Chương 29

Chương 29

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Chắc cũng chỉ có mấy đứa từ nhỏ chưa từng chịu thiếu thốn gì cả, từ tình cảm đến vật chất đều đủ đầy, mới có thể nảy ra những ý nghĩ dễ thương như vậy.

Tô Phùng Yên nhìn Lâm Duẫn, nghiêm túc nói:

“Cảm ơn nhé. Chị còn tưởng em sẽ cảm thấy khó chịu với chị cơ.”

Lâm Duẫn lè lưỡi trêu lại:

“Chị thấy em giống kiểu người không hiểu chuyện lắm à? Hai người đều đồng ý thì mắc gì em phải thấy khó chịu chứ?”

Nói rồi cô bé đột nhiên hỏi tiếp:

“Mợ ơi, hôm nay chúng ta định đi tô màu đúng không? Hay là chúng ta đi vẽ vật thực đi? Con chưa từng vẽ thử mấy cảnh sinh hoạt bao giờ luôn á!”

Tô Phùng Yên còn chưa kịp tiêu hóa nổi tiếng “mợ” kia, thì đầu óc đã bị hai chữ “vẽ vật thực” kéo về thực tại.

“Vẽ vật thực?” Cô định nói với Lâm Duẫn là bây giờ cô bé vẫn còn hơi sớm để có thể vẽ mấy thể loại đó.

Nhưng nghĩ lại thì… cũng không hẳn là không được.

Có thể… nhân cơ hội này thúc đẩy một chuyện mà cô đang muốn làm.

Nghĩ vậy, cô bước đến bên cửa sổ, nhìn bầu trời ngoài kia, rồi quay lại, nói với Lâm Duẫn:

“Muốn vẽ vật thực cũng được thôi. Nhưng phải hỏi cậu của em trước đã.”

Lâm Duẫn không nói không rằng, quay người chạy thẳng về phía thư phòng của Thẩm An Hành. Cô bé dừng lại trước cửa, áp tai lên nghe tiêng động trong phòng một chút rồi mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Tô Phùng Yên từ bên ngoài nghe thấy tiếng Thẩm An Hành vang lên trong phòng:

“Sao thế?”

“Cậu ơi, con muốn mợ Phùng Yên dẫn con đi vẽ vật thực!”

“Con mới học vẽ được có mấy ngày mà đã đòi vẽ vật thực? Con định vẽ cái gì chứ?”

“Cái đó không liên quan đến cậu! Mợ Phùng Yên cũng đã đồng ý rồi, con chỉ thông báo cho cậu biết một tiếng thôi!”

Tô Phùng Yên bước đến gần, từ ngoài cửa nhìn thấy Thẩm An Hành. Cô nở nụ cười dịu dàng, mang theo chút tinh nghịch, trông cứ như cô thiếu nữ thơ ngây đang si mê người trong mộng.

Thẩm An Hành cũng nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp, rồi rời khỏi thư phòng.

“Có phải Tiểu Duẫn đòi đi vẽ vật thực không? Em không cần phải chiều nó quá đâu, nó chỉ là đứa con nít bướng bỉnh thôi.” Anh nói.

Tô Phùng Yên bật cười:

“Đâu có, em thấy Tiểu Duẫn rất ngoan mà. Hôm nay ban đầu định cho em ấy học tô màu, nhưng nếu như em ấy muốn ra ngoài vẽ thì cũng tốt. Tranh thủ cho em ấy nhìn xem màu trời là thế nào. Em thấy hôm nay trời cũng khá đẹp.”

Thẩm An Hành bất lực thở dài:

“Thôi được rồi, miễn là nó chịu ngoan ngoãn là được. Mấy chuyện như cầm kỳ thư họa gì đó, đợi mẹ nó về rồi tính tiếp.”

Tô Phùng Yên khẽ cười, ánh mắt đầy mong chờ nhìn anh:

“Vậy anh có đi không?”

Cô vừa nói, vừa nhìn anh, ánh mắt mang theo cảm giác như đang mời gọi, lại như không nỡ rời. Một loại cảm xúc khiến người ta không đành lòng từ chối.

Thẩm An Hành khẽ nhắc:

“Em quên rồi à, chiều nay chúng ta còn phải gặp mấy nhà thiết kế nữa.”

Tô Phùng Yên lúc này mới tỏ vẻ như chợt nhớ ra, rồi lại bất đắc dĩ lắc đầu.

Thẩm An Hành nhìn cô, cười nhẹ:

“Nhưng mà, mình cũng có thể hẹn gặp mấy nhà thiết kế ngay chỗ em định vẽ vật thực.” ( vẽ vật thực là vẻ mấy cái cảnh trực tiếp bên ngoài á nha, chứ không phải dịch nhầm đâu.)

Tô Phùng Yên nhéo nhẹ cánh tay anh một cái, dường như là muốn trừng phạt mà nhìn lại như đang ve vãn đánh yêu:

“Đáng ghét, em biết ngay mà, anh cố ý trêu em phải không?”

Thẩm An Hành nhân cơ hội nắm lấy bàn tay cô. Tô Phùng Yên giật tay lại ngay, ngượng ngùng liếc về phía Lâm Duẫn. Nhưng nhìn qua thì thấy cô bé đã chạy sang bên cạnh thu dọn đồ đạc từ lúc nào rồi.

Thế là Thẩm An Hành lại đưa tay ra nắm lấy tay cô một lần nữa.

Lần này, cô cũng không rút tay về nữa.