Lần nữa mở mắt ra, chính là ngày cậu sinh ra ở kiếp này.
Tạ Kỳ bước xuống giường, thành thạo mặc quần áo chỉnh tề. Trang phục ở thế giới này khác hẳn với ký ức kiếp trước của cậu. Chúng mang dáng vẻ giống như các loại cổ phục thường thấy trong sách vở. Cuộc sống nơi đây, từ ăn mặc đến sinh hoạt, đều phảng phất hơi thở của thời xưa.
Sống trong thế giới này đã lâu, Tạ Kỳ dần thích nghi và học được cách tự chăm sóc bản thân. Dẫu vậy, giữa cậu và thế giới này vẫn luôn tồn tại một khoảng cách. Tạ Kỳ không thích ai đến quá gần mình, điều đó luôn gợi nhắc cậu về những tháng ngày lạnh lẽo trong bệnh viện tâm thần.
Tạ Kỳ đẩy cửa, bước ra ngoài, hướng về nhà chính.
Trong gian chính có hai bóng người. Một người có vóc dáng cao lớn, người có lại có dáng người cao mảnh. Người có dáng người cao mảnh đi trước, người có vóc dáng cao lớn thì đi theo sau. Nhìn vào vị trí đứng thì có thể thấy người đi trước là kẻ cầm đầu. Đến gần mới thấy rõ, người có dáng người cao mảnh ấy là một người đàn ông trung tuổi, cả người ông như gói cả sự lặng yên vào dáng hình, nét mặt rất nghiêm trang. Đôi mắt ông dài, hẹp, lạnh như nước giếng sâu. Trên người ông khoác một bộ áo dài rộng màu xanh lam, vô cùng phù hợp với vẻ điềm đạm của ông.
Còn bóng người cao lớn kia, nhìn gần hơn sẽ thấy là một thanh niên còn hơi trẻ tuổi.
Khi Tạ Kỳ vừa đến gần gian chính, hai người bên trong đã đồng loạt ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Trông thấy là Tạ Kỳ, vẻ mặt của cả hai người mới dịu lại phần nào.
“Tiểu Kỳ, con đến rồi à?” Tạ Lâm nhẹ giọng nói, giọng điệu hòa nhã gọi cậu.
Thanh niên cao lớn kia tên là Tạ Hâm, y cũng nở một nụ cười: “Tiểu Kỳ, sao hôm nay đệ dậy trễ thế?”
Tạ Kỳ bước vào gian chính, trước hết lên tiếng chào Tạ Lâm: “Thưa cữu cữu (bác, anh trai của mẹ).”
Rồi mới quay sang đáp lời đường ca của mình, giọng điệu cậu thản nhiên: “Tối qua đệ nằm mơ.”
Đúng vậy, Tạ Kỳ không sống cùng cha mẹ.
Kiếp này, điều khiến Tạ Kỳ hài lòng nhất chính là việc cha mẹ cậu đều đã qua đời. Từ nhỏ cậu được cữu cữu ruột của mình nuôi lớn, ở trên lại có một người đường ca. Cả cữu cữu và đường ca đều đối xử với cậu rất tốt. Dù ký ức của cậu về cha mẹ không còn nhiều, song từ lời kể của cữu cữu, Tạ Kỳ cũng mường tượng được đôi chút về họ.
Mẹ và cữu cữu của cậu là con cháu dòng thứ của một gia tộc lớn. Từ nhỏ tư chất của hai người đều tầm thường, không được gia tộc coi trọng. Trong hai người, muội muội có thiên phú cao hơn, lựa chọn theo nghiệp nhà binh, đi theo con đường Quỷ Sĩ trong quân đội.