Chương 25

Tập đoàn Hoa Phi, dẫu nhìn từ phương diện nào, cũng không phải là đối thủ mà công ty nhà họ Tô có thể sánh kịp. Thẩm An Hành lại là con trai duy nhất của Nhϊếp Anh Hồng, bây giờ tuổi còn trẻ mà đã bắt đầu nắm giữ quyền hành, lộ rõ khí thế sắc bén.

Cho nên, tuy bảo Tô Phùng Yên gả cho Triệu Tử Tuấn là uất ức thật đấy, nhưng nếu đặt lên bàn cân so với Thẩm An Hành, thì quả thực… có hơi không xứng.

Chính vì thế, cả buổi tiệc rơi vào một trận náo động, bàn tán xôn xao như nồi nước sôi bị nhấc nắp, ai cũng có biểu cảm phong phú trên gương mặt.

Tô Quân Khiết đứng giữa ánh nhìn soi mói ấy, cảm thấy mình tuyệt đối không thể để Tô Phùng Yên tiếp tục làm mất mặt như vậy nữa. Nếu không mau chóng giành lại chút thể diện cho nhà họ Tô, e rằng từ nay về sau cô ta chẳng còn dám ngẩng đầu bước ra ngoài.

Cô ta lập tức cất cao giọng, cố gắng giữ dáng vẻ tao nhã nhưng trong mắt đã lộ rõ sự luống cuống:

“Thật xin lỗi Tôn phu nhân, xin lỗi mọi người. Chuyện gia đình chúng tôi đã khiến mọi người chê cười rồi. Có lẽ giữa chừng có hiểu lầm gì đó. Tôi sẽ đưa Tiểu Yên về, nói chuyện rõ ràng với con bé. Hôm nay thật sự thất lễ, mong mọi người cứ tiếp tục vui vẻ.”

Nói xong, cô ta vươn tay định kéo Tô Phùng Yên rời đi, nhưng Vương Nhã Lan lại không đồng ý.

Bà ta vẫn chưa nuốt trôi cục tức này. Dù tạm thời còn chưa thể phân biệt được Tô Phùng Yên là ngu ngốc hay ngây ngô, rốt cuộc vì sao lại dám làm ầm lên như vậy, nhưng dù thế nào, thì người chịu mất mặt vẫn là bà ta.

Trong buổi tiệc hôm nay, người có mặt đều là những người có mối quan hệ xã giao lâu năm. Vừa rồi, từ ánh mắt của bọn họ, bà ta có thể dễ dàng nhận ra những lời cười cợt sau lưng mình sẽ ác nghiệt tới mức nào.

Họ nhất định đang nghĩ:

“Con trai bà ta chẳng ra sao, lại còn đi ép người ta gả thấp. Cứ tưởng nhà họ Triệu có bao nhiêu quyền thế, ai ngờ lại chơi cái trò ép duyên này…”

Nhưng từ đầu đến cuối, bà ta chưa từng ép ai cả. Là nhà họ Tô tự nguyện!

Sự việc rùm beng như thế này, bà ta chẳng còn mặt mũi đâu mà tiếp tục nói đến chuyện hôn sự nữa. Cũng tốt, xé rách mặt nhau luôn cho rồi.

Bà ta lạnh lùng nhìn Tô Quân Khiết, giọng điệu không chút khách khí, coi như đang nói chuyện với đại diện nhà họ Tô:

“Chuyện giữa Tô Phùng Yên và người đàn ông trong ảnh cụ thể thế nào là chuyện riêng của các người, tôi không muốn biết. Tôi chỉ muốn nói, hôn sự giữa con trai tôi và Tô tiểu thư… thôi, coi như bỏ đi. Nếu Tô tiểu thư có tham vọng cao xa hơn, nhà họ Triệu chúng tôi cũng không trèo nổi. Vậy thì tôi chúc cô ấy sớm ngày thành đôi với người mình để mắt đến.”

Một câu ấy như lưỡi dao, vừa sắc vừa lạnh, đâm thẳng vào thể diện nhà họ Tô.

Sắc mặt Tô Quân Khiết lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

Ý của Vương Nhã Lan đã rõ ràng, chuyện hôn sự giữa hai nhà giờ đây đã tan thành mây khói.

