Chương 23

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Vương Nhã Lan thấy tình hình không ổn, liền lên tiếng gọi từ phía sau: “Cô làm gì vậy?”

Nhưng Tô Phùng Yên dường như không nghe thấy, cứ thế vừa khóc vừa lao xuống cầu thang. Bước chân luống cuống, hoảng loạn va vào mấy người khách đang đứng gần đó.

Cô vừa cúi đầu lí nhí xin lỗi, vừa khóc đến mức nghẹn ngào không nói nên lời. Nước mắt như mưa, đôi vai run lên từng hồi. Trong lúc sơ sẩy, cô suýt nữa trượt chân ngã nhào xuống đất.

Một người đàn ông gần đó kịp thời đỡ lấy cô, lo lắng hỏi: “Cô không sao chứ?”

Không xa lắm, Tôn Diệp Thanh vừa thấy nơi này có chút hỗn loạn liền vội vã chạy tới. Nhìn rõ người đang khóc lóc trước mặt là Tô Phùng Yên, cô ấy lập tức bước nhanh về phía trước: “Sao thế? Cậu làm sao vậy?”

Tô Phùng Yên vội vàng lắc đầu, nói trong tiếng nấc: “Không… không có gì… tớ chỉ là… tớ thật sự không sao…”

Đúng lúc ấy, từ trên lầu truyền đến tiếng giày cao gót “cộc cộc cộc” vang dội. Mọi người theo phản xạ đều quay về phía cầu thang nhìn, liền thấy Vương Nhã Lan đang đứng ở bên lan can tầng hai, vẻ mặt bà ta cực kì u ám.

Trong đám đông vang lên tiếng xì xào của Hoàng Tuyên Tuyên: “Thì ra là vậy, chẳng lẽ hai người họ vừa cãi nhau trên lầu à?”

Lập tức có người đứng cạnh hỏi nhỏ: “Cậu biết chuyện gì à?”

Hoàng Tuyên Tuyên vốn dĩ trước đó đã chia sẻ chuyện mà mình vừa nghe được cho mấy người thân quen. Giờ thấy có người hỏi, cô ta cũng không kiềm chế được nữa, thẳng thắn nói ra suy đoán của mình:

“Tô Phùng Yên không phải sắp đính hôn với Triệu Tử Tuấn sao? Vậy thì Vương Nhã Lan chính là mẹ chồng tương lai rồi. Chắc là hai người bọn họ lên lầu nói chuyện về hôn sự.”

“Tuy chưa xác nhận hoàn toàn, nhưng gần như là chắc chắn rồi. Chính là Tô Phùng Yên tự mình nói ra luôn đó, còn nói là cô ấy không đồng ý nữa kìa.”

“Nghe nói nhà cô ấy hình như là do ba với chị gái quyết định hết. Cô ấy đã có bạn trai rồi nên không muốn gả cho Triệu Tử Tuấn. Nhưng nhà họ Tô thì lại không đồng ý… Haiz…”

“Hôn sự chắc bị trục trặc rồi, là do Tô Phùng Yên không chịu. Nhưng còn phu nhân nhà họ Triệu thì…”

Trong khi cả hội trường chìm trong ngạc nhiên, nghi hoặc và những lời bàn tán, thì Tô Phùng Yên sau một hồi khóc lặng lẽ, bất ngờ cô ngẩng đầu lên, nước mắt vẫn còn đọng lại trên gương mặt nhưng đôi mắt đã dần bình tĩnh lại.

Cô hít sâu một hơi, lau sạch nước mắt, rồi cắn môi, giống như một học sinh bị thầy cô mắng oan ức nhưng vẫn cố lấy dũng khí, từng bước một quay lại cầu thang, chậm rãi bước lên tầng hai, đi đến trước mặt Vương Nhã Lan.

Đứng trước ánh mắt săm soi của bao người, cô cúi đầu, giọng nói mang theo nỗi uất nghẹn:

“Dì Triệu, cháu biết… cháu biết là dì đang rất giận, nhưng chuyện này… từ đầu đến cuối, cháu chưa từng đồng ý.”

Cô ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn lại cực kì kiên định:

“Cháu không biết ba cháu với chị gái của cháu đã nói những gì với dì. Nhưng cháu… cháu thật sự chưa từng tự mình nói là cháu đồng ý mối hôn sự này.”

“Cháu biết… cháu không có xuất thân gì cao quý, điều đó cháu cũng hiểu. Nhưng dì cũng không cần phải dùng cách này để làm nhục cháu như vậy chứ?”

“Cháu với Triệu Tử Tuấn… chưa từng đính hôn, cũng không có bất kỳ mối quan hệ xác định nào cả. Cháu chỉ là… chỉ muốn được cưới người mình yêu. Thế thôi.”

“Dì lấy quyền gì mà lên án cháu? Lấy tư cách gì để phán xét cháu?”

Mỗi câu cô nói ra đều mang theo cả sự ấm ức, đau lòng lẫn nỗi cương quyết khó có thể lay chuyển. Gió từ cửa sổ lầu hai thổi qua, tà váy màu bạc phất nhẹ trong không trung, giữa ánh đèn lấp lánh và những tiếng xì xào phía dưới, bóng dáng cô như một đoá hoa đơn độc giữa cơn bão, yếu ớt nhưng không cúi đầu khuất phục.