Vừa nghĩ đến dáng vẻ rầm rộ, phô trương của Tạ gia lần này, cảm giác vi diệu kia lại càng thêm nặng nề.
“Nguyên do Tạ gia Tam công tử xuất hành lần này cũng chẳng phải bí mật gì.” Lý Tiên khẽ cười một tiếng, nói: “Nghe đâu ở thôn Tiểu Mộ xuất hiện một đứa trẻ có thiên phú rất tốt, lại còn là huyết mạch Tạ gia, huyết mạch với gia chủ Tạ gia cũng không quá xa. Tam công tử vừa nghe tin liền vội vã chạy tới.”
Dĩ nhiên, cái gọi là “không phải bí mật” trong lời Lý Tiên, là không phải bí mật đối với Giám Thiên Ty bọn họ. Đổi lại là Phong thành, thì vẫn