Tạ Lâm từng muốn thuê một vυ" nuôi để chăm sóc cuộc sống hằng ngày cho Tạ Kỳ, vì lúc đó cậu vẫn còn nhỏ. Nhưng khi ấy Tạ Kỳ mới năm tuổi đã từ chối thẳng thừng, vì vậy từ sớm cậu đã được đối xử ngang hàng với Tạ Hâm.
“Vừa rồi đang nói chuyện gì vậy?”
Tạ Kỳ ăn được một phần ba bánh nước trong bát, lại gắp thêm chút thịt thú ăn cùng. Sau khi đã lấp đầy cái bụng đang đói meo, cậu mới mở miệng hỏi xem vừa rồi bác và anh họ đang bàn chuyện gì.
Tạ Lâm gắp một miếng thịt nướng đưa vào miệng, nhai nuốt một cách chậm rãi, sau đó mới thong thả lên tiếng:
“Là chuyện gần đây con thức tỉnh thiên phú ở từ đường.”
Tạ Kỳ: “Hả?”
Tạ Kỳ nhìn về phía cữu cữu nhà mình, chuyện này thì có gì mà phải bàn bạc?
Tạ Lâm còn chẳng buồn nhìn đứa cháu ngoại, chỉ chậm rãi nói:
“Thiên phú của con không tệ. Người trông coi từ đường đã báo việc này cho dòng chính của gia tộc rồi.”
Nhưng thiên phú của Tạ Kỳ đâu chỉ dừng lại ở mức không tệ mà thôi.
Nói đúng ra, suốt những năm tháng sống trên đời, Tạ Lâm chưa từng gặp đứa trẻ nào có thiên phú khiến người ta kinh ngạc đến thế.
Hôm Tạ Kỳ thức tỉnh thiên phú, con Quỷ Tế trấn giữ trong từ đường chỉ phụ trách nghi lễ thức tỉnh, vậy mà ngay khoảnh khắc Tạ Kỳ bước vào, nó liền cất tiếng gào rền vang, như chấn động tận linh hồn của những người có mặt. Đôi mắt phát ánh xanh lục của nó chăm chăm nhìn thẳng vào Tạ Kỳ, như muốn xuyên thấu cả da thịt. Cùng lúc đó, viên quỷ châu hình trứng chim vẫn luôn được thờ trước bài vị trong từ đường, bắt đầu xuất hiện những sợi tơ máu, quỷ khí cuồn cuộn lan ra khắp không gian.
Cho đến khi viên quỷ châu từ trắng bệch hóa thành đỏ như máu, dị trạng của Quỷ Tế mới kết thúc.
Con Quỷ Tế kia bay lượn quanh đầu Tạ Kỳ, tư thế giống như đang che chở cậu. Bất kỳ ai đến gần đều lập tức bị đôi mắt xanh biếc kia nhìn chằm chằm, tỏ vẻ cảnh cáo.
Người giữ từ đường vội vàng giải thích dị trạng này.
Thiên phú của Tạ Kỳ rất có thể là dạng gần gũi với quỷ quái. Hơn nữa còn thuộc về cấp độ cao nhất trong loại thiên phú này.
Con Quỷ Tế lượn lờ xung quanh cậu, quỷ khí dày đặc như sương bao phủ lấy thiếu niên mười tuổi ở trung tâm. Thiếu niên ấy có khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp, mà Quỷ Tế lại dữ tợn vô cùng, ánh sáng xanh lục lạ lùng rờn rợn hắt lên cả người lẫn quỷ, khắc sâu vào tâm trí tất cả những ai chứng kiến.
Cũng chính là từ khi đó, Tạ Lâm mới biết thiên phú cấp cao có thể kinh khủng đến thế nào.