Chương 7

Cũng vì vậy mà đời trước, cậu luôn tồn tại hai loại nhận thức về thế giới. Phần mộ kia thực chất chính là một thế giới khác, chỉ vì nơi cậu đứng thuộc về thế giới cấm ma – một thế giới kháng cự mọi sức mạnh siêu nhiên. Bất cứ lực lượng nào cũng không thể xâm nhập, chỉ có thể biến thành giấc mộng trong tâm trí cậu.

Đã từng trải qua một lần nuôi dưỡng thiên phú, nay lại thêm lần nữa, Tạ Kỳ tất nhiên sẽ càng thành thục hơn.

Điều duy nhất khiến cậu băn khoăn là không biết phải nói thế nào với cữu cữu. Chẳng lẽ lại nói cậu luôn tìm cớ ra bờ sông câu cá là để kích phát thiên phú? Ở cái thế giới coi trọng công pháp này, cậu căn bản không thể giải thích nguồn gốc công pháp của mình.

Cả đêm suy nghĩ, Tạ Kỳ quyết định trước tiên cứ làm đã, sau khi thành công mới nói rõ với cữu cữu rằng thiên phú của cậu vốn sẵn có trong người.

Cữu cữu nhất định sẽ mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua thôi.

Tạ Kỳ rất chắc chắn.

Thôn Tiểu Mộ.

Ngôi làng này gọi là “thôn Tiểu Mộ”, nhưng thực tế thì chẳng nhỏ chút nào, gần như có thể sánh với một thị trấn bên ngoài. Con sông ở phía tây ngôi làng uốn lượn nửa vòng quanh thôn Tiểu Mộ, trong sông có không ít quái thú mang theo quỷ khí, đặc biệt là loài cá. Mục tiêu lần này mà Tạ Kỳ muốn tìm chính là một loại quỷ ngư trong đó.

Còn cụ thể là loại nào, trong lòng Tạ Kỳ đã có một phác thảo mơ hồ.

Tạ Kỳ tiếp tục đi, cậu đến không quá sớm, trong làng phần lớn dân làng đã ra đồng làm việc. Thật ra thì trong làng cũng không còn mấy người.

Cậu quen đường quen lối rời khỏi thôn Tiểu Mộ, đi thẳng một mạch về phía con sông ngoài làng.

Chưa đến gần, từ xa Tạ Kỳ đã nghe thấy tiếng nước sông chảy, tiếng nước va đập vào hai bờ vang lên nặng nề, trong mũi đã ngửi thấy mùi cỏ cây thoang thoảng xen lẫn với vị tanh đặc trưng của nước sông.

Trong lòng sông, sống lưng đen của những loài cá thỉnh thoảng hiện lên rồi biến mất, thậm chí còn có dấu vết đuôi cá quẫy động trong dòng nước.

“…”

Tạ Kỳ nhắm mắt, cảm nhận luồng quỷ khí trong dòng sông.

Một lát sau, cậu mở mắt.

Thiếu niên tóc đen nở một nụ cười nhạt. Vận may của cậu hôm nay không tệ, thật sự đã gặp được nó.

Tạ Kỳ ngồi xuống, dựng cần câu lên. Quỷ lực theo cây cần câu thô sơ hóa thành một sợi dây câu dài mảnh, chậm rãi thả xuống nước.

Thời gian lặng lẽ trôi đi.

Phía bên kia.

Phong Thành.

Tạ gia.

Tạ gia nằm tại một tòa phủ đệ nào đó trong Phong Thành.

Một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y, dáng vẻ phong lưu, dung mạo không tệ, khí chất lại mang theo một loại kiêu ngạo. Đáng tiếc, giờ phút này nét mặt hắn đã phá hỏng khí chất ấy.

“Ngươi nói gì?” Tạ Dung Huyền kinh ngạc nhìn người trước mặt. Người đàn ông áo vải đang nửa quỳ trên đất, trên quần áo vẫn còn dính bụi, vừa nhìn đã biết là vội vã chạy đường xa tới. Tạ Dung Huyền trông thấy cảnh này, trong lòng cũng hiểu, người của Tạ gia đã vất vả đến thế, hẳn là có chuyện quan trọng phải bẩm báo.

Tạ Dung Huyền không còn tâm trí để để ý tới chi tiết ấy nữa, hắn nhịn không được lặp lại câu hỏi:

“Ngươi nói trong thôn Tiểu Mộ xuất hiện một thiên tài họ Tạ, hơn nữa còn có thiên phú thân thiết với quỷ quái?”

Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ khó tin.

Thôn Tiểu Mộ là nơi nào?

