Chương 24

Chương 24

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Vương Nhã Lan lúc này như người bị điểm huyệt, cả người ngây ra, đứng bất động ngay giữa sảnh lớn. Trong đầu bà ta cứ ong ong một hồi, không sao hiểu nổi vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Rõ ràng mới nãy còn đang nói chuyện tử tế với Tô Phùng Yên trong phòng mà, sao chỉ chớp mắt một cái, đã biến thành màn kịch lớn như vậy trước bao nhiêu con mắt?

Tuy trong lòng vô cùng sửng sốt, nhưng trước mặt bao nhiêu khách khứa, Vương Nhã Lan vẫn rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh, khí thế lập tức áp đảo hoàn toàn Tô Phùng Yên. Bà ta trừng mắt nhìn cô, giọng điệu vừa lạnh lẽo vừa sắc bén:

“Tôi nhục mạ cô lúc nào? Tôi chỉ hỏi một chút về tình hình như thế nào thôi. Cả nhà các cô đang cùng chúng tôi bàn chuyện hôn sự, vậy mà cô lại làm ra cái trò này… Chẳng lẽ tôi hỏi một câu cũng là sai?”

Vừa nói, bà ta vừa bước lên trước một bước, ánh mắt như lưỡi dao, chất vấn không buông. Tô Phùng Yên bị bà ta đè ép đến mức phải lùi về sau mấy bước, sống lưng dán chặt vào lan can cầu thang, vành mắt đỏ ửng, nước mắt lưng tròng, giọng run run:

“Cháu… cháu chưa từng thực sự tham gia vào chuyện hôn nhân này… Cháu chỉ là… chỉ là muốn xin dì Triệu hãy hủy bỏ hôn ước. Cháu không có ý gì khác, xin dì đừng trách ba cháu…”

“Cô nói một câu không tham gia là xong chuyện à?” Vương Nhã Lan lập tức gằn giọng. “Cô xem nhà họ Triệu chúng tôi là gì? Là trò đùa để cô muốn rút là rút sao?”

Tô Phùng Yên mím môi, mắt cụp xuống, không đáp nổi nửa lời.

Tình hình lúc này khiến tất cả ánh mắt trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía cầu thang. Ai nấy đều nín thở chờ xem diễn biến kế tiếp của câu chuyện.

Phía dưới, Tô Quân Khiết không thể tiếp tục giả vờ thờ ơ được nữa, lập tức chạy nhanh đến, vươn tay giữ chặt lấy Tô Phùng Yên, sau đó mới quay sang nhìn Vương Nhã Lan, khom lưng xin lỗi:

“Xin lỗi dì Triệu, thật lòng xin lỗi. Có lẽ Tiểu Yên hôm nay tâm trạng không được tốt, để cháu đưa em ấy về nghỉ ngơi trước.”

Vừa dứt lời, hai tấm ảnh từ trong túi xách của Tô Phùng Yên rơi ra, theo làn gió lượn vài vòng rồi nhẹ nhàng đáp xuống bậc thang.

Tôn phu nhân – em gái của Vương Nhã Lan – là người đầu tiên nhặt lên. Vừa nhìn thấy rõ tấm ảnh, hai mắt bà ta sáng rực lên, trong lòng nghĩ ngay: lần này đúng là cơ hội hiếm có. Thế là không chần chừ, bà ta giơ tấm ảnh lên, giọng đầy châm chọc:

“Tiểu Yên à, dù cháu có không muốn kết hôn, thì cũng không thể cùng lúc vừa qua lại với nhà họ Triệu, vừa hẹn hò với người khác như vậy được. Như thế là quá thiếu tôn trọng người khác rồi đấy.”

Tôn Diệp Thanh đang đứng gần đó lập tức kéo tay mẹ mình lại, giọng nhỏ nhẹ:

“Mẹ, đừng nói nữa, đừng giúp dì bắt nạt Tiểu Yên…”

Trong mắt cô, Triệu Tử Tuấn là loại đàn ông chẳng ra gì, vậy mà người lớn còn ép buộc Tô Phùng Yên phải gả cho hắn ta, chẳng qua là vì nhà họ Tô không có chỗ dựa, nên mới bị bắt nạt đến mức này thôi.

Nhưng Tôn phu nhân không buồn nghe lời con gái, dứt khoát hất tay Tôn Diệp Thanh ra, đưa tấm ảnh cho mấy người quen gần đó xem, cố ý để cả đám người cùng thấy.

“Không phải chị tôi làm khó dễ ai, mà là cô ta… tự mình một chân đứng hai thuyền.”

Ngay lúc đó, có người lên tiếng, giọng ngạc nhiên:

“Ơ, chẳng phải người trong ảnh là con trai của Nhϊếp Anh Hồng sao?”

“Thật à? Là cậu ấy đó hả?” Một người khác sửng sốt.

Thẩm An Hành mới về nước năm ngoái, người quen thì chưa nhiều, nhưng số người biết mặt cũng không ít. Rất nhanh sau đó, có người lên tiếng xác nhận:

“Đúng rồi, chính là cậu ta – Thẩm An Hành, con trai của Nhϊếp Anh Hồng.”

“Vậy… vậy hai người bọn họ…”

Người vừa mở lời bỗng khựng lại, không nói tiếp được nữa. Bởi vì những gì cần hiểu… thì ai cũng đã ngầm hiểu rồi. Khó mà nói thành lời, cũng khó mà nuốt xuống.