Chương 27
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Chính vì thế, Tô Phùng Yên mới cố tình chờ ở quán cà phê “Bông Tuyết” nơi mà Lâm Duẫn thường xuyên lui tới. Cô chọn chỗ ngồi ngay cạnh cửa sổ ở một góc khuất, giả vờ như đang đắm chìm vẽ lại một gương mặt minh tinh mà Lâm Duẫn hâm mộ.
Chiêu này thành công thu hút sự chú ý của Lâm Duẫn. Hai người đã trò chuyện với nhau rất hợp ý. Sau đó, cũng nhờ sự “tha thiết” mời mọc từ phía Lâm Duẫn, mà Tô Phùng Yên đã thuận đà trở thành gia sư dạy mỹ thuật cho cháu gái của anh ấy.
Chính từ khoảnh khắc đó, mọi chuyện mới dần dần dẫn tới mối quan hệ với Thẩm An Hành.
Cô có thể từng bước tiến gần anh, cuối cùng thuận lợi cầm được tờ giấy đăng ký kết hôn kia, rồi đến ngày hôm nay, được anh đứng trước mặt biết bao người mà công bố tin tức hai người đã trở thành vợ chồng.
Tất cả đều nhờ vào việc cô nắm bắt được thông tin chính xác.
Hồi đó khi thương lượng với người chơi có tên là: “Toàn Tán Hát”, cô vốn định giữ bí mật về mục đích của mình. Nhưng đối phương lại từ chối thẳng thừng. Hắn nói muốn biết rõ cô muốn gì thì mới cân nhắc xem có hợp tác hay không, thậm chí còn chẳng hề vội vàng lấy tiền.
Tô Phùng Yên vẫn luôn cẩn trọng. Cô không bao giờ để lộ mục đích thật sự của mình, cô chỉ nói là mình muốn thông qua Nhϊếp gia để tìm cơ hội làm ăn, tuyệt đối không có ý định làm gì trái pháp luật.
Sau vài lần tiếp xúc, “Toàn Tán Hát” mới chịu đồng ý. Cô chuyển cho hắn 500 nghìn tệ xem như là khoản tiền đặt cọc, hứa sau khi sự việc thành công sẽ thanh toán nốt 500 nghìn còn lại.
“Toàn Tán Hát” là người rất điềm tĩnh, đầu óc cũng sáng suốt. Ngày thường hắn rất ít nói, càng hiếm khi chủ động liên hệ.
Tô Phùng Yên biết rõ, mỗi khi mình gửi tin nhắn thì cũng đừng mong nhận lại hồi âm ngay. Cho nên lần này cũng vậy, vừa nhắn tin xong, cô liền đi tắm, sau đó chuẩn bị ngủ.
Nhưng lúc mở điện thoại lên xem thử, cô lại thấy “Toàn Tán Hát” đã trả lời.
[Toàn Tán Hát]: Thu được.
[Toàn Tán Hát]: Dạo này hình như cậu không online thì phải?
Tô Phùng Yên ngẫm lại mới nhận ra, quả thực mình đã lâu rồi không đăng nhập vào “Thế Giới Mỹ Lệ”. Gần như từ cái đêm cô bỏ thuốc Thẩm An Hành, là không còn rảnh rỗi để chơi nữa.
[Tiểu Phồn Tinh]: Gần tôi đây bận quá.
[Toàn Tán Hát]: Bận lo vụ làm ăn kia hả?
Lần này đối phương bỗng nhiên chủ động bắt chuyện như thế, khiến cho Tô Phùng Yên có hơi bất ngờ. Bình thường, người này vốn rất lạnh nhạt, không mấy khi tò mò hay xen vào chuyện riêng tư của bất kì ai.
Cô thầm nghĩ, có khi hắn vẫn đang lo lắng cô sẽ làm điều gì vi phạm pháp luật, nên mới cố ý hỏi thêm một câu để xác nhận.
Tô Phùng Yên đương nhiên hiểu rất rõ, mình tuy luôn lảng vảng ở ranh giới đạo đức, nhưng cô vẫn chưa hề chạm đến giới hạn của pháp luật.
Nhưng… nghĩ kỹ lại, thì việc bỏ thuốc một người đàn ông như cô đã làm hôm đó… có bị coi là phạm pháp không?
Hình như… cũng không tính nhỉ?
Có vẻ… cũng không chắc lắm.
Tô Phùng Yên không nhịn được mà nở nụ cười.
Cô thấy, chuyện này xét cho cùng cũng thì cũng chẳng phải là quá tệ. Dù thế nào đi nữa, có vẻ Thẩm An Hành cũng không thiệt thòi gì.
[Tiểu Phồn Tinh]: Không lệch là bao, hợp đồng hôm nay chính thức được xác nhận rồi.
[Toàn Tan Hát]: Vậy thì chúc mừng cậu!
Tô Phùng Yên gửi cho anh một icon mặt cười dễ thương.
[Toàn Tan Hát]: Nhìn tâm trạng cậu có vẻ khá tốt, chắc là hài lòng với bản hợp đồng lắm?
