Chương 32

Chương 32

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Buổi chiều hôm đó, ba người cùng ở Vịnh Sao Trời gần nửa ngày. Cô, Thẩm An Hành và nhà thiết kế cùng nhau xác định kiểu dáng cho chiếc nhẫn đính hôn. Cuối cùng chọn được một chiếc nhẫn hình trái tim, viên kim cương hồng phấn quý hiếm, nhìn vừa dịu dàng vừa thanh nhã. Giá được định là 12 triệu tệ.

Không hẳn là đắt đến mức trên trời, nhưng cũng không thể gọi là keo kiệt. Tô Phùng Yên không muốn mọi chuyện bị làm quá lên. Nếu cưới cô mà khiến Thẩm An Hành phải bỏ ra một khoản lớn, kiểu gì Nhϊếp Anh Hồng cũng càng thêm không ưa cô.

Sau khi chọn nhẫn xong, Thẩm An Hành lại mua một căn biệt thự kiểu Tây tại Vịnh Sao Trời. Một căn biệt thự ba tầng, dưới có khu vườn rộng 200 mét vuông, xứng đáng với cái tên “Tư Gia Hoa Viên”. Từ bất kỳ ô cửa nào của căn nhà cũng có thể nhìn ra khung cảnh đẹp như tranh. Nghe nói chủ cũ đã bỏ rất nhiều tiền để thiết kế nội thất, đến cả khăn trải bàn, ván sàn nhà cũng đều toát lên sự chỉn chu và tinh tế.

Ký xong hợp đồng, hai người cùng lên xe. Thẩm An Hành tiện tay đưa cho cô giấy chứng nhận bất động sản.

“Anh giữ đi, em cầm rồi lại làm mất.”

Cô nói vậy nhưng vẫn vui vẻ nhận lấy, không hề khách sáo.

Tô Phùng Yên lật qua lật lại xem kỹ giấy tờ, rồi mới cất vào túi. Tâm trạng đang tốt nên giọng nói cũng mềm mỏng hơn thường ngày, dù cô vốn đã dịu dàng sẵn.

“Giờ mình đi đâu?”

Thẩm An Hành lái xe, hờ hững đáp: “Khách sạn. Sao? Không được à?”

Nói rồi nghiêng đầu nhìn cô.

Tô Phùng Yên bắt gặp ánh mắt có chút ý tứ kia, bỗng thấy mình giống như… đang bán mình.

Tiền trao cháo múc, rõ ràng luôn ấy chứ… Thẩm An Hành có cần trắng trợn vậy không?

Mà thôi, người ta vừa bỏ ra mấy chục triệu mua nhà cưới cô, chẳng lẽ cô tay không bắt sói? Lương tâm cô chưa đến mức tệ như vậy.

Nghĩ thế, cô mím môi cười nhẹ một cái, ngại ngùng cúi đầu không nói gì.

Thẩm An Hành liếc mắt nhìn cô, khóe môi cong lên, sau đó quẹo xe quay đầu đi thẳng về phía khách sạn.

Căn phòng hai người ở là loại suite sang trọng, bên ngoài có ban công lớn. Rèm màu nâu sẫm che gần hết ánh sáng, nhưng vì ở tầng cao, anh chỉ kéo lớp rèm trắng mỏng bên trong. Ánh nắng buổi trưa muộn len qua khe hở, rọi xuống tấm thảm trắng dưới sàn, yên tĩnh đến lạ.

Ban đầu, Tô Phùng Yên còn cố gắng nhớ lại những lý thuyết mình từng học từ tiểu thuyết và tài liệu để cố gắng phối hợp, nghĩ rằng đây là nghĩa vụ của mình.

Nhưng rồi, cô dần thả lỏng, rồi bắt đầu chìm vào.

Sau đó… chỉ còn ánh sáng trắng loé lên trong đầu, tất cả như trở nên mơ hồ.

Mãi đến khi ánh nắng ngoài rèm đã chuyển từ màu trắng sang vàng cam của buổi chiều tà, cô mới cảm thấy thời gian bắt đầu dài dằng dặc.

Cô thật sự không để tâm đến chuyện thân mật, bởi cô biết, một người đàn ông có tiền, có quyền, đôi khi cũng cần chút gì đó để khẳng định bản thân. Nhưng… Thẩm An Hành lại quá mức đi một chút.

Thế là cô vừa cầu xin vừa cứng rắn từ chối, cuối cùng anh cũng chịu dừng lại.

