Bà Vương hỏi xong nhưng cũng chẳng mấy bận tâm đến chuyện này. Cậu chủ nhỏ nhà họ Tạ từ bé đã có chính kiến riêng, người ngoài đừng hòng mà can thiệp được vào suy nghĩ của cậu. Lần này đột nhiên đòi đi câu cá, cũng chẳng khác mấy so với tính tình thường ngày của cậu ta.
Hôm nay bà đến trễ, phải nhanh chóng bắt tay vào làm việc thôi.
Bà Vương hấp tấp đi về phía nhà bếp, bóng dáng khuất dần trong sân sau của nhà lớn.
Mà chuyện lặt vặt này, ở nhà họ Tạ, tất nhiên chẳng gây ảnh hưởng gì đáng kể.
Nhân vật chính của chuyện lặt vặt ấy chính là cậu chủ nhỏ của nhà họ Tạ. Tên cậu là Tạ Kỳ, năm nay vừa tròn mười một tuổi, mấy hôm trước mới qua sinh nhật. Lúc này, cậu vừa bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đang nửa ngồi nửa nằm trên giường. Tấm chăn lụa trượt khỏi vai cậu, gương mặt cậu trông vẫn còn ngơ ngác, dường như vẫn chưa rời khỏi cõi mơ. Phải một lúc lâu sau cậu mới hoàn toàn tỉnh táo.
Tạ Kỳ nhìn chằm chằm vào chiếc bình sứ đối diện giường một lúc lâu. Cái giá gỗ cổ xưa, trang nhã. Khi tâm trí dần ổn định lại, cậu xác nhận một lần nữa rằng mình vẫn đang ở thời cổ đại.
Và thế giới này là một thế giới kỳ lạ đầy rẫy những yêu ma quỷ quái.
Đủ loại quỷ quái kỳ lạ mà người dân nơi đây gặp phải trong đời e rằng còn phong phú hơn cả số động vật mà kiếp trước cậu từng thấy được.
Phải rồi, đúng là kiếp trước.
Tạ Kỳ là kiểu người xuyên không điển hình, chính là loại “xuyên thai” xưa như trái đất.
(Xuyên thai: nhân vật chính không phải xuyên không vào một người trưởng thành, mà xuyên hồn vào một bào thai chưa ra đời, hoặc một đứa trẻ sơ sinh.)
Kiếp trước, cậu vốn là một cư dân chính hiệu của bệnh viện tâm thần. Từ thuở bé đến lúc trưởng thành, cứ hễ chìm vào giấc ngủ là cậu lại mơ thấy mình rơi vào một ngôi mộ khổng lồ, lần nào cũng bị quỷ quái rượt đuổi đến kinh hồn bạt vía. Có lẽ vì cảnh trong mơ quá chân thực nên từ bé Tạ Kỳ đã luôn có cảm giác mình thuộc về hai thế giới. Ban ngày, cậu sống ở một thế giới yên bình, còn ban đêm, cậu lại trôi dạt vào một cõi hỗn loạn, tối tăm và đầy rẫy hiểm nguy.
Cuối cùng, Tạ Kỳ bị chính cha mẹ ruột ném vào bệnh viện tâm thần.
Nói chung là, hai vị thuộc hàng ngũ người trí thức ấy thật sự không thể chấp nhận được việc đứa con đầu lòng của họ lại là một sản phẩm lỗi. Sau khi đưa cậu vào viện, họ lập tức coi như chưa từng sinh ra đứa con này. Ngoài khoản viện phí được gửi đều đặn mỗi tháng, Tạ Kỳ chưa từng thấy bóng dáng họ thêm một lần nào nữa.
Đến năm mười chín tuổi, Tạ Kỳ chết trên giường bệnh của bệnh viện.
Năm ấy, cậu vừa gom lại gần hết các vùng đất trong ngôi mộ khổng lồ, cũng vừa tìm thấy điều mình hằng khao khát - một thứ chôn sâu dưới đáy mộ.
Sau đó, cậu vừa tỉnh dậy… thì đã chết.