[Tiểu Phồn Tinh]: Cũng tạm thôi… Điều khoản hợp đồng thì vẫn như cũ, nhưng phần hậu kỳ thì cũng lời không ít.
Hợp đồng cô ký với Thẩm An Hành chỉ là một tờ giấy đăng ký kết hôn, còn phần “hậu kỳ” chính là tài sản và địa vị mà anh mang lại cho cô.
Sáng nay hôm nay, cô đã lén tìm hiểu về tình hình tài sản của Thẩm An Hành. Trước kia anh ở nước ngoài cũng đã tự tay gây dựng được khối tài sản trị giá hàng chục triệu tệ, trong nước thì anh còn có hai căn bất động sản lớn. Cổ phần trong tập đoàn Hoa Phi tuy không nhiều, nhưng cũng có 5%, chưa kể tiền lương mỗi năm và phần hoa hồng được chia từ lợi nhuận công ty… Nói trắng ra, chỉ cần cô có thể sinh cho anh một đứa con, vậy thì cuộc sống cả đời này cơ bản có thể gọi là vô lo vô nghĩ.
Một “hậu kỳ hồi báo” như vậy đúng là không tồi.
Thật ra, kết hôn với Thẩm An Hành không có gì gọi là “chịu thiệt”. Anh có ngoại hình, có năng lực, người khác cầu cũng không được. Điều khiến cô thấy “không được tốt lắm” là mấy lần “thân mật” trước đó… trải nghiệm có hơi tệ, khiến cô có hơi lo lắng, về sau có khi cũng không khá hơn.
Sau khi nhắn tin, phía bên [Toàn Tan Hát] im lặng rất lâu không trả lời.
Tô Phùng Yên cũng không bận tâm nữa, quay lại tập trung vào công việc. Cô gọi điện cho Thẩm An Hành.
Vì mải trò chuyện với [Toàn Tan Hát], thời gian cô gọi cho anh có chậm hơn dự tính vài phút. Đầu dây bên kia khá yên tĩnh, có vẻ như anh đã về đến nhà.
“Anh về tới nhà rồi à?”
Thẩm An Hành trả lời: “Ừ, em vẫn còn chưa ngủ à?”
“Chưa. Em chỉ muốn hỏi xem anh có về đến nhà an toàn hay không thôi. Mà giờ em mới nhớ, hình như anh vẫn chưa ăn tối nhỉ? Lúc nãy tình huống rối quá, em quên khuấy đi mất.”
“Không sao, anh đã đặt cơm hộp rồi.”
“Chỉ có thể đặt cơm hộp thôi à? Ăn mấy thứ đồ đó hoài không tốt đâu, vì em mà anh phải ăn tạm như vậy… Để lần sau để em nấu cho anh nha? Coi như bù lỗi hôm nay.”
Tô Phùng Yên ngày thường nói chuyện vốn đã mềm mỏng, nhưng khi nói với Thẩm An Hành thì lại càng dịu dàng hơn, giọng đầy quan tâm, làm cho người ta cũng muốn mềm lòng theo.
Thẩm An Hành khẽ đáp: “Vậy thì em dọn qua ở cùng anh luôn đi, em muốn ở đâu?”
Giọng nói bên kia điện thoại khiến lòng cô mềm nhũn, vừa ngọt ngào vừa có chút ngại ngùng:
“Em ở đâu cũng được hết, anh muốn ở đâu thì em sẽ theo đó.”
“Không cần phòng tân hôn luôn à?” Thẩm An Hành hỏi.
“À đúng rồi, suýt chút nữa thì quên. Ba em từng bảo sẽ tặng cho em một căn nhà khi em kết hôn, kêu em đi xem từ trước. Nhưng em vẫn chưa nghĩ kỹ về chuyện đó… Anh muốn ở đâu?”
“Tùy em chọn.”
“Vậy để em tìm chỗ nào vừa lãng mạn một chút, lại gần công ty của anh luôn. Coi như là phòng tân hôn luôn ha?”
“Không phải là của hồi môn sao? Phòng tân hôn là phải để anh phải mua chứ?”
“Anh mua nhiều nhà vậy làm gì? Tiết kiệm được tí nào hay tí đó chứ. Tiền của anh cũng là do cực khổ mới kiếm được mà.” Tô Phùng Yên nói, giọng nghe chẳng khác nào đang nghĩ thay cho anh từng li từng tí.
Đối phương thương mình đến mức này, là ai mà chẳng động lòng?
Thẩm An Hành bật cười, chưa kịp nói gì thì bên kia có tiếng chuông cửa vang lên. Anh nói là cơm hộp giao tới rồi, cô liền nhắc:
“Vậy anh ăn cho ngon nha, ăn xong thì nhớ nghỉ sớm một chút, đi làm thì nhớ giữ sức khoẻ, đừng để bản thân phải mệt quá.”
Cô nói cái gì ra, thì Thẩm An Hành đều gật đầu đồng ý, hai người nói chuyện thêm vài câu rồi mới kết thúc cuộc gọi.
