Chương 26

Tô Phùng Yên rúc trong vòng tay anh, giọng khẽ khàng nhưng lộ rõ mỏi mệt:

“Em chỉ sợ… chuyện của chúng mình không thể công khai. Em không muốn làm anh phải khó xử.”

Thẩm An Hành siết nhẹ cánh tay, nghiêng đầu chạm trán vào mái tóc cô, thấp giọng nói:

“Ngốc thật. Mình kết hôn đàng hoàng, có gì mà phải sợ người ta dị nghị.”

Cô lặng im vài giây, rồi nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Nhưng mà… dì Nhϊếp nhất định sẽ phản đối. Dì ấy mà biết, kiểu gì cũng giận anh cho mà xem!"

“Anh trưởng thành rồi, không phải con nít nữa. Chuyện cưới ai, là quyền của anh. Cho dù bà ấy có không thích thì cũng đâu thể làm gì.”

Cô cụp mắt xuống, khẽ hít mũi, giọng càng nhỏ:

“Nhưng mà… em vẫn thấy mình làm khổ anh quá. Mọi chuyện rối tung lên như vậy, đều là vì em...”

“Không phải.”

Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc, từng câu từng chữ đều rành rọt:

“Không có chuyện tại em hay không tại em. Anh chọn kết hôn với người mình yêu, đó là quyết định của anh. Em không có lỗi gì cả.”

Tô Phùng Yên ngẩng đầu lên nhìn anh, mắt đỏ hoe. Cô vòng tay ôm chặt lấy anh, gò má cọ vào l*иg ngực anh, nghẹn ngào nói:

“Anh giống như món quà ông trời dành riêng cho em vậy… Là món quà hiếm hoi nhất, cũng quý giá nhất…"

Anh cúi đầu, nhẹ nhàng dùng cằm cọ lêи đỉиɦ đầu cô, giọng trầm ấm:

“Em cũng vậy.”

Hai người cứ thế lặng lẽ ôm nhau, giữa không khí đầy dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa sóng ngầm. Có lẽ chính vì bị gia đình phản đối, nên thứ tình cảm này càng lúc càng mãnh liệt. Cứ như thể cả thế giới đều đứng bên kia chiến tuyến, còn họ thì chỉ còn cách nắm tay nhau thật chặt, bước tới phía trước.

Tô Phùng Yên biết, hôn lễ giữa hai người họ chắc chắn không còn bao xa nữa.

Một khi chuyện đã công khai, Thẩm An Hành cũng chỉ có thể đứng vững bên phía cô, không còn đường lùi. Dù cho Nhϊếp Anh Hồng không bằng lòng với mối quan hệ này, anh cũng sẽ không dễ dàng nhượng bộ, ít nhất là sẽ vì cô mà chống lại đến cùng.

Nếu không, hôm nay công khai tất cả để làm gì? Mặt mũi biết để vào đâu?

Nhϊếp Anh Hồng dù không vui, có lẽ cũng sẽ không dám công khai phản đối, càng không thể vì chuyện này mà xé rách mặt mũi với con trai ruột – người mà bà ta đã một tay nuôi lớn, cũng xem như đây là chỗ dựa duy nhất trong nhà họ Nhϊếp bây giờ.

Đây mới chính là mục đích lớn nhất trong ván cờ tối nay của cô – ép Thẩm An Hành phải tự mình bước ra ánh sáng, tự tay công khai mối quan hệ giữa hai người trước mặt bao người.

Một cuộc hôn nhân trong bóng tối thì lúc nào cũng có thể biến thành một tờ đơn ly hôn, chỉ cần Nhϊếp Anh Hồng không đồng ý, chỉ cần Thẩm An Hành dao động, thì bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra biến cố. Suy cho cùng, quyết định kết hôn của Thẩm An Hành vốn chỉ là bốc đồng nhất thời.

Nhưng sau khi công khai, mọi thứ sẽ thay đổi. Nó dính đến thể diện, đến danh dự, đến cả lòng tự trọng của anh.

Muốn từ bỏ dưới tình huống đó, trừ khi người đó thật sự quá yếu đuối, yếu đến mức không thể đứng lên trước mẹ ruột, yếu đến mức chấp nhận vứt bỏ người đã cùng mình sóng vai đối mặt bao áp lực.

Mà rõ ràng, Thẩm An Hành không phải kiểu người như thế.

Tối hôm đó, Tô Phùng Yên vẫn trở về nhà họ Tô. Tô Kiến Tu không có ở nhà, Tô Quân Khiết cũng không rõ đi đâu. Trong căn phòng nhỏ yên tĩnh, cô có một cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ – một cảm giác mà trước giờ chưa từng có.

Ngồi trước bàn hồi lâu, cô cầm điện thoại lên, chuyển khoản nốt số tiền còn lại, sau đó bật máy tính, tìm một cái tên trong danh sách bạn: “Toàn Tán Hát”.

Cô gửi một dòng tin nhắn.

[Tiểu Phồn Tinh]: Cảm ơn cậu. Tôi đã thành công. Đã chuyển nốt phần còn lại qua cho cậu rồi.

Đối phương không hồi âm, nhưng Tô Phùng Yên cũng không lấy làm lạ.

Cô quen “Toàn Tán Hát” từ một game thử nghiệm suốt ba năm mà chưa từng ra mắt chính thức.

Trò chơi ấy có cái tên rất mỹ miều “Thế Giới Tươi Đẹp” nhưng nội dung bên trong thì chẳng đẹp chút nào. Giao diện tăm tối, cốt truyện kỳ dị, các tình tiết thì đầy rẫy lừa lọc, phản bội… gần như đây chính là bản sao của thế giới thật trong hình thức game online.

Muốn hoàn thành nhiệm vụ và đạt được phần thưởng không phải nhờ đánh quái tổ đội, mà dựa vào các mưu mẹo, chiến thuật tâm lý, đôi khi còn phải dùng đến chiêu trò dối lừa để thắng.

Tô Phùng Yên chưa từng tin NPC, cũng chưa từng tin những người chơi khác, nên trong game cô sống rất kín tiếng, nhưng cũng nhanh chóng leo lên được vị trí khá cao.

Cùng lúc đó, còn có một người chơi khác chưa từng bị đánh bại. Phong cách cá nhân của người này rất rõ ràng, gần như nắm được mọi cơ chế trong game, cũng là một trong những người có thứ hạng cao nhất.

Thỉnh thoảng hai người sẽ tình cờ chạm mặt, trò chuyện vài câu vì Tô Phùng Yên tình cờ biết được đối phương là một lập trình viên, đang làm ở một công ty an ninh mạng.

Lúc ấy cô vừa quyết định muốn tiếp cận Thẩm An Hành, nhưng với thân phận em gái Tô Quân Khiết, cô hoàn toàn không có lí do gì để lại gần.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cô quyết định nhắm vào Lâm Duẫn – người có mối liên hệ vớiThẩm An Hành – để tìm manh mối.

Nhưng cô chẳng biết gì về Lâm Duẫn, cũng không có ai để dò hỏi, đành phải tìm đến “Toàn Tán Hát” trong game.

Cô nói rõ là sẽ trả phí, chỉ cần đối phương có thể giúp cô điều tra thông tin cá nhân của Lâm Nhan Nhan.

“Cậu ấy” đồng ý.

Và đúng như lời đồn, “Toàn Tán Hát” rất có bản lĩnh. Chỉ dựa vào vài tài khoản mạng xã hội có liên quan, người đó đã lần ra được tính cách, sở thích, lịch trình thường ngày của Lâm Duẫn, thậm chí cả việc cô bé đang học vẽ ở đâu.