Nhưng anh không để cô yên thân ngủ một giấc, mà xoay mặt cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi:

“Anh có phải người chồng hoàn hảo không?”

“…Hả?” Tô Phùng Yên vẫn chưa hoàn hồn. Cô nhớ mình vừa nằm mơ, mơ thấy một lễ cưới thật long trọng, mơ thấy những người từng nói xấu sau lưng cô đều ghen tị nhìn cô mặc váy cưới đứng bên cạnh Thẩm An Hành.

Anh lặp lại lần nữa: “Vừa có ngoại hình, vừa có tiền, năng lực cũng không tệ, em nói xem, anh có phải người chồng hoàn hảo không?”

Tô Phùng Yên thầm nghĩ, quả nhiên lời trên mạng quả nhiên không sai: đàn ông mà vừa mới “chinh phục” được phụ nữ thì y như thể “chinh phục cả thế giới”. Tự tin đến mức không có đối thủ.

Cô đành gắng gượng tinh thần, nghiêng đầu nhìn anh, dịu dàng nói:

“Được rồi, chồng em là hoàn hảo nhất. Chồng tha cho em đi, em không thở nổi nữa rồi…”

Thẩm An Hành bật cười, ra chiều rất nghiêm túc: “Phải nhớ kỹ, không phải ‘bình thường’, không phải ‘tạm được’ mà là hoàn mỹ, hiểu chưa?”

“…Ừ… hoàn mỹ…” Tô Phùng Yên thực sự không còn sức đâu mà phối hợp tiếp cô quay đầu ngủ luôn.

Trước khi chìm vào giấc mộng, cô chỉ kịp nghĩ: Thẩm An Hành có khi nào tinh thần hơi có vấn đề không? Nói chuyện sao mà cô nghe cứ thấy sai sai…

Giấc ngủ này kéo dài đến tận hơn chín giờ tối. Khi cô về tới nhà họ Tô thì cũng đã gần mười giờ.

Xuống xe, Thẩm An Hành quay đầu nhìn cô:

“Em dọn đến sống cùng anh đi, lúc nào cũng được.”

Tô Phùng Yên bĩu môi:

“Không muốn, em không định dọn đến ở cùng đâu.”

“Sao vậy?”

“Mệt chết đi được.” Cô liếc anh một cái, giọng điệu chẳng khách sáo gì.

Thẩm An Hành cười lớn: “Ở chung rồi anh sẽ biết cách điều chỉnh, không mệt đâu.”

“Em không tin anh nổi.” Cô hừ nhẹ, mở cửa xe bước xuống. “Thôi, em vào nhà đây. Tới nơi thì nhớ nhắn tin cho em.”

“Ừ.”

Cô nhìn theo chiếc xe dần chạy xa, rồi mới quay người bước vào nhà. Vừa vào đến nơi thì bắt gặp Tô Kiến Tu đang từ trong phòng đi ra lấy nước.

Cô nhanh chóng gọi một tiếng:

“Ba.”

Tô Kiến Tu dừng lại, hỏi:

“Chiều nay con đi cùng cậu ta à?”

“Dạ.” Cô gật đầu. “Anh ấy mua nhà ở Vịnh Sao Trời, định làm phòng tân hôn.”

“Xem ra cậu ta thật lòng với con đấy.” Tô Kiến Tu gật đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Tiểu Yên, con đem đồ cất vào phòng đi, ba có chuyện muốn nói với con.”

“Không sao đâu ba, con chờ chút nữa lên phòng cũng được.” Cô đặt túi xách lên ghế sofa, thay dép rồi cùng ông ra vườn.

Vườn nhà vẫn như lần cuối hai cha con cùng nhau đi dạo, từng bụi cỏ, nhành cây chẳng thay đổi gì. Chỉ có lòng người, có lẽ đã không còn như trước.

“Con với An Hành tiến triển tốt, ba thấy rất vui. Chỉ là… bên Nhϊếp gia có hơi phức tạp, sau này con gả qua bên đó, vẫn nên cẩn thận một chút. Dù sao thì…”

Ông dừng một chút rồi mới nói tiếp:

“Cũng tại mấy năm trước ba quá liều lĩnh, mới khiến nhà mình lâm vào cảnh khó khăn như bây giờ. Thật ra ngay từ đầu, nhà mình đã không bằng nhà họ Nhϊếp. Giờ thì lại càng yếu thế hơn nữa. Cho nên có thể là ba không làm chỗ dựa vững chắc cho con được, sau này vào Nhϊếp gia, con phải tự lo cho mình là chính.”