Chương 22
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Đến cuối cùng, vũ hội cũng kết thúc. Phu nhân nhà họ Tôn bước đến, dịu dàng quan tâm hỏi han Tô Phùng Yên đôi câu, sau đó nói nhỏ rằng Vương Nhã Lan đang nghỉ trong phòng trên lầu, muốn cô lên gặp mặt nói chuyện một lát.
Tô Phùng Yên biết, lúc này cuối cùng cũng đến rồi.
Cô nhẹ nhàng gật đầu với phu nhân nhà họ Tôn, sau đó rẽ vào một góc yên tĩnh, gọi điện cho Thẩm An Hành.
“Anh còn đang bận việc à?” Cô khẽ hỏi.
Giọng anh đáp lại rất nhanh: “Không, anh xong việc rồi, đang chuẩn bị về nhà. Em bên đó có chuyện gì sao?”
Tô Phùng Yên im lặng vài giây, rồi mới nói: “Vừa rồi mẹ của Triệu Tử Tuấn gọi em qua nói chuyện. Em không biết bà ấy muốn nói gì, mà thấy căng thẳng lắm… Cảm giác bà ấy có vẻ không vui, từ nãy đến giờ vẫn nhìn em trừng trừng.”
“Vì chuyện của Triệu Tử Tuấn à?” Anh hỏi.
Tô Phùng Yên chắc chắn: “Chắc chắn là vậy rồi. Lần trước em không đến buổi tiệc đính hôn, ba em lại bắt em phải xin lỗi bà ấy cho bằng được. Em né không nổi. Em có cảm giác… lần này bà ấy nhất định muốn kiếm chuyện với em.”
“Bà ta có tư cách gì mà kiếm chuyện với em? Em với Triệu Tử Tuấn vốn chẳng có mối quan hệ gì cả.”
“Nhưng mà em sợ... Em lại nói năng vụng về, với lại em cũng sợ bà ấy nữa. Chỉ cần bà ấy mở miệng, em chắc chắn không nói lại nổi.”
“Không sao hết, đừng sợ. Anh đến chỗ em ngay.”
“Thật à? Em thật sự rất muốn anh ở bên cạnh, nhưng lại sợ làm lỡ việc của anh.”
“Anh không bận gì đâu. Em cứ đợi anh một lát. Anh tới liền. Để anh xem… chắc khoảng hai mươi phút là đến nơi.”
Tô Phùng Yên ngoan ngoãn đáp: “Ừ, được, vậy anh lái xe cẩn thận nha.”
Dặn dò xong xuôi, cô cố ý nán lại thêm vài phút, lúc này mới từ từ bước lên lầu, đi vào phòng của Vương Nhã Lan.
Trong phòng chỉ có một mình bà ta.
Tô Phùng Yên đứng ngay sau cánh cửa, dáng vẻ cẩn trọng, có chút sợ hãi, giọng nhỏ nhẹ cất tiếng gọi: “Dì Triệu…”
Khi hai phe đối đầu, thường thì ai tỏ ra yếu thế, người kia sẽ càng lấn tới. Ngược lại, nếu mạnh mẽ một chút, đối phương có khi sẽ kiêng dè.
Dáng vẻ khép nép nhún nhường của Tô Phùng Yên lúc này lại khiến Vương Nhã Lan càng tỏ ra áp đảo, khiến khí thế của bà ta thêm phần lấn át.
Vương Nhã Lan ngồi trong phòng nghỉ chân, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười lịch sự nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt, chẳng mang chút nhiệt tình nào. Miệng khẽ cong lên một nụ cười lễ phép, rồi mới chậm rãi nói:
“Tiểu Yên tới rồi à, ngồi xuống đi, nói chuyện với dì một chút.”
“Dạ, Dì Triệu.”
Tô Phùng Yên cụp mắt, khẽ khàng ngồi xuống trước mặt bà ta. Nhìn thấy trong ly trà trước mặt bà ta chỉ còn lại chút nước cạn, cô lập tức đứng dậy, thay bà ta rót thêm nước, rồi mới lại ngồi xuống, cung kính như cũ.
Từ đầu đến cuối, Vương Nhã Lan không nói gì thêm, đến tận lúc sau mới chậm rãi khen một câu:
“Tiểu Yên thật đúng là cô gái có giáo dưỡng. Dì đã nói rồi, ánh mắt của dì chưa từng nhìn lầm người.”
