Chương 33

Chương 33

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Lời Tô Kiến Tu nói, tuy rằng có mang theo mục đích riêng nhưng cũng không thể phủ nhận đây là thật lòng.

Tô Phùng Yên đúng là “cao giá” mà gả vào nhà họ Nhϊếp. Đặt chân vào chốn đó thì người bên ngoài nhìn vào sẽ dòm ngó, soi xét, thậm chí còn mang theo khinh thường. Cô không có tư cách phạm sai lầm mà chỉ có thể dè chừng từ lời ăn tiếng nói đến từng hành động.

Mà nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, có khi nào cô từng sống mà không dè chừng như thế?

Đây đã là số của cô rồi.

“Ba, con biết rồi. Con sẽ luôn cẩn thận nên ba đừng lo quá.”

Tô Kiến Tu gật đầu, thở ra một hơi dài:

“Nếu vượt qua được cơn khủng hoảng tài chính lần này thì chúng ta có thể đi nhanh một bước. Ban đầu bên nhà họ Triệu còn chịu đứng ra nói chuyện giúp ba với mấy nhà đầu tư, sắp xong đến nơi rồi. Ai ngờ bây giờ họ trở mặt không chỉ ngừng giúp, mà còn ép mấy người kia không được dính dáng tới Trác Dương nữa. Bối cảnh nhà họ mạnh lắm! bên đó chắc là không còn hy vọng gì rồi.”

Ông nhìn sang cô giọng dần nghiêm lại:

“Cũng may con đã cưới An Hành. Ba nghĩ bên phía An Hành hẳn là vẫn còn cách xoay xở. Con đã từng nói với cậu ấy chuyện này chưa?”

Tô Phùng Yên đáp:

“Hồi đó khi nhắc đến hôn sự với nhà họ Triệu thì anh ấy cũng từng nói có thể giúp nhà mình. Sau đó tụi con không nói lại chuyện này nữa, nên con cũng không rõ hiện giờ anh ấy nghĩ thế nào.”

Tô Kiến Tu lập tức nói ngay:

“Tính cách cậu ấy cũng không đến nỗi, nếu như đã từng nói vậy thì chắc không đến nỗi nuốt lời. Nếu vậy thì con tranh thủ tìm dịp bàn lại chuyện này đi, nhất định phải để cậu ấy giúp. Nếu không thì Trác Dương có khi phải bán tháo cổ phiếu, nhượng quyền lại cho người khác mất.”

Tô Phùng Yên tuy không có tình cảm gì đặc biệt với công ty nhà họ Tô, nhưng cô cũng hiểu rõ, Tô thị không thể sụp đổ được.

Cưới Thẩm An Hành không có nghĩa là từ đây cô sẽ được kê cao gối mà ngủ. Đàn ông và tình cảm đôi khi còn mỏng manh hơn lớp vỏ socola phủ kem. Tô thị Trác Dương dù sao cũng không bề thế bằng Hoa Phi, nhưng chỉ cần nó còn tồn tại, thì cái gọi là nhà mẹ đẻ của cô vẫn còn giá trị.

Cô nói để an ủi ông:

“Ba cứ yên tâm, kể cả ba không nói thì mấy ngày tới con cũng định bàn với anh ấy về chuyện này. Anh ấy không phải là kiểu người nói cho có, con nghĩ anh ấy có năng lực, cũng có lòng muốn giúp đỡ nhà mình vượt qua cơn nguy nan này.”

Trên gương mặt Tô Kiến Tu thoáng hiện niềm vui:

“Tiểu Yên, con nói vậy là ba cảm thấy mừng lắm rồi. Giờ tất cả đều phải trông cậy vào con rồi.”

Hai người lại nói chuyện vài câu, rồi cùng nhau ai về phòng nấy.

Lúc Tô Phùng Yên trở về phòng, đang định lấy đồ thì chợt thấy Tô Quân Khiết bước ra từ bếp.

Cô ta bưng theo một ly sữa tươi, trên mặt mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh buốt mười phần khi nhìn cô:

“4800 vạn, cũng khá đấy. Coi như mày cũng có chút bản lĩnh.”

[Tác giả có lời muốn nói:

Thẩm An Hành: Nói chuyện sau này nhớ cẩn thận.

Tô Phùng Yên: Em đã nói gì cơ?

Thẩm An Hành: Ha hả…

Tô Phùng Yên: Dạo này nhiều người thích cười kiểu này ghê ha?]