẽ kết hôn rồi, tin tức cũng đã công bố. Mẹ giờ có phản đối cũng vô ích, nên sẽ không nói gì thêm. Chỉ là mong con hãy dành thời gian để quan sát thêm một thời gian, đừng tin cô ta quá sớm.”

Thẩm An Hành không giấu được bực bội: “Ý mẹ là ngoài thân phận và bối cảnh ra thì con không có điểm gì đáng để yêu, đúng không? Hay là mẹ vốn chỉ muốn con cưới một thiên kim có thể giúp ích cho nhà họ Nhϊếp, để làm cuộc hôn nhân thương mại cho xong?”

“Con… Con bây giờ đúng là bị cô ta dắt mũi rồi, mẹ có nói gì thì con cũng không lọt tai!” Bà ta cao giọng, cực kỳ không vừa lòng với thái độ của anh.

Nghe tới đó, Thẩm An Hành chỉ nhàn nhạt nói: “Mẹ biết là con không nghe lọt, thì đừng cố giảng đạo lý với con nữa. Con đã quyết định sẽ làm đám cưới với Tiểu Yên, tuyệt đối sẽ không thay đổi.”

Bà ta cười lạnh: “Được, mẹ đã gọi cho chị con rồi. Hai ngày nữa nó sẽ về. Đến lúc đó để xem nó nói thế nào.”

“Con thấy mẹ làm lớn chuyện quá rồi đó.” Thẩm An Hành bất lực nói.

Nhϊếp Anh Hồng hừ một tiếng: “Mẹ làm lớn chuyện? Vậy con nhìn lại Giang Hoài Phong xem. Cùng làm tổng giám phụ trách mảng hoạt động, năm ngoái thành tích của nó đâu có kém. Nếu cứ như vậy, không chừng con còn chẳng bằng nó. Trước đây, nhà họ Trần còn từng đùa rằng muốn giới thiệu con gái cho con quen. Bây giờ thì khỏi nói, cơ hội đó con cũng đánh mất luôn rồi. Con chắc chắn không biết mình vừa bỏ lỡ điều gì đâu.”

“Con không thấy mình bỏ lỡ chuyện gì cả. Con chỉ đơn giản là muốn cưới người con thật sự muốn cưới thôi.”

Bà ta không nói gì nữa. Hai người dùng bữa qua loa, không khí bàn ăn nặng nề, cuối cùng kết thúc bữa cơm trong sự im lặng khó chịu.

Sau khi rời khỏi nhà của Nhϊếp Anh Hồng, Thẩm An Hành lái xe về khu chung cư của mình. Không ngờ vừa đến nơi đã thấy Tô Phùng Yên đứng dưới lầu, bóng dáng mảnh khảnh của cô nổi bật dưới ánh đèn đường nhạt nhòa, khiến người ta không khỏi chú ý.

Ngay khoảnh khắc anh còn đang bất ngờ, cô đã bước đến gần, mỉm cười dịu dàng hỏi: “Anh về rồi à?”

Thẩm An Hành vẫn chưa hoàn hồn: “Sao em lại tới đây? Cũng không báo trước gì với anh.”

“Anh bảo hôm nay đến nhà mẹ ăn cơm mà, em sợ vì em mà hai người cãi nhau, lo anh tâm trạng không tốt, nên qua xem anh thế nào.”

Thẩm An Hành khẽ nắm lấy tay cô: “Không cần lo, không có chuyện gì đâu.” Nói rồi anh nhìn xuống hộp giữ nhiệt trong tay cô, “Đây là gì thế?”

“Cháo tôm em nấu cho anh. Em sợ lỡ anh bị mất khẩu vị, về nhà lại chỉ ăn đồ mua ngoài, nên tiện tay mang qua luôn.”

Thẩm An Hành cười khẽ, đưa tay xoa đầu cô: “Tối nay dì Vân cũng có ở nhà. Anh muốn ăn gì thì bảo dì làm là được, đâu cần em phải vất vả.”

“Ừm…” Cô nhỏ giọng đáp, “Thật ra em biết dì Vân ở đó, chỉ là… em muốn tự mình làm cho anh chút gì đó. Dù không ngon bằng dì Vân, nhưng là em nấu mà.”

Anh nhận lấy hộp cháo, giọng dịu lại: “Anh dĩ nhiên sẽ thích đồ em nấu hơn.”