Tô Phùng Yên cười khẽ, có phần thẹn thùng.
Vương Nhã Lan lại tiếp lời:
“Cho nên, lúc nhìn thấy mấy bức ảnh đó, thật ra dì không hề tin ngay đâu. Nhưng dì đã cho người đi kiểm tra, hình như những bức ảnh đó… không hề qua chỉnh sửa.”
Tô Phùng Yên hơi sững người, ngẩng đầu ngạc nhiên:
“Dì Triệu, ảnh gì cơ ạ?”
Vương Nhã Lan lấy trong túi ra một xấp ảnh đã được bà ta in sẵn, đặt lên bàn trước mặt cô.
Trong khung cảnh đêm tối, dưới lầu nhà họ Tô, có một tấm chụp cảnh cô và Thẩm An Hành ôm nhau. Một tấm khác, anh cúi đầu hôn lên trán cô. Và một tấm cuối cùng, cô nắm lấy tay anh, ánh mắt không nỡ rời, như muốn níu kéo anh đi cùng mình.
Từng khoảnh khắc, từng cử chỉ thân mật trong ảnh, hoàn toàn không cần lời giải thích.
Sắc mặt Tô Phùng Yên lập tức trắng bệch, lắp bắp:
“Dì Triệu, những bức ảnh này… những bức ảnh này…”
Cô cúi đầu thật sâu, cả người như chìm trong sự xấu hổ, không sao nói nổi thành lời.
Vẻ mặt Vương Nhã Lan dần dần trở nên lạnh đi, nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ hòa nhã:
“Cho nên, người trong ảnh đúng là con? Con không định giải thích gì sao? Nhà họ Triệu chúng ta từ trước đến giờ chưa từng dính vào mấy chuyện tai tiếng kiểu này. Dì còn nhớ rõ ba con mấy hôm trước có gọi điện nói sức khỏe con không tốt, thứ Bảy không thể đến được. Dì cũng không trách, còn dặn dò cho người mang thuốc bổ đến cho con… Không ngờ phía sau lại là chuyện như thế này.”
Tô Phùng Yên cắn môi đến trắng bệch:
“Dì Triệu, thực sự xin lỗi… Cháu…”
Vương Nhã Lan chậm rãi nói, giọng vẫn dịu dàng nhưng đầy hàm ý:
“Nói thật, dì chưa từng xem nhẹ thân phận của con. Dì cũng biết mẹ con từng làm gì, biết con trước kia lớn lên ở đâu, biết rõ con được vào nhà họ Tô bằng cách nào… Những chuyện đó, mấy người lớn trong nhà ai cũng đều có ý kiến cả. Nhưng dì vẫn một mực ngăn lại, dì nói với họ, đứa bé ấy rất tốt, có giáo dưỡng, tuyệt đối là người biết điều, biết bổn phận.
“Nhưng dì không ngờ…”
Bà ta khẽ thở dài một hơi, rồi nói tiếp:
“Thôi, chuyện đã như vậy, dì cũng không muốn làm lớn. Chỉ cần con có thể cho dì một lời đảm bảo, cắt đứt hoàn toàn với người đàn ông bức trong ảnh, từ nay về sau không còn lui tới. Nếu con làm được, chuyện này dì coi như chưa từng xảy ra. Hôn sự vẫn sẽ được giữ nguyên như cũ.”
Tô Phùng Yên trầm mặc hồi lâu, ngón tay khẽ siết chặt lấy nhau. Như thể gom hết can đảm, cô mới khẽ mở miệng:
“Dì Triệu… cháu… cháu muốn… hủy bỏ hôn ước.”
Vương Nhã Lan khẽ giật mình, sắc mặt thoáng sững lại, rồi hỏi:
“Con… nói lại lần nữa xem?”
Tô Phùng Yên cúi đầu, cả người cứng đờ, không dám hé miệng.
Vương Nhã Lan khẽ cười lạnh, ánh mắt sắc lẻm như dao:
“Là vì tấm ảnh chụp với người đàn ông kia đúng không? Dì biết cậu ta là ai mà, là con trai của Nhϊếp Anh Hồng – Thẩm An Hành, có phải không? Vậy nên bây giờ con mơ tưởng trèo cao, rồi muốn lấy cớ đó để hủy hôn?”