Bà ta cũng thành công giành lại thể diện cho bản thân. Còn lại tất cả ánh mắt trong buổi tiệc, không hẹn mà cùng đổ dồn về phía Tô Phùng Yên.

Một cô gái như vậy, tâm tư cũng cao thật.

Cô ta mà với tới được Thẩm An Hành sao?

Có người thấp giọng lẩm bẩm:

“Nhϊếp gia sẽ không đồng ý chuyện này đâu.”

Lại có người lên tiếng:

“Vậy chẳng phải gà bay trứng vỡ? Đông không thành, tây cũng chẳng phải…”

“Ai… đúng là không có mẹ bên cạnh, nên làm việc chẳng nghĩ đến hậu quả gì cả…”

Giữa những lời bàn tán râm ran, Tô Phùng Yên cúi đầu, cả người đứng bất động như tượng. Ai nhìn cũng có thể thấy rõ là cô đang cố kìm nén nỗi uất ức, trong khi khắp nơi đều là ánh nhìn khiến người ta không còn chỗ dung thân

Giữa lúc bầu không khí đang căng như dây đàn, một giọng nói vang lên, không lớn, nhưng từng chữ rõ ràng, vang vọng như tiếng chuông đồng:

“Không cần mọi người phải phí tâm, thật ra tôi và Tiểu Yên đã kết hôn rồi.”

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thẩm An Hành từ phía xa đang chậm rãi bước tới.

Tô Phùng Yên bỗng òa khóc, đôi mắt rưng rưng, lập tức chạy về phía anh.

“An Hành…”

Cô vừa gọi vừa lao đến như đứa trẻ lạc đường bất chợt tìm thấy người thân.

Thẩm An Hành sải bước ôm chặt lấy cô, giọng dịu dàng dỗ dành:

“Không sao rồi, anh đây rồi!”

Tô Phùng Yên rất nhanh đã ổn định lại cảm xúc. Nhưng trong lòng Tô Quân Khiết thì như con muôn ngàn con sóng đang cuộn trào, không nhịn được mà bật thốt:

“Thẩm An Hành, anh vừa mới nói gì?”

Thẩm An Hành quay sang nhìn cô ta, ánh mắt không hề tránh né:

“Tôi và Tiểu Yên đã đăng ký kết hôn trước đó rồi, bây giờ chúng tôi là vợ chồng hợp pháp. Có lẽ, tôi nên gọi cô một tiếng chị vợ.”

Tô Quân Khiết như bị sét đánh giữa trời quang, đứng ngây ra đó, nhất thời không nói nên lời.

Mọi chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô ta. Cô ta cảm thấy tất cả những gì mình đã tính toán, sắp đặt… tựa như một trò đùa.

Vương Nhã Lan phản ứng rất nhanh, lập tức lên tiếng chất vấn, giọng đầy châm biếm:

“Vậy hóa ra mấy người đang giỡn mặt với nhà chúng tôi? Đã kết hôn rồi, vậy mà còn tới đây bàn chuyện hôn nhân?”

Tô Phùng Yên vội vàng lên tiếng giải thích:

“Dì Triệu, không phải vậy… Thật ra là mấy ngày trước bọn cháu mới đăng ký kết hôn. Hôm nay cháu vốn định tìm dịp nói rõ với dì, nhưng dì cứ bảo thân phận cháu không xứng với người khác… cháu lo quá, nên mới quên mất…”

“Cô…” Vương Nhã Lan tức đến nỗi giơ tay chỉ thẳng mặt Tô Phùng Yên, giọng đầy giận dữ:

“Cô đang nói vớ vẩn cái gì vậy? Rõ ràng là cô không hề có ý định nói ra chuyện này!”

Tô Phùng Yên bị khí thế của bà ta ép tới mức lùi liên tiếp mấy bước, đầu cúi thấp, nước mắt rơi từng giọt, một câu cũng không nói nổi.

Lúc này, một vị phu nhân đứng tuổi khác cất lời hòa giải:

“Nhã Lan, thôi đi, chuyện này cũng đâu phải lỗi của con bé, nó có làm chủ được gì đâu.”

