Chương 31
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Tô Phùng Yên như có chút ngại ngùng, quay sang Lâm Duẫn nói:
“Duẫn Duẫn, chẳng phải em nói mình muốn vẽ hoa diên vĩ sao? Đi lấy dụng cụ vẽ trước đi.”
Lâm Duẫn lè lưỡi, cười toe toét:
“Dạ, để con đi ngắm cảnh trước đã!”
Dứt lời liền lon ton chạy ra bên bờ hồ, tạo đủ tư thế tự chụp ảnh mình.
Tô Phùng Yên nhìn Thẩm An Hành, giọng hơi thấp xuống:
“Chuyện của chúng ta, dù ở đâu cũng chỉ cần hai người biết là đủ rồi. Người nhà anh không thích, nên em cũng không muốn bị chú ý quá mức.”
Thẩm An Hành im lặng vài giây, rồi nói:
“Sáng nay ba em gọi điện cho anh.”
Tô Phùng Yên hơi ngạc nhiên:
“Ba em gọi cho anh? Ông ấy nói gì với anh?”
Ánh mắt cô hiện lên một chút căng thẳng.
Thẩm An Hành đáp:
“Chuyện hai đứa mình tự ý đi đăng ký kết hôn khiến ông ấy thấy không yên tâm. Nói chuyện với anh rất lâu, vừa phân tích vừa thuyết phục… đại khái là bảo chúng ta nên tổ chức hôn lễ đàng hoàng. Ông ấy sợ em ra ngoài sẽ bị người khác chê cười, không ngẩng đầu lên nổi.”
Anh dừng một chút, ánh mắt dịu lại:
“Anh thấy ba em nói rất đúng. Là anh sơ suất với em rồi. Chúng ta đúng là nên làm đám cưới, nghiêm túc một lần cho em có một danh phận chính thức.”
Tô Phùng Yên không nghĩ tới Tô Kiến Tu lại hành động nhanh như vậy.
Có lẽ xuất phát điểm của ông ấy cũng chẳng hoàn toàn là vì cô, mà vì mặt mũi của nhà họ Tô, vì sĩ diện của chính ông ấy. Nhưng bất luận là vì điều gì, thì đối với cô mà nói, đây vẫn là một bước đi rất đúng lúc.
Cô cúi đầu, chậm rãi nói:
“Em không ngờ ba em lại gọi điện cho anh… Sáng nay ông ấy cũng có nói với em về chuyện hôn lễ, bảo là chuyện này không thể kéo dài nữa. Dù sao thì tình huống của hai đứa mình cũng hơi đặc biệt, với thân phận như em, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị người khác giễu cợt. Nhưng em cứ đắn đo mãi, không biết có nên nói với anh không. Em sợ anh sẽ cảm thấy bị áp lực.”
Thẩm An Hành nhìn cô, giọng nói dứt khoát:
“Làm đám cưới thì có gì mà áp lực? Chuyện vui như vậy phải chuẩn bị cho thật chỉn chu. Vậy nên chiều nay gặp nhà thiết kế xong, mình xác định luôn kiểu dáng nhẫn cưới, rồi đặt làm ngay. Còn lễ cưới thì cứ chọn ngày tốt trong vòng hai tháng tới. À, nhà cũng nên mua rồi. Nếu em thích nơi này, vậy thì mình mua nhà ở đây luôn.”
Tô Phùng Yên thoáng giật mình, nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt có chút ngạc nhiên:
“Anh định mua luôn chỗ này à? Em thì thấy cảnh quan đẹp thật, nhưng chỗ này đắt lắm đó. Hay là… để em nói với ba là đừng tặng nhà cho em nữa, kêu ba đưa tiền mặt đi, rồi em góp chung với anh mua căn này luôn?”
Thẩm An Hành nhìn cô, khẽ cười, ánh mắt anh nhìn cô trở nên dịu dàng:
“Em thấy anh nghèo kiết xác vậy sao? Chỉ là căn hộ thôi mà. Ba em tặng nhà cho em là vì ông ấy thương con, em cứ nhận đi, đừng lo nghĩ gì hết. Còn nhà của anh, anh tự có kế hoạch riêng. Em đừng vì muốn tiết kiệm giúp anh mà nghĩ ra mấy ý tưởng kỳ cục nữa.”
Tô Phùng Yên khẽ kéo tay anh, ánh mắt dừng lại ở tòa nhà màu lam nhạt phía xa, mái dốc lặng lẽ hắt ánh sáng trong vắt dưới hoàng hôn:
“Anh thật sự muốn mua nơi này à? Em cứ thấy như đang nằm mơ vậy.”
“Nếu hôm nay còn thời gian thì mình qua xem thử có căn nào đang rao bán không. Không thì để ngày mai hay hôm khác cũng được.” Thẩm An Hành nói, giọng đều đều, nghe sao mà thấy yên tâm đến lạ kì.
Khuôn mặt Tô Phùng Yên bừng sáng, khóe môi cong lên một nụ cười mềm mại, trong mắt cô, Thẩm An Hành dường như đã biến thành người cô chờ đợi suốt cả cuộc đời.