Chương 34

Chương 34

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

4800 vạn tệ, đúng là cái giá của một căn hộ ở vịnh sao trời.

Tô Phùng Yên liếc nhìn túi giấy trước mặt đang nằm chỏng chơ trên ghế sô pha. Miệng túi đã bị xé toạc, bên trong là tài liệu bất động sản, một góc còn thò hẳn ra ngoài.

Cô ngẩng đầu nhìn Tô Quân Khiết, khóe môi khẽ nhếch:

“Xem ra chị tức đến mức phát điên thật rồi. Đến cả phép lịch sự tối thiểu nhất mà cũng không màng nữa, chắc chị bị đả kích nặng lắm ha.”

Làm kẻ thua cuộc thì điều khó chịu nhất là để kẻ thắng nhìn thấu hết tâm can sau khi mình thua thảm.

Tô Quân Khiết vì chuyện này mà mất ngủ ba bốn hôm liền. Giận đến mức không ngủ được, nhưng lại chẳng thể làm gì hơn.

Cô ta siết chặt răng, nói như trút ra nỗi căm tức trong lòng:

“Tô Phùng Yên, mày có tin vào báo ứng không? Tao tin. Tao tin là mày sẽ nhận được hết thảy những gì mày đáng phải nhận. Tao sẽ đợi, từng ngày từng ngày nghiệm chứng lời tiên đoán của mình.”

Tô Phùng Yên cười nhạt:

“Người bất lực mới gửi gắm hy vọng vào cái gọi là báo ứng. Tôi thì luôn làm ông trời của chính mình. Mà cũng bất ngờ đấy, chị tin mấy thứ đó sao? Tôi tưởng chị không tin đâu. Chứ chẳng phải chính chị từng tính gả tôi cho Triệu Tử Tuấn để lót đường cho công ty các người à?”

Nói đến đây, cô bật cười.

Cô thật sự thấy nực cười. Bản thân cô đúng là không phải người tốt lành gì, nhưng Tô Quân Khiết thì cao quý ở chỗ nào? Ban đầu cô còn nghĩ giữa hai người là cuộc đấu công bằng, được thì làm vua, thua thì tự nuốt máu. Không ngờ cuối cùng Tô Quân Khiết lại lôi cả chuyện báo ứng ra nói, như thể cô ta là người bị hại.

Nếu giận dữ có thể khiến người ta hộc máu, thì chắc máu trong ngực Tô Quân Khiết đã dâng lên tận cổ họng.

Cô ta giận đến run cả người, nhưng vẫn phải nhịn. Vì chỉ khi nhịn được, mới giữ được chút thể diện và khí thế sau cùng.

Cô ta nhìn chằm chằm Tô Phùng Yên, giọng lạnh như băng:

“Nếu không muốn cưới, mày có thể nói thẳng mà. Không ai ép buộc mày phải kết hôn với ai. Nhưng mày lại cố tình lên kế hoạch quyến rũ Thẩm An Hành, tao thật sự chưa từng nghĩ có người mặt dày, vô liêm sỉ đến mức đó.”

“Đạo đức gì chứ? Chẳng lẽ chị tưởng Thẩm An Hành đã định cưới chị rồi? Hay là chị nghĩ nếu không có tôi, anh ấy sẽ cưới chị chắc?”

Tô Phùng Yên tỏ vẻ ngạc nhiên:

“Cũng phải thôi, từ lúc mấy người bảo tôi lấy Triệu Tử Tuấn, tôi đã bắt đầu tiếp cận Thẩm An Hành. Tôi không hiểu sao chị với anh ấy quen biết bao nhiêu năm mà quan hệ chẳng tiến triển được. Với tôi thì lại dễ như ăn bánh. Anh ấy ngày nào cũng hỏi han, quan tâm tận tình.

Tôi nhớ có lần hai người đi ăn ở cái nhà hàng gì trên sông ấy. Đúng lúc đó anh ấy còn nhắn tin cho tôi, hỏi tôi hôm nay đang vẽ gì, ở đâu. Thế đủ thấy trong mắt anh ấy, cái màn ‘tìm hiểu’ với chị chẳng qua là để chiều lòng trưởng bối, làm chuyện cho có hình thức mà thôi.”

Cô nói xong, thần sắc vẫn nhàn nhạt như thể việc câu được Thẩm An Hành chỉ là chuyện nhỏ như cơm bữa.

Tô Quân Khiết bị cô nói đến câm nín. Cô ta nhìn chằm chặp vào Tô Phùng Yên mà chẳng nói nổi một lời.

Tô Phùng Yên thì không buồn quan tâm, xoay người đi thu dọn đồ đạc của mình.

Trước khi rời khỏi phòng, cô dừng lại, quay đầu nhìn Tô Quân Khiết, nói câu cuối cùng:

“Thật ra tôi không nhất thiết phải chọn Thẩm An Hành. Với nhan sắc của tôi, với cái cách tôi hiểu đàn ông, tôi có vô số lựa chọn. Nhưng mà là do chị động vào tôi trước, chị à.

Chúng ta hoàn toàn có thể sống yên ổn, mỗi người một đời, nước sông không phạm nước giếng. Chính chị muốn đạp tôi để nâng mình lên. Mà tôi thì không thấy mình có lỗi gì với chị cả. Ngược lại, tôi chỉ thấy chị không những chẳng tử tế, mà lại còn ngu.”

Nói rồi cô rời đi, để lại Tô Quân Khiết đứng một mình trong phòng khách, không nhúc nhích.

Cô ta đứng yên rất lâu, vừa muốn khóc, lại muốn đập đồ, rồi lại muốn xông ra tát cho Tô Phùng Yên mấy cái. Nhưng cuối cùng, lý trí vẫn thắng.

Lý trí nói với cô ta rằng: Đừng làm gì cả.

Sau khi đứng chết trân thêm một lúc, cô ta vào bếp đổ bỏ ly sữa bò, rồi quay về phòng thay quần áo, bước ra khỏi nhà.

Đêm nay, cô ta biết mình sẽ không ngủ nổi. Cô ta không muốn nằm đó một mình chịu tra tấn, thế nên dứt khoát đi ra ngoài.