“Tiểu Yên, Dì là người từng trải, đứng ở cương vị trưởng bối, dì nhìn rõ ràng mọi chuyện hơn con nhiều. Không phải dì coi thường con đâu… Thật ra, nếu như con có thân phận và điều kiện như chị gái của con, thì đúng là con có thể nghĩ đến chuyện gả vào nhà họ Nhϊếp. Nhưng mà con… thật sự không được đâu.”
“Con nghĩ Nhϊếp Anh Hồng là ai chứ? Bà ta kén chọn lắm. Trước kia từng có người mai mối chuyện hôn nhân cho con bà, bà ta còn chẳng thèm nhìn lấy một cái. Chứ đừng nói là con. Nguyên nhân thì chắc con cũng tự hiểu.”
Tô Phùng Yên vẫn không nói gì, chỉ có nước mắt như những hạt châu đứt dây, rơi từng giọt nặng nề.
Vương Nhã Lan biết mình đã chạm đúng nỗi lòng trong cô, nên giọng nói lại càng nhấn thêm vài phần áp lực:
“Cho nên con nghĩ cho kỹ đi. Việc vốn không thể, thì có đáng để mơ mộng không? Dù gì con cũng là con gái danh chính ngôn thuận của nhà họ Tô, không phải cái kiểu ngoài kia bày đặt đóng vai nữ chính, không màn thể diện mà giành giật đàn ông, sinh con không danh phận để rồi bị thiên hạ cười chê. Con không giống họ. Dù thân phận có hơi kém một chút, nhưng con vẫn mang họ Tô.”
Thấy Tô Phùng Yên sắp khóc thành lệ nhân, Vương Nhã Lan mới dịu giọng, vươn tay giữ lấy tay cô, rồi lấy khăn giấy trong túi ra đưa cho, giọng đầy ân cần:
“Thôi nào, đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh nữa. Con yên tâm, về nhà dì rồi tuyệt đối con sẽ không chịu thiệt thòi. Trong số bao nhiêu cô gái, dì thích con nhất. Ngoài con ra, người khác mà làm con dâu dì, dì thật sự chẳng coi ra gì.”
“Dì biết Tử Tuấn mấy năm trước có chút danh tiếng không tốt, cũng trách nó hồi đó không biết suy nghĩ. Nhưng giờ nó cũng đã khác rồi, ba nó tự mình quản lý sát sao lắm! Nếu sau này nó dám khiến con phải khổ, người đầu tiên không tha cho nó là dì! Nói đi cũng phải nói lại, đàn ông ai cũng đều như vậy, càng lớn tuổi thì lại càng chín chắn, ai chẳng từng như thế.”
Khóc đến mức nghẹn ngào, cuối cùng Tô Phùng Yên cũng ngẩng đầu lên, giọng run run, nước mắt chưa kịp khô:
“Nhưng cháu thật sự không muốn gả cho anh ấy… Làm ơn, dì có thể hủy bỏ hôn sự này được không?”
Nghe đến đây, sắc mặt Vương Nhã Lan bỗng chốc lạnh như băng, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, từng chữ như chém xuống:
“Ý cô là, từng lời tôi nói nãy giờ đều không thể lay động cô? Được thôi, vậy tôi thật sự muốn xem cô định ăn nói với ba cô kiểu gì, để xem ba cô sẽ phải đối mặt với nhà họ Triệu chúng tôi ra sao! Các người… đúng là mang cái thứ con riêng đến đây đùa giỡn với nhà họ Triệu này hay sao!”
Vương Nhã Lan vừa dứt lời, Tô Phùng Yên đã vội che mặt chạy ra ngoài, vừa chạy vừa khóc nức nở.
Tình huống bất ngờ khiến Vương Nhã Lan đứng sững tại chỗ, giây lát sau mới luống cuống chạy theo, chỉ thấy Tô Phùng Yên vừa khóc vừa lao xuống cầu thang.
Tác giả có lời muốn nói:
Tô Phùng Yên: "Không phải đang làm nữ chính, thì cũng đang trên đường đi làm nữ chính."
Thẩm An Hành: "Em không thấy mệt à?"
Tô Phùng Yên: "Không mệt, chỉ cần nghĩ đến tiền của chồng tương lai là em lại có động lực. Mười phần luôn ấy!"
Thẩm An Hành: "…Chúc em may mắn."