Chương 36
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Tô Quân Khiết cảm thấy hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Cô ta chưa từng quên Triệu Tử Tuấn là kiểu con nhà giàu ăn chơi vô độ, nổi tiếng không kiêng nể ai. Mà lúc này, cô ta lại uống quá nhiều, đầu óc nửa tỉnh nửa mê, đối phương thì là đàn ông, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra… cô ta căn bản không có cách nào phản kháng.
Dù cho lúc nãy có hơi nông nổi muốn tìm một cuộc tình chóng vánh để giải tỏa, thì cũng không đến mức chọn trúng Triệu Tử Tuấn.
“Cậu rảnh như vậy thì đi tìm em gái tôi ấy.”
Lời vừa thốt ra, Tô Quân Khiết cũng ngẩn người. Cô ta không ngờ mình sẽ buột miệng nhắc tới Tô Phùng Yên.
Nhưng rất nhanh, cô ta đã nhận ra, có lẽ chỉ như vậy mới giúp mình thoát được tình huống khó xử trước mắt.
Cô ta tiếp tục nói: “Tôi là kẻ thất bại, bị Thẩm An Hành đá một phát không thèm ngoái đầu. Còn cậu, nhà cậu cũng giống tôi, đều bị em gái tôi chơi đùa mấy tháng rồi đá một phát, xoay người leo lên giường Thẩm An Hành. Chúng ta ngoài việc bị người ta cười nhạo thì còn lại được cái gì?”
Lời của Tô Quân Khiết như mồi lửa, khơi dậy cơn tức trong lòng Triệu Tử Tuấn.
Thực ra lúc trước chuyện đính hôn là do ba mẹ hắn ép buộc. Họ muốn hắn cưới vợ để quản lý hắn, đỡ suốt ngày lông bông chẳng chịu yên thân.
Ban đầu hắn cực kỳ phản cảm, sau thấy Tô Phùng Yên trông cũng xinh đẹp nên nghĩ thôi cưới thì cưới, dù sao cưới về rồi muốn làm gì là chuyện của mình, chẳng ai quản được.
Chỉ là sau cái hôm dự tiệc ở nhà dì về, mẹ hắn nổi giận nằm liệt trên giường nguyên ngày, còn bảo từ nay không được qua lại với nhà họ Tô nữa. Sau đó thì hắn nghe tin Tô Phùng Yên và Thẩm An Hành ở bên nhau.
Tức thì có tức thật, nhưng cha mẹ đều dặn không được chọc vào nhà họ Nhϊếp, nên hắn cũng ngoan ngoãn mà tránh xa.
Dù sao hắn không ngốc, biết rõ Thẩm An Hành là loại người hắn không nên dây vào.
Nhưng mà cơn tức ấy, lại bị Tô Quân Khiết khơi dậy.
“Cô vừa nói em gái cô chơi tôi mấy tháng?” Triệu Tử Tuấn nhíu mày hỏi.
Tô Quân Khiết gật đầu, giọng vẫn lạnh nhạt: “Em gái tôi từ sớm đã bắt đầu dụ dỗ Thẩm An Hành rồi. Ngay từ lần đầu được nhà cậu tiếp xúc, cô ta đã có mục đích cả. Khi đó tôi còn đang xem mắt với Thẩm An Hành, dì Triệu cũng chỉ mới gặp qua em gái tôi một lần.”
“Cô ta từ đầu đã không định gả cho cậu, chỉ là trước mặt cậu và dì Triệu thì ra vẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, khiến hai người nhanh chóng quyết định chuyện hôn sự. Kết quả thì sao? Đến lúc ngủ với Thẩm An Hành xong, mới công khai tuyên bố mình chưa từng đồng ý chuyện đính hôn. Cậu nói xem, không phải chơi cậu mấy tháng thì là gì?”
Triệu Tử Tuấn không nói gì.
Tô Quân Khiết thở dài, cười khổ: “Dù sao thì giờ cô ta cũng sắp làm vợ hợp pháp của Thẩm An Hành, thành dâu nhà họ Nhϊếp. Còn chúng ta… làm được gì?”
“Chưa chắc đâu.” Triệu Tử Tuấn dứt lời thì cầm ly rượu uống cạn, rồi đứng dậy rời khỏi bàn.
Tô Quân Khiết nhìn theo bóng lưng hắn, cuối cùng cũng thở phào một cái.
Chỉ cần không quấn lấy cô ta nữa là được.
Còn về phần Tô Phùng Yên…
Cô ta không biết Triệu Tử Tuấn có gan thật sự ra tay với Tô Phùng Yên hay Thẩm An Hành hay không, nhưng nếu có chuyện xảy ra, thì cũng coi như là báo ứng của Tô Phùng Yên.
Chuyện Thẩm An Hành mua nhà nhanh chóng truyền về tai Nhϊếp gia.
Nhϊếp Anh Hồng cực kỳ bất mãn với cuộc hôn nhân này, nhưng điều khiến bà ta bực bội hơn cả chính là thái độ của con trai mình đối với Tô Phùng Yên.
Bà ta vốn nghĩ con mình rất ngoan, không ngờ ngoan đến mức này, dám dốc lòng dốc dạ vì một người phụ nữ, còn mua nhà chuẩn bị đám cưới.
Ngay ngày hôm sau biết tin, bà ta không nhịn được nữa, gọi Thẩm An Hành về nhà ăn cơm, vừa ăn vừa nói thẳng chuyện liên quan tới Tô Phùng Yên.
Thái độ của Thẩm An Hành cực kỳ rõ ràng: giữa anh và Tô Phùng Yên đã là quan hệ vợ chồng hợp pháp về mặt pháp lý, tổ chức hôn lễ là chuyện sớm hay muộn thôi. Nếu đã phải làm thì chi bằng làm sớm, làm cho đàng hoàng, để tránh thiên hạ bàn tán linh tinh.
Nhϊếp Anh Hồng gằn giọng hỏi: “Mấy lời đó là Tô Phùng Yên nói với con đúng không? Vì sợ người ta dị nghị nên mới vội vàng muốn làm lễ cưới, làm cho long trọng?”
Thẩm An Hành nhìn mẹ một lúc, đáp: “Không phải. Cô ấy chưa nói gì cả, là con tự thấy như vậy.”
[Tác giả có lời muốn nói:]
Thẩm An Hành: “Tiểu Yên, sao hôm nay trông em như không vui vậy?”
Tô Phùng Yên: “Em… em không sao đâu…”
Thẩm An Hành: “Có gì cứ nói với anh.”
Tô Phùng Yên: “Hôm nay em với chị cãi nhau… Chị trách em giành anh, còn trách em phá hủy hôn sự với nhà họ Triệu…”
Thẩm An Hành: “Chị em đúng là vô lý. Cũng tại em hiền quá, nhịn quá, nên người ta mới lấn tới.”
Tô Phùng Yên: “Em không trách chị. Chị cũng chỉ là nhất thời buồn quá thôi… Cũng may bên cạnh em còn có anh.”
Thẩm An Hành: “Em chính là mềm lòng quá.”
Tô Quân Khiết: “Thẩm An Hành, đúng là mắt mù! Người tức đến sắp hộc máu là tôi đây này! Anh nghĩ con nhỏ đó cãi nhau mà chịu thua chắc? Từng câu từng chữ nó nói ra đều muốn đâm thẳng vào tim tôi! Miệng độc như rắn rết! Anh còn khen nó hiền với chả dịu…
Tôi mệt lắm rồi, thật sự chỉ muốn phun máu cho xong!”