Chương 6

Khi ấy, trong lòng Tạ Lâm ngoài sự chấn động chỉ còn lại niềm thoả mãn. Dù sao thì một đứa trẻ có thiên phú xuất chúng đến thế lại chính là huyết mạch nhà họ Tạ.

Việc dòng chính của gia tộc biết được thiên phú của Tạ Kỳ, Tạ Lâm cũng không lấy làm ngạc nhiên. Ngay khi người trông coi từ đường nói ra rằng thiên phú của Tạ Kỳ lợi hại đến mức nào, Tạ Lâm đã hiểu rõ rằng thôn Tiểu Mộ này tuyệt đối không phải là điểm kết thúc của đứa trẻ ấy.

Phong Thành có biết bao nhiêu thế gia, những thiên chi kiêu tử trong các thế gia ấy, so với thiên phú của tiểu Kỳ nhà mình, thì nhiều lắm cũng chỉ được xem là hơn người thường một chút mà thôi.

Điều duy nhất khiến Tạ Lâm bất ngờ, là người của dòng chính biết chuyện này quá nhanh.

Nhưng ngay sau đó, ông lại cảm thấy chẳng có gì lạ. Tuy nói hai huynh muội họ đã rút khỏi quân ngũ, nhưng năm xưa khi nhập ngũ, họ cũng không hoàn toàn đoạn tuyệt với thế lực của gia tộc. Hai người bọn họ vốn không phải là loại người vì chút tự tôn hão huyền mà từ bỏ lợi ích. Tạ Lâm và Tạ Tuần đã nhận được không ít ân huệ từ gia tộc. Dù đã giải ngũ, họ vẫn trở về thôn Tiểu Mộ. Mà thôn Tiểu Mộ này lại có vô số mối liên hệ với nhà họ Tạ ở Phong Thành.

“Biết rồi.”

Nét mặt Tạ Kỳ bình thản, phản ứng của cữu cữu và đường ca như vậy là điều dễ hiểu.

Sau khi nghe xong, Tạ Kỳ không để tâm thêm nữa, tiếp tục bữa sáng còn đang dang dở.

Thành thật mà nói, Tạ Kỳ đang ở độ tuổi của một thằng nhóc choai choai. Như người ta vẫn nói: “tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu”, hiện giờ cậu gần như lúc nào cũng đói. Chỗ thịt dã thú vừa ăn khi nãy nhiều lắm cũng chỉ coi như ăn được no hai phần.

Tạ Hâm thấy khó hiểu:

“Đệ không hỏi thêm gì sao? Đây là chính là chuyện liên quan đệ đó?”

Tạ Hâm biết rất rõ đường đệ của mình là đứa nhỏ có tính cách lập dị, khác người. Nhưng y thật sự không ngờ, đứa trẻ này sau khi nghe cha y nói xong lại chẳng có một chút tò mò nào.

Y từng thấy lũ trẻ trong thôn, hễ nghe được chuyện tốt liên quan đến bản thân là lập tức nhảy cẫng lên vui mừng.

Chàng thanh niên tóc đen mắt đen dùng ánh mắt kinh hãi mà nhìn đứa trẻ tóc đen trước mặt.

Tạ Kỳ mở miệng, giọng đều đều:

“Họ có đến hay không thì lại làm sao? Đệ không muốn thì họ sẽ không đến nữa chắc?”

“Lát nữa đệ còn phải đi câu cá.”

Đôi mắt đen láy của Tạ Kỳ hướng sang Tạ Hâm, như thể chính Tạ Hâm mới là kẻ đang nói chuyện hết sức khó hiểu.

Với Tạ Kỳ, câu cá còn quan trọng hơn cả đám người lớn nhàm chán đó.

Tạ Hâm: “…”

Không còn gì để nói. Câu như vậy, hình như đúng là phong cách mà đệ đệ nhà y sẽ nói ra.

Vì thế, sự chú ý của Tạ Hâm hết sức tự nhiên mà chuyển sang đám người của dòng chính từ Phong Thành đến. Y đang suy nghĩ bọn họ muốn làm gì. Chẳng lẽ muốn mang đệ đệ nhà mình về Phong Thành? Nghĩ tới đó, y liền quên luôn việc hỏi về giấc mơ tối qua của Tạ Kỳ.

Tạ Lâm nhận ra có gì đó không đúng, ánh mắt chuyển về phía cháu ngoại mình, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.

Tiểu Kỳ nhà mình bình thường đâu có phải kiểu người hay đánh trống lảng như vậy.

Đặc biệt là đối với đường ca của mình, chắc chắn là có điều giấu giếm. Nhưng nghĩ đến Tạ Kỳ xưa nay vẫn là người đáng tin cậy, ông cũng không vạch trần.

Tạ Kỳ thoáng liếc nhìn, khẽ gật đầu với cữu cữu, rồi xách theo cần câu và thùng gỗ bước ra cửa.

Cậu rời khỏi đại trạch, đi về phía con sông ở thôn Tây.

Không phải Tạ Kỳ không muốn nói, chỉ là cậu do dự bởi lần này giấc mộng nhắc đến một phạm vi khá rộng.

Thậm chí liên quan đến kiếp trước của cậu.

“Kỳ nhi? Định đi đâu vậy?”

Trên đường, Tạ Kỳ gặp Thất thúc trong thôn Tiểu Mộ. Thất thúc họ Tạ, miễn cưỡng cũng tính là tộc thúc của Tạ Lâm và Tạ Tuần. Gọi Tạ Kỳ một tiếng “Kỳ nhi” vốn cũng là lẽ thường.

Nhà họ Tạ ở thôn Tiểu Mộ có thể coi như hộ giàu có. Tạ Lâm, Tạ Tuần cùng phần lớn người họ Tạ trong thôn đều thân thuộc với nhau, thường gọi nhau bằng nhũ danh. Chỉ có số ít người trong thôn làm việc ở Tạ trạch mới gọi Tạ Kỳ là “tiểu thiếu gia”.

Tạ Kỳ liếc nhìn Thất thúc, đáp:

“Đi câu cá ở sông Tây.”

“Sông bên kia khá sâu đấy, nhớ chú ý một chút nhé.” Thất thúc cười ha hả. Nếu đổi là người khác, e rằng ông đã ngăn cản. Nhưng Tạ Kỳ vừa thức tỉnh thiên phú mấy hôm trước, tự nhiên không nằm trong số đó.

“Biết rồi ạ.” Tạ Kỳ gật đầu đáp.

Vừa trả lời, cậu vừa bước về phía bờ Tây, trong đầu lại nghĩ đến cảnh tượng trong mộng. Cậu không ngờ bản thân từng chết một lần, nay vẫn còn có thể nhìn thấy kiếp trước.

Tạ Kỳ cảm thấy vận mệnh của mình chẳng tốt đẹp gì, nghĩ đến hai vị cha mẹ vô tâm kia, lòng liền chùng xuống.

Nhưng giấc mộng cũng không hẳn toàn điều xấu. Ít nhất, cậu đã thấy cảnh tượng ở phần mộ trong kiếp trước, cũng từ đó mà hiểu rõ thiên phú thật sự của mình.

Từ khi thức tỉnh thiên phú, trong lòng cậu đã có linh cảm như thế.

Thiên phú kiếp trước của cậu, không phải là loại thân thiết với ma quỷ, quái vật trong thế giới này, mà là thân thiết với ma quỷ chân chính.