Chương 4

Đối với các Quỷ Sĩ, con đường quân đội là một lựa chọn phổ biến. Nhiều người có thiên phú nhưng thiếu tài nguyên thường chọn con đường này, bởi quân đội sẽ trợ cấp cho họ rất nhiều tài nguyên để tu luyện. Đổi lại, họ phải phục vụ quân đội như một dạng nghĩa vụ.

Cha mẹ Tạ Kỳ chính là những Quỷ Sĩ trong quân đội như vậy.

Ưu thế duy nhất chính là cha mẹ cậu đều giữ địa vị khá cao trong hàng ngũ Quỷ Sĩ quân đội. Dù sao thì mẹ cậu cũng xuất thân từ gia tộc lớn, từ nhỏ đã được tiếp xúc và học hỏi nhiều điều. Còn về cha ruột Tạ Kỳ, ông là một đứa trẻ mồ côi, nhờ thức tỉnh thiên phú tại từ đường của thôn làng mà được chọn vào quân đội như đa số dân thường khác. Cũng nhờ thế mà ông gặp và kết hôn với mẹ của Tạ Kỳ.

Vì là trẻ mồ côi, cha Tạ Kỳ hoàn toàn không để ý chuyện ở rể. Thậm chí ông còn cảm thấy việc được làm rể một gia tộc lớn như vậy là một chuyện rất thú vị. Trong chuyện này, người làm đại ca như Tạ Lâm có tác động rất lớn.

Sau khi muội muội nhập ngũ, Tạ Lâm cũng quyết định theo chân bà vào quân đội. Nhưng do thiên phú không đủ, ông chỉ có thể đảm nhận công việc hậu cần và hỗ trợ.

Mẹ cậu phát hiện ra mình mang thai Tạ Kỳ sau khi bà bị thương trong một trận chiến lớn. Đúng lúc đó, thời hạn phục vụ quân đội của hai vợ chồng cũng vừa tròn, họ bèn rút khỏi quân đội.

Sau khi rời quân ngũ, hai vợ chồng quyết định trở về thôn Tiểu Mộ để sinh sống.

Không lâu sau, Tạ Lâm cũng trở về thôn Tiểu Mộ, mang theo một đứa trẻ nhặt được trên đường.

Vì một tai nạn ngoài ý muốn, cả hai vợ chồng qua đời vào đúng ngày Tạ Kỳ chào đời, chỉ để lại đứa bé cho Tạ Lâm nuôi dưỡng.

Tạ Kỳ chính là đứa trẻ ấy.

Tạ Kỳ hoàn toàn không có chút khó chịu nào về chuyện này. So với cha mẹ ruột kiếp trước, thì cha mẹ kiếp này của cậu tốt hơn quá nhiều. Trước khi chết, họ vẫn còn nhớ tới cậu. Người cữu cữu ruột này đối xử với cậu cũng rất tốt, đường ca thì lại càng không có gì để chê. Cho đến giờ phút này, Tạ Kỳ thật sự không thể bắt bẻ được điểm nào.

Tạ Lâm gật đầu:

“Ăn sáng đi.”

Bữa sáng nhanh chóng được dọn lên bàn. Tuy xuất thân là con cháu của một gia tộc lớn, nhưng dù sao cũng là người đã từng làm việc trong quân ngũ, nên hai anh em Tạ Lâm và Tạ Tuần không quá quan trọng hình thức. Trong phủ, ngoài một nô bộc già, thì chỉ còn hai người dân trong thôn được thuê làm các công việc thường ngày. Hai huynh đệ Tạ Kỳ và Tạ Hâm cũng đều phải tự lo liệu cho mình.