“Nhưng mà…”

Vương Nhã Lan còn muốn nói thêm gì đó, nhưng rồi lại im bặt. Bà ta hiểu, bây giờ dù cho có nói gì đi chăng nữa thì cũng đã không còn ý nghĩa.

Đám người hóng chuyện thì chỉ quan tâm ba điểm:

Một, nhà họ Tô định liên hôn với nhà họ Triệu, muốn gả Tô Phùng Yên cho Triệu Tử Tuấn.

Hai, tất cả là đều là kế hoạch của Tô Kiến Tu và Tô Quân Khiết, Tô Phùng Yên hoàn toàn bị động.

Ba, Tô Phùng Yên yêu Thẩm An Hành, nên không muốn kết hôn với Triệu Tử Tuấn, cuối cùng đã lén lút đăng ký kết hôn với Thẩm An Hành.

Về phần chi tiết, họ chẳng buồn xác minh. Họ cũng không quan tâm sự thật ra sao. Trong mắt họ, Tô Phùng Yên chẳng khác gì cô bé Lọ Lem, thân thế đáng thương, suýt chút nữa thì đã bị gia đình đem ra làm vật hy sinh, cuối cùng lại được hoàng tử cứu thoát.

Còn các nhân vật phụ trong câu chuyện? Không quan trọng. Chỉ cần là những kẻ cản trở tình yêu, vậy thì đều là vai ác. Và Vương Nhã Lan, bà ta nghiễm nhiên trở thành đại phản diện đáng ghét nhất trong mắt mọi người.

Đến hôm nay, Vương Nhã Lan mới chợt nhận ra: hóa ra bao lâu nay, bà ta vẫn luôn nhìn nhầm người.

Tô Phùng Yên đơn thuần ở chỗ nào? Một chút cũng không.

Nếu như cô mà đơn thuần thật, thì tại sao vừa rồi không chịu mở miệng nói mình và Thẩm An Hành đã kết hôn?

Tô Quân Khiết đứng bên cạnh, lòng đầy hoài nghi. Cô ta gần như chắc chắn, lúc nãy trên lầu, Tô Phùng Yên khóc cũng chỉ là diễn trò. Diễn cho cô ta xem, diễn cho cả cái thế giới này xem.

Nhưng cuối cùng, mấy chuyện ấy cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Từ giờ trở đi, bất cứ ai nhìn thấy cô ta cũng sẽ nghĩ: con cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, còn lợi dụng đứa em gái không có mẹ để bắt nạt, mưu cầu lợi ích cho bản thân mình.

Vương Nhã Lan tức đến mức nghiến răng, liếc cả hai người họ Tô bằng ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm. Sau đó, bà ta vội vàng bước tới chào hỏi phu nhân nhà họ Tôn, rồi lập tức rời khỏi sảnh tiệc.

Tô Quân Khiết bị ánh mắt ám chỉ sâu xa của những người xung quanh làm cho không chịu nổi, đành im lặng đi theo sau.

Chỉ còn lại Tô Phùng Yên đứng tại chỗ, chân thành xin lỗi Tôn Diệp Thanh, rồi lại nghiêng người nhận lỗi với phu nhân nhà họ Tôn cùng các vị trưởng bối khác, thành khẩn vì đã gây ra một trò cười lớn, phá hỏng buổi tiệc của người ta.

Tôn Diệp Thanh là người đầu tiên đứng ra lên tiếng chúc mừng hai người. Tôn Duệ cũng không tỏ ra khó chịu, vẫn là vẻ điềm nhiên như không có gì, còn nói khi hai người tổ chức hôn lễ nhất định phải mời cậu ấy.

Tới khi đối diện với phu nhân nhà họ Tôn, bà cũng không tiện tỏ thái độ quá rõ ràng, chỉ đành khẽ gật đầu, tỏ ý không sao cả.

Sau khi lễ phép xin lỗi từng người xung quanh, Tô Phùng Yên mới theo Thẩm An Hành rời đi.

Trên xe, không khí yên tĩnh lạ thường. Thẩm An Hành nhẹ nhàng đưa tay lau nước mắt vẫn còn đọng lại nơi khóe mắt cô, giọng anh trầm thấp, dịu dàng:

“Nếu đã bị nghi ngờ, tại sao em lại không chịu nói thẳng ra là mình đã kết hôn với anh?”