Chương 8

Bên kia.

Tạ Kỳ hoàn toàn không biết rằng ở phương xa, Phong Thành sắp vì cậu mà xảy ra một loạt sự việc.

Sự chú ý của Tạ Kỳ lúc này đều bị con quỷ ngư dưới sông hấp dẫn. Sợi dây câu do quỷ lực của cậu hóa thành vốn đã có sức hấp dẫn nhất định với những vật quỷ dị, thường thì những con quỷ ngư không quá khôn ngoan đều sẽ bị dẫn dụ tới. Chẳng mấy chốc, mồi cá trong giỏ của Tạ Kỳ gần như đã dùng hết.

Khi miếng mồi cuối cùng đã hết, Tạ Kỳ liền thu hồi sợi dây câu do quỷ lực hóa thành.

Cậu liếc nhìn vào giỏ cá, chỉ thấy mấy con cá nhỏ xám đen với phần sống lưng nhọn đang quẫy loạn khắp nơi, làn sương mù đen kịt bao trùm cả cái giỏ. Nhìn qua thì quả thực khiến người ta sợ hãi, nhưng Tạ Kỳ lại chẳng cảm nhận được bao nhiêu quỷ lực có ích.

“Chậc.” Cậu phát ra một tiếng ghét bỏ. Con cá lớn mà cậu muốn câu kia vẫn quá thông minh.

Có lẽ ngay từ lúc cậu vừa tiếp cận bờ sông, ánh mắt đầu tiên đã vô tình nhìn thẳng vào nó, mà những loại quỷ vật mang quỷ lực nồng đậm thế này lại vô cùng nhạy cảm với ánh mắt.

Tạ Kỳ thất vọng liếc qua mặt sông tĩnh lặng. Chẳng có chút động tĩnh nào, cậu lập tức biết hôm nay con cá đó sẽ không ra nữa.

Nhưng muốn cậu từ bỏ lúc này thì cậu lại không cam lòng.

Cơn ác mộng tối qua đã cho cậu biết rất nhiều điều về thiên phú của bản thân, và cậu cũng tin chắc những gì thấy trong mộng là thật. Cậu sẽ không lừa dối chính mình.

“...” Tạ Kỳ khẽ thở dài trong lòng.

Ngay từ ánh nhìn đầu tiên, cậu đã nhận ra con quỷ ngư này mang quỷ lực liên quan đến sự nguyền rủa. Không rõ đó là do nguồn gốc của nó, hay vốn dĩ khi sinh ra đã mang theo khí tức ấy.

Tạ Kỳ tính toán sơ qua đã biết nó rất hợp với thiên phú của mình.

Thôi vậy, lần sau lại đến. Vốn dĩ cậu cũng không dự định chỉ một lần là thành công, thôi thì làm nhiều lần là sẽ được.

Quỷ ngư có thể nhẫn nhịn sự cám dỗ của quỷ lực một, hai lần. Nhưng nhiều lần thì sao?

Tạ Kỳ lại liếc mặt sông yên tĩnh, rồi xoay người rời đi.

Về đến nhà, Tạ Lâm và đường ca Tạ Hâm chỉ hờ hững liếc nhìn cậu xách giỏ cá trống rỗng trở về, gương mặt cực kỳ bình thản, như thể sớm đã đoán trước.

Tạ Lâm thu ánh mắt lại, chẳng trách cứ gì, chỉ bình thản nói:

“Ăn cơm thôi.”

Bên ngoài, lão bộc đã đi báo với đầu bếp Vương chuẩn bị bữa trưa.

Tạ Kỳ tự nhiên cũng chẳng định nói gì, vì cậu vốn chẳng bắt được gì, có gì để mà nói cơ chứ.

Vài ngày tiếp theo, người trong Tạ phủ phát hiện tiểu thiếu gia nhà mình đã hoàn toàn si mê câu cá. Ngày nào trời chưa sáng cậu cũng đi tới bờ sông phía tây đầu làng để câu, nhưng mỗi lần trở về giỏ cá chẳng có bao nhiêu thành quả.

