Chương 35
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Quán bar Hoàng Hậu nằm ngay trung tâm thành Tân Giang, giáp bờ sông, cảnh đêm đẹp như tranh, thiết kế bên trong thì xa hoa rực rỡ.
Nơi này đêm nào cũng náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, trai gái trẻ tuổi ăn mặc lộng lẫy, thoải mái ăn chơi, uống rượu, buông thả hết những áp lực bị dồn nén suốt cả ngày.
Tô Quân Khiết chẳng rõ đám người trong quán bar kia cười cợt là thật lòng hay chỉ là một kiểu diễn kịch, nhưng cô ta biết rõ, bản thân hôm nay đến đây, là vì trong lòng chẳng vui vẻ gì.
Thật ra cô ta cũng chẳng thích những nơi thế này. Trong mắt cô ta, đám người nơi đây chỉ là những kẻ đang trốn tránh hiện thực, từng người một, lờ đờ như cái xác không hồn.
Nhưng cuối cùng, đến cả cô ta cũng biến thành một cái xác như vậy, chỉ còn lại một khối thịt mục nát.
Vậy thì có thể làm gì?
Đôi khi, người ta sống lâu rồi, rốt cuộc cũng sẽ trở thành kiểu người mà mình từng chán ghét, dù có cố đến mấy cũng không cản nổi.
Cô ta thích Thẩm An Hành từ hồi học cấp ba. Mỗi lần hẹn hò, cô ta đều dốc hết tâm sức chuẩn bị, không sót một chi tiết nào. Cô ta thậm chí còn van xin bà ngoại dùng danh tiếng gia đình để giúp thuyết phục một tay.
Nhưng Thẩm An Hành không thích cô ta.
Không chỉ không thích, mà còn dễ dàng bị cô em gái ruột của cô ta dụ dỗ. Rồi sau đó, chuyện gì cô ta nói, anh cũng đều nghe theo răm rắp.
Mà cái người được gọi là “em gái” kia, chẳng qua chỉ là con riêng mà cha cô ta có được khi lang chạ bên ngoài. Ngoài một khuôn mặt đẹp và cái kiểu giả vờ tỏ ra ngoan hiền làm người khác phát chán, chẳng có gì đáng để nói.
Mỗi lần nghĩ đến chuyện sau này Thẩm An Hành sẽ trở thành em rể mình, tim cô ta như bị ai cầm dao cắt lấy từng nhát.
Nhưng ngoài việc đau lòng ra thì cô ta còn làm được gì?
Không làm gì được cả.
Cô ta thậm chí không dám kể với bạn bè, sợ người ta nhìn thấy bộ dạng chật vật thảm hại này của mình.
Biết rõ phụ nữ uống rượu một mình trong bar là nguy hiểm, nhưng vẫn lao vào như chẳng còn gì để mất. Mọi thứ bỗng trở nên vô nghĩa, chẳng có gì quan trọng nữa.
Lúc hai người đàn ông có ánh mắt không mấy thiện ý tiến lại gần, cô ta cũng không buồn để tâm. Đến khi men rượu bắt đầu ngấm, đầu óc quay cuồng, mắt hoa lên, cô ta lại nhìn thấy một gương mặt quen thuộc – Triệu Tử Tuấn.
Triệu Tử Tuấn mang theo hai ly rượu, đến ngồi xuống bên cạnh, đặt một ly trước mặt cô ta, giọng bình thản:
“Thử cái này đi, ngon đấy. Tôi đảm bảo.”
Tô Quân Khiết khẽ cười lạnh, không buồn đáp lời.
Triệu Tử Tuấn vẫn kiên nhẫn:
“Cô đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ đơn giản là mời cô uống một ly thôi.”
Cuối cùng, Tô Quân Khiết cũng liếc nhìn anh ta một cái, giọng nhạt lạnh:
“Tôi không nghĩ giữa chúng ta có kiểu quan hệ có thể uống chung một ly rượu.”
“Sao vậy?” Triệu Tử Tuấn hỏi lại. “Quen biết nhau, uống một ly cũng không được sao?”
“Vấn đề là tôi chẳng muốn quen anh.” Giọng cô ta vẫn đều đều. “Anh nghĩ chúng ta là cùng một kiểu người à?”
Câu nói lạnh lùng nhưng không khiến Triệu Tử Tuấn khó chịu. Anh ta chỉ cười như chẳng có gì quan trọng:
“Cách đây vài hôm, chẳng phải suýt chút nữa em gái cô gả cho tôi sao? Cô nghĩ xem, suýt nữa chúng ta đã thành người một nhà rồi đấy. Sao lại không coi là quen biết?”
Trên mặt Tô Quân Khiết hiện rõ vẻ khinh thường, ánh mắt không giấu được chán ghét:
“Anh với cô ta là một loại, không có nghĩa là tôi cũng giống vậy. Cô ta chỉ là một đứa con riêng.”
Nụ cười trên mặt Triệu Tử Tuấn như bị đông cứng lại. Anh ta đột ngột nghiêng người về phía cô ta, giọng trầm xuống:
“Tô Quân Khiết, cô có ý gì?”
Cô ta lúc này hơi tỉnh rượu, ánh mắt lóe lên chút hoảng hốt, nhưng lại chẳng hề xin lỗi. Cô ta chỉ quay mặt đi, rõ ràng tỏ ý không muốn tiếp tục đối thoại.
Nhưng Triệu Tử Tuấn lại không định dừng lại như cô ta mong muốn.
Anh ta đưa tay nắm cằm cô ta. Tô Quân Khiết lập tức né tránh, nhưng phát hiện lực tay của đối phương quá mạnh, không tránh được, cằm còn bị bóp đến phát đau.
Hình như lúc nãy cô ta đã vô thức uống quá nhiều, miệng khô khốc, đầu óc cũng mơ hồ, không nói được câu nào ra hồn.
“Cô đang nghĩ tôi muốn lên giường với cô à?” Triệu Tử Tuấn bỗng nhiên cười, nhưng nụ cười lại chẳng có chút vui vẻ nào.
“Tôi nói thật nhé, trước thì đúng là không. Nhưng giờ thì tôi lại thấy nên thử một lần. Biết đâu sau đó, ngay cả bản thân cô cũng thấy chướng mắt chính mình thì sao?”