Dù Tạ Dung Huyền không quá để tâm tới chuyện gia tộc, nhưng hắn vẫn biết rõ về thôn Tiểu Mộ. Đó xem như là phạm vi thế lực của gia tộc, dĩ nhiên trên danh nghĩa thì không phải của Tạ gia, nhưng có không ít trưởng bối của gia tộc cư trú tại đó.

Thôn Tiểu Mộ còn có một đặc điểm:

Những Quỷ Sĩ trong gia tộc đi vào đó, phần lớn là những người có thiên phú… không mấy lý tưởng. Nghĩ cũng biết, nếu thật sự có thiên phú xuất sắc, ai lại cam lòng ở lại vùng nông thôn? Khoảng cách giữa nông thôn và thành trì cũng không phải chỉ một chút.

Đây chính là điều khiến Tạ Dung Huyền kinh ngạc nhất.

Hắn vẫn chưa thể tin, lại tiếp tục hỏi:

“Thật chứ? Ngươi không nhìn nhầm? Hay là các vị kỳ lão (người già có uy tín trong thôn làng) quá vội vàng nên nhận nhầm rồi rồi? Đứa trẻ ấy là con cái nhà ai?” Sau một loạt câu hỏi, lúc này Tạ Dung Huyền mới nhớ ra phải hỏi xem rốt cuộc là con cái nhà nào.

“Là con của Tạ Tuần.” Người kia thấp giọng đáp.

“Tạ Tuần?” Tạ Dung Huyền ngẩn ra, hồi lâu sau mới nhớ ra Tạ Tuần là ai. Trong đầu hiện lên hình ảnh một nữ tử anh khí hiên ngang, mặc giáp trụ, đôi mắt đen như mực. Nói về bối phận, hình như là đường muội xa của hắn?

Trong trí nhớ, vị đường muội này thiên phú cũng không nổi bật, trượng phu mà nàng chọn hắn cũng chẳng nhớ rõ, ắt hẳn thiên phú cũng không mạnh. Còn về vị đường đệ Tạ Lâm, thiên phú cũng tầm tầm như hắn thôi, càng chẳng cần nhắc đến.

Không ngờ thiên tài đỉnh cấp mới xuất hiện lại là con của Tạ Tuần?

“…”

Tạ Dung Huyền trầm mặc. Trong lòng tuy vẫn còn hoài nghi, nhưng hắn cũng muốn tận mắt đi xem thử, xem thiên tài trong lời đồn kia là thật hay chỉ do các vị kỳ lão thiển cận mà nhận nhầm.

“Ta đã biết.” Tạ Dung Huyền gật đầu, phất tay cho người áo xám trước mặt lui xuống.

Đợi đến khi căn phòng khôi phục lại sự yên tĩnh, bóng tối dần dần bao phủ, gương mặt Tạ Dung Huyền mơ hồ khó thấy rõ. Một lát sau, hắn cất giọng với người đột ngột xuất hiện trong phòng:

“Ta nhớ là ba ngày nữa, Giám Thiên Ty sẽ phái người tới thôn Tiểu Mộ, đúng không?”

Người vừa đến là một lão giả cường tráng, diện mạo bình thường, quỷ lực không mạnh lắm, nhưng toàn thân toát ra khí chất giảo hoạt.

“Đúng vậy, Lâm Tuần Ty sẽ tới thôn Tiểu Mộ tuần tra, nói là con sông ở đó có điểm bất thường, quỷ lực quá nhiều.”

“Nhân số còn thiếu không?” Tạ Dung Huyền hỏi.

“Hình như vẫn chưa đủ.” Lão giả đáp. Từ Phong Thành xuống tới một thôn nhỏ bên dưới vốn chẳng phải chuyện ai cũng muốn làm, không chỉ đường xa, mà trong làng còn lắm kẻ khó nhằn. Như thế công lao đạt được cũng ít, tài nguyên tu luyện do Ty ban xuống càng giảm, rất ít Quỷ Sĩ chịu lãng phí thời gian tu luyện của mình để tới đó.

Dĩ nhiên, như vậy cũng là chuyện tốt.

Ít nhất, khi Tạ gia sắp xếp người gia nhập vào đội ngũ thì cũng bớt rắc rối.

Dù sao Giám Thiên Ty ở Hạ triều vô cùng hưng thịnh, Tạ Dung Huyền với thân phận là tam lão gia của dòng chính Tạ gia cũng không dám dễ dàng đắc tội. Hắn cũng khá e ngại việc đại ca mình ra tay, nên đành phải nhờ Giám Thiên Ty tiện thể bảo hộ đội ngũ của gia tộc.

“Rất tốt.” Tạ Dung Huyền lộ vẻ hài lòng. Đây là kết quả tốt nhất.

Lần này, hắn muốn đích thân đi một chuyến.