Sợi dây câu lặng lẽ trôi trong làn nước sông. Cuối cùng cũng có con cá không kìm được, tiến lại gần, miệng khẽ động, một đoạn dây câu liền biến mất, song sợi dây vẫn đứng yên tại chỗ.
Những con cá khác không nhịn nổi nữa, lập tức lao lên tranh đoạt, khiến dây câu bị giằng co, trôi dạt khắp dòng sông.
Trên bờ, Tạ Kỳ vẫn bất động. Con cá mà cậu muốn vẫn chưa xuất hiện.
Không biết đã bao lâu trôi qua, mặt trời trên cao dần ngả xuống, dương khí tan biến, âm khí tăng lên. Bóng cây đung đưa trên mặt đất, những mảng tối đen như có vật gì ẩn trong đó. Tận sâu dưới lớp bùn nơi đáy sông, có một bóng đen khẽ động, sống lưng xám đen rẽ nước, lặng lẽ bơi về phía dây câu.
Trong nước, dây câu dần ngắn lại. Chẳng mấy chốc đã sắp đến đoạn cuối, chỉ cách mặt sông một chút xíu.
Khí tức quỷ lực trong dòng sông trở nên càng lúc càng dụ hoặc.
Con quỷ ngư khổng lồ dưới đáy sông có chút do dự, nhưng mùi vị kia quả thật quá mê người. Chỉ ngửi thôi đã khiến huyết mạch nó sôi sục, nếu ăn vào thì sao?
Không trách đám đồng loại lại tranh nhau như vậy.
Cuối cùng, khi dây câu gần chạm tới mặt nước, con quỷ ngư to lớn không thể khống chế được nữa, phóng vụt lên, há cái miệng đầy răng nanh, định nuốt trọn sợi dây rồi bỏ chạy.
Chính là lúc này!
Đôi mắt Tạ Kỳ sáng rực.
Cậu mạnh mẽ giật cần câu. Sợi dây trong sông lập tức kéo dài, như một sinh vật sống, quấn chặt lấy quỷ ngư. Dây câu siết lại, trên da cá hiện ra từng vết rạch mảnh, máu đen nhánh rỉ ra, loang loáng trong nước.
Trận giao đấu này nhanh chóng làm cả đám quỷ ngư bị mùi quỷ lực mê hoặc quanh đó tỉnh táo lại. Chúng vung đuôi bỏ chạy, nháy mắt biến mất, để lại khoảng sông trống rỗng, chỉ còn con cá lớn bị trói trong dây câu.
Con quỷ ngư ấy dường như biết rõ vận mệnh sắp tới của mình, giãy giụa dữ dội vô cùng.
May mà Tạ Kỳ trời sinh sức lực lớn hơn những hài tử cùng tuổi, lại thêm sau khi thức tỉnh thiên phú thì các phương diện của thân thể càng được nâng cao, mới có thể miễn cưỡng chống chọi trận này với con quỷ ngư trong sông.
Dẫu vậy, có mấy lần cậu suýt bị con cá vùng thoát. Tất cả đều nhờ cậu cắn răng, quyết không từ bỏ. Một khi buông tay, cậu sẽ vĩnh viễn không thể bắt được con quỷ ngư xảo quyệt này nữa.
Thời gian chậm rãi trôi.
Trận chiến trong nước dần lắng xuống. Dây câu không ngừng hút lấy quỷ lực của quỷ ngư, chậm rãi nhiễm lên khí tức nguyền rủa, đồng thời cũng đem lời nguyền hạ lên thân cá.
Dây câu càng lúc càng mạnh, còn quỷ ngư thì yếu dần. Một bên giảm một bên tăng, thể lực của quỷ ngư tự nhiên tiêu hao không ít.
“Bõm” một tiếng.
Toàn thân con quỷ ngư bị dây câu quấn chặt, lao ra khỏi mặt nước. Tạ Kỳ vội vàng tóm lấy, ấn mạnh xuống đất, áp chế thật lâu, cho tới khi nó không còn động đậy.
Tạ Kỳ buông tay, con quỷ ngư rơi vào trong giỏ cá.
“Rốt cuộc cũng bắt được rồi.”
Cậu xách giỏ cá, chuẩn bị quay về Tạ phủ. Trận chiến này kéo dài quá lâu, cả người cậu lấm lem bùn đất, nước nhỏ tí tách xuống.