Thỉnh thoảng cũng có thu hoạch, nhưng toàn chỉ là mấy con cá nhỏ chẳng to bằng lòng bàn tay trẻ con.

Mấy lão nhân trong phủ đều nói thầm trong lòng, tiểu thiếu gia nhà mình đúng là số khổ, vất vả lắm mới tỉnh lại, giờ lại mê mẩn câu cá, mà then chốt là một con cá ra hồn cũng không câu được. Sau này có lẽ nên tìm cách lén bỏ thêm ít cá vào giỏ cho tiểu thiếu gia thì hơn.

Còn Tạ Kỳ thì chẳng hề hay biết, trong mắt đám hạ nhân Tạ phủ, cậu đã trở thành một “ông lão câu cá trắng tay”. Bởi mỗi lần trở về, số cá câu được đều bị cậu thả hết xuống sông.

Hôm nay, Tạ Kỳ lại sớm bước tới con sông quen thuộc.

Vẫn còn đó! Cậu nheo mắt nhìn về phía trung tâm dòng sông. Không nhìn thấy bóng dáng con quỷ ngư, nhưng chỉ cần khép mắt, cậu lại cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc kia đang tản ra. Nó chỉ là ẩn sâu hơn mà thôi.

Một lát sau, cậu hài lòng mở mắt ra.

Sợi dây câu lại thả xuống sông. Dây câu do quỷ lực tạo thành vừa chạm nước liền lặng lẽ hòa tan vào dòng chảy.

Lần này, Tạ Kỳ vận dụng quỷ lực nhiều hơn hẳn. Trước đây cậu từng nhận ra, khi dây câu bằng quỷ lực chìm vào nước, quỷ lực từ dây câu phát ra khả năng sẽ bị nước sông hấp thu, khiến sức hấp dẫn với quỷ ngư giảm xuống.

Tạ Kỳ nghi ngờ, chính vì vậy mà con quỷ ngư bị nguyền rủa kia mới thong dong làm ngơ với dây câu của cậu.

Những ngày qua, mỗi lần trở về cậu đều chăm chỉ tu luyện. Không phải tu luyện công pháp cao thâm gì mà chỉ là phép vận khí thu phóng giản đơn nhất trong thôn, còn những công pháp cao thâm hơn hầu hết đều bị tông môn hoặc thế gia nắm giữ. Theo lời cữu cữu của cậu - Tạ Lâm nói, nếu có cơ hội, có thể xin được Đồng Khí Liên Chi pháp từ nhánh chính của Tạ gia. Với thiên phú của Tạ Kỳ, thậm chí thử sức với những công pháp thượng thừa như Thiên Thu pháp cũng không phải là không thể.

Sợi dây câu dần chìm xuống đáy sông, chậm rãi uốn lượn tiến về phía trước.

Quỷ lực riêng biệt thuộc về Tạ Kỳ tản ra trong dòng nước.

Một số quỷ ngư yếu hơn ngửi thấy quỷ lực này thì như gặp phải thiên địch, vội vàng bỏ chạy, biến mất vào lớp bùn đất dưới đáy sông. Những con mạnh hơn một chút thì lưỡng lự, đám cá có hình dáng quái dị này tựa hồ rất thèm khát hương vị của dây câu, nhưng lại như kiêng kị thứ gì đó, nên mãi vẫn do dự.

Còn những con quỷ ngư mạnh mẽ hơn thì hoàn toàn không hề sợ hãi, tất cả đều ngo ngoe rục rịch, chỉ cảnh giác với đồng loại xung quanh.

Tạ Kỳ ngồi yên bên bờ, lặng lẽ chờ đợi quỷ ngư mắc câu.

Cậu hiểu rõ, đám quỷ ngư đang rục rịch kia chưa chắc đã thành công. Con quỷ ngư mà cậu để mắt tới, chính là con mạnh nhất trong khúc sông nhánh này.

Nó nhất định sẽ không kìm được.