Cúp máy rồi, Tô Phùng Yên chợt nhớ ra chuyện đang nói dở với “Toàn Tan Hát”, cô quay lại khung chat, đúng lúc thấy đối phương vừa gửi tin nhắn.
[Toàn Tan Hát]: Ha hả.
Đợi thêm một phút nữa, không thấy tin nào tiếp theo.
Chỉ có mỗi hai chữ “ha hả”.
Tô Phùng Yên hơi nheo mắt lại, có chút bất ngờ.
Vì cô luôn cảm thấy, trong thời đại này, chẳng còn bao nhiêu người nghĩ “ha hả” là kiểu cười lịch sự nữa.
Vậy tại sao “Toàn Tan Hát” lại gửi cụm từ đó cho cô?
Tâm trạng anh không vui sao?
Hay là cô vừa nói điều gì đó khiến người ta không thoải mái?
Cô nghĩ lại, hình như chẳng có gì quá đáng.
Nếu thế thì… kệ anh vậy.
So ra vẫn là Thẩm An Hành tốt hơn, hầu như mọi phản ứng đều đúng như cô dự tính, chẳng cần phải tốn công lo nghĩ.
Tin tức Tô Phùng Yên và Thẩm An Hành đã kết hôn lan truyền với tốc độ cực nhanh. Chỉ sau một đêm, hầu như những người nên biết đều đã biết.
Cùng lúc ấy, chuyện Vương Nhã Lan công khai công kích Tô Phùng Yên, và nhà họ Tô quay lưng tuyệt tình, Tô Quân Khiết thì bị gọi là chị gái độc ác… tất cả đều nhanh chóng trở thành đề tài nóng bỏng trong giới.
Tâm trạng Tô Kiến Tu ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. Dù sao thì cũng có không ít người mắng ông vì “bán con gái để đổi lấy danh lợi”. Nhưng nói là đau lòng thì chưa hẳn, dù gì thì người đàn ông mà Tô Phùng Yên gả cho cũng chính là Thẩm An Hành.
Thẩm An Hành mà, CTO của tập đoàn Hoa Phi, con trai độc nhất của Nhϊếp Anh Hồng. Ai dám chắc sau này anh sẽ không trở thành người đứng đầu tập đoàn Hoa Phi?
Dù rất nhiều người cho rằng, với tính cách quá ôn hoà của mình thì Thẩm An Hành không thích hợp để làm người cầm lái tập đoàn Hoa Phi trong tương lai, nhưng Tô Kiến Tu lại thấy mọi chuyện đều có khả năng. Quan trọng là, cho dù anh có không thể trở thành người thừa kế chính thức, nhưng chỉ cần lấy được Thẩm An Hành thôi… thì đấy cũng đã là một món hời.
Không ngờ, cô con gái mà ông chưa từng đặt kỳ vọng lớn, cuối cùng lại khiến ông “kiếm được”.
Vì vậy, dù biết rõ chuyện này làm danh tiếng của mình bị ảnh hưởng ít nhiều, Tô Kiến Tu vẫn không trách mắng gì Tô Phùng Yên. Trong bữa sáng, ông chỉ bình tĩnh hỏi cô một câu:
“Con với Thẩm An Hành… chuyện này là thế nào vậy?”
Tô Phùng Yên gật đầu xác nhận hai người đã kết hôn, sau đó nói thêm: “Mẹ anh ấy chắc sẽ không đồng ý. Nhưng anh ấy đang cố gắng đấu tranh với bà ấy. Cũng vì chuyện này mà ban đầu con không dám nói với ba.”
Tô Kiến Tu gật đầu, chậm rãi phân tích:
“Sự việc cũng đã xảy ra rồi, Nhϊếp Anh Hồng cho dù có giận đi chăng nữa, thì bà ta cũng sẽ không công khai làm ầm lên đâu. Nếu bà ta mà phản ứng quá gay gắt, thì cũng chỉ khiến cho hai mẹ con trở mặt với nhau mà thôi, chuyện này nếu như mà vỡ lở thì sẽ mất mặt cả hai bên. Nhưng con cũng phải để ý một chút, bà ta ít nhiều gì cũng sẽ không vui.”
“Vâng, con hiểu rồi. Cảm ơn ba đã nhắc con. Ba nói như vậy, thì con cũng yên tâm hơn nhiều. Con chỉ sợ chọc cho mẹ anh ấy giận.”
Tô Kiến Tu lại hỏi:
“Thẩm An Hành có nói gì về chuyện tổ chức hôn lễ chưa?”
Tác giả có lời muốn nói:
“Tiểu Phồn Tinh” là một cái tên nhặt được trong khu bình luận, vì thấy rất dễ thương và đúng vibe nhẹ nhàng nên lấy dùng luôn. Bình thường tôi rất lười nghĩ tên nhân vật, nên nếu một ngày nào đó các bạn thấy nickname của mình xuất hiện trong truyện, xin đừng ngạc nhiên. Là vì tôi thấy thích nên tôi đã mượn luôn đấy. Nếu có xâm phạm quyền lợi gì thì báo tôi biết nhé.
Còn nữa, mọi người đoán thử xem “Toàn tan hát” là ai?