Mặt trời khi nãy còn treo lơ lửng, giờ đã lặn hẳn, trời tối sầm. Cũng may nhờ bóng đêm che giấu, trong thôn không mấy ai thấy dáng vẻ nhếch nhác hiện tại của cậu.
Về đến Tạ phủ.
Vừa bước qua cửa, Tạ Kỳ liền chạm mặt Tạ Hâm đang chuẩn bị ra ngoài. Sắc mặt thanh niên cao lớn không có biểu cảm, nhưng quanh người lại phảng phất sự sốt ruột, hùng hổ. Cho đến khi thấy Tạ Kỳ từ ngoài trở về, cả người lúc này mới dần dịu xuống
Tạ Hâm khẽ thở ra:
“Cuối cùng cũng về.”
“Hôm nay sao đi câu lâu thế? Ta vừa mới định đi tìm đệ.” Vừa rồi Tạ Hâm không tìm thấy đệ đệ nhà mình đâu, hỏi quanh cả thôn cũng chẳng ai gặp, Tạ Hâm liền sốt ruột. Từ sau khi tỉnh lại, Tiểu Kỳ vốn rất có chủ kiến, chưa từng để người lớn lo lắng.
Giờ đến tận tối mịt vẫn chưa về, Tạ Hâm tưởng có chuyện bất trắc, vội vàng chuẩn bị ra ngoài cứu người.
Ban đêm, sức mạnh quỷ quái sẽ tăng thêm, nhỡ xảy ra chuyện thì… Nghĩ đến đó, hơi thở y càng thêm lạnh lẽo.
“Đệ câu được cá rồi.” Tạ Kỳ ngập ngừng một chút, mới mở miệng.
Khi đáp lại, giọng cậu hơi cứng đờ, như chưa quen với kiểu đối thoại quá nhiều tình cảm với người khác như thế này. Nhưng sự khác thường ấy nhanh chóng được cậu thu lại.
Tạ Hâm dường như như không thấy, thái độ vẫn bình thường.
Ánh mắt y dừng ở giỏ cá trong tay Tạ Kỳ, thoáng chốc nhận ra con quỷ ngư bên trong. Quỷ khí phát ra trên người nó khiến y liếc mắt là nhìn ra.
“Ồ? Tiểu Kỳ, đệ thật sự câu được con cá vương ở khúc sông phía tây thôn sao?” Tạ Hâm ngạc nhiên. Con cá vương ấy ở Tiểu mộ thôn nổi danh đã lâu, bởi nó không chỉ to lớn mà quỷ lực còn mạnh mẽ.
Trong thôn vốn có không ít người thèm muốn. Loại quỷ ngư sinh ra từ sông suối thế này, dù không thể ăn cũng có thể dùng làm tài nguyên tu luyện.
Thế nhưng bao năm qua chẳng ai bắt được nó.
Lý do đơn giản, thực lực quá mạnh. Nó đang ở cấp Bạch Du, đã gần đạt cấp Hoàng Lệ, chỉ kém một chút nữa thôi. Người trong thôn chẳng mấy ai đấu nổi. Hơn nữa, nó không bao giờ lên bờ, lại đủ gian xảo. Chỉ cần có nhiều người tụ tập, nó sẽ lập tức lẩn vào bùn đất, biến mất không còn tăm tích.
Thứ bậc của quỷ vật, quỷ quái hay tu sĩ gần như không khác nhau: từ thấp đến cao lần lượt là cấp Bạch Du, cấp Hoàng Lệ, cấp Thanh U, cấp Huyết Oán, và cao nhất là cấp Hắc Quỷ.
Chỉ là cách gọi ở từng chủng tộc có khác. Với quỷ vật và quỷ quái, đạt cấp Hắc Quỷ được gọi là Quỷ Tổ, nhìn tên đoán nghĩa, tức là bản thân sự tồn tại của chúng có thể sinh ra vô số chủng tộc.
Còn tu sĩ thì gọi là Chân Tiên, hoặc là Chân Tiên lão tổ. Có thể nói, trên đại lục này, mỗi một Chân Tiên đều là chỗ dựa sinh tồn cho đồng tộc nơi mình sinh ra.