Chương 28

Chương 28

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Tô Phùng Yên lắc đầu: “Còn chưa nhắc tới chuyện này.”

Tô Kiến Tu nhấn mạnh: “Phải nói chứ. Không có hôn lễ đàng hoàng, như vậy thì người ta sẽ cười vào mặt đấy. Bên ngoài kia, còn bao nhiêu ánh mắt đang chờ để chỉ trỏ nhà chúng ta đấy.”

Cô gật đầu: “Con biết rồi.”

Tô Kiến Tu nghĩ một lát, lại nói tiếp: “Thôi để ba gọi cho An Hành. Chuyện quan trọng như vậy, đàn ông đàn ang không thể im ru im rửng mà cưới con gái nhà người ta được. Ba làm ba vợ, cũng nên nói dăm ba câu, đặt vài điều kiện chứ. Cho dù trong lòng có mừng đến mấy cũng phải làm ra vẻ.”

Cô khẽ đáp: “Dạ.”

Đúng lúc ấy, Tô Quân Khiết ngồi thẳng người, nghiêng đầu nhìn về phía cha: “Cho nên bây giờ ba đứng về phía em ấy hoàn toàn rồi đúng không? Ba quên rồi à, Chính em ấy đã làm những gì? Còn cả chuyện tối qua ở nhà họ Tôn nữa. Ba có biết ngoài kia người ta đang bàn tán như thế nào về con và ba không?”

Tô Kiến Tu im lặng một lát, nét mặt ông ta có vẻ không thoải mái lắm, rõ ràng là ông ta chẳng muốn dây vào đề tài này. Nhưng ông ta cũng không thể né tránh chuyện này mãi.

“Chuyện thì cũng đã xảy ra rồi, nói thêm nữa thì cũng có ích gì đâu? Tiểu Khiết, làm người không thể cứ mãi nhìn về quá khứ, cần phải chấp nhận hiện thực trước mắt, rồi tính toán bước đi tiếp theo. Với lại chuyện này cũng không thể đổ hết lỗi cho Tiểu Yên được.”

Tô Quân Khiết thừa biết, bây giờ nếu như Tô Phùng Yên gả cho Thẩm An Hành thành công, thì cô ta sẽ nghiễm nhiên trở thành nhân vật chủ chốt trong nhà này.

Về vấn đề tài chính của công ty đến bây giờ vẫn chưa được giải quyết, mà quan hệ với nhà họ Triệu thì đã rạn nứt, bây giờ người duy nhất có thể cứu được nhà họ Tô chính là Thẩm An Hành.

Còn về phía Thẩm An Hành thì chắc chắn sẽ nghe theo lời Tô Phùng Yên. Nói khó nghe một chút, cũng là “người sẽ thổi gió bên gối”.

Cho nên… Là một thương nhân, cha cô lúc nào cũng chỉ nhìn vào thực tế. Dù Tô Phùng Yên có dùng thủ đoạn như thế nào, chỉ cần có thể đem lại lợi ích cho công ty, thì cô ta chính là người đúng.

Còn chuyện cô ta phải chịu ấm ức, bây giờ nó có còn quan trọng nữa không?

Cô ta không nói gì, nhưng từ vẻ mặt và cả người đều toát ra sự bất mãn.

Tô Kiến Tu muốn mở miệng, nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng cũng đành giữ im lặng. Mãi cho đến khi bữa sáng kết thúc, ông ta mới lén đi tìm cô ta để dặn dò.

“Từ nay về sau, khi gặp Thẩm An Hành thì con phải đối xử với cậu ấy như một đứa em rể trong nhà. Đừng có cáu bẳn, cũng đừng châm chọc nữa.”

Lời nói đó khiến Tô Quân Khiết vừa phẫn nộ lại vừa khinh thường. Cô đáp lại bằng một tiếng cười lạnh, Rồi bỏ đi.

Tô Phùng Yên làm như không nghe thấy. Hôm nay cô còn có việc: chính là đưa Lâm Duẫn đến trường, sau đó lại cùng Thẩm An Hành đi xem bản phác thảo nhẫn cưới do nhà thiết kế trang sức gửi đến.

Khi đến nhà họ Thẩm, chính Lâm Duẫn là người đi ra mở cửa. Cô bé nói Thẩm An Hành đang họp trong thư phòng, trước đó đã dặn nếu như Tô Phùng Yên đến thì để cô bé Lâm Duẫn đón tiếp.

Lâm Duẫn vừa thấy cô là kéo ngay vào phòng khách ngồi xuống, hỏi luôn: “Chị Phùng Yên, chị thật sự sắp thành mợ của em à?”

Tô Phùng Yên hơi ngượng: “Ai nói với em chuyện đấy?”

Lâm Duẫn hừ khẽ, vẻ mặt cô bé tỏ vẻ không phục: “Bây giờ còn ai mà không biết nữa? Em nghe thấy cậu gọi điện cho bà ngoại, đang nói về chuyện sẽ kết hôn gì đó với chị.”

Tô Phùng Yên vẫn giữ vẻ dịu dàng, hỏi tiếp: “Bọn họ còn nói chuyện gì nữa không?”

Lâm Duẫn lắc đầu: “Nghe không rõ lắm. Lúc em bước vào thì họ đang cãi nhau. Bà ngoại nói cậu bị…”

Cô bé nghiêng đầu, cố nhớ lại.

“À đúng rồi, bà nói cậu bị quỷ mê tâm hồn, không tỉnh táo. Còn gì nữa nhỉ… À, sau đó cậu nổi giận rồi dập máy luôn.”

Mọi chuyện đúng như cô dự đoán. Nhϊếp Anh Hồng quả nhiên không đồng ý.

Nhưng Thẩm An Hành cũng không vì thế mà thay đổi quyết định.

Trận chiến này, chắc chắn cô sẽ không thua. Tô Phùng Yên tin chắc điều đó.

Cô nghiêm túc nhìn Lâm Duẫn: “Em có giận chị không?”

Lâm Duẫn nhướng mày: “Giận chị chuyện gì chứ?”

“Dù sao thì cũng tại chị mà cậu em với bà ngoại cãi nhau. Hơn nữa… chị biết, nếu như không có chị, cậu em có thể lấy một người phụ nữ rất tốt.”

Lâm Duẫn lập tức phản ứng: “Ý chị là chị Tô Quân Khiết hả?” Cô bé bật cười khinh bỉ. “Em chỉ mới gặp chị ta có một lần thôi, mà cũng đủ để thấy em chẳng thể ưa nổi.”

“Với lại, nếu như Tập đoàn Hoa Phi hay nhà họ Nhϊếp định mượn hôn sự để đưa cậu em lên cao hơn một bước, thì em cảm thấy cậu làm CTO ở đó cũng chẳng sung sướиɠ gì đâu.”

Cô bé hồn nhiên nói tiếp: “Người ta kiếm tiền để làm gì chứ? Chẳng phải là để sống cho vui vẻ sao? Nếu như cứ vì kiếm tiền mà phải cưới người mình không thích, đến cả sự tự do hôn nhân cũng không có, vậy thì kiếm tiền để làm gì? Chẳng lẽ kiếm tiền không phải chỉ để ăn chơi hưởng thụ thôi hả?”

“Người càng có năng lực, càng thoát khỏi khốn cảnh vì tiền, thì càng nên có lựa chọn cho chính mình. Ít nhất cũng phải sống đúng với những điều mà mình mong muốn.”

Tô Phùng Yên thật không ngờ, Lâm Duẫn lại có thể nói ra được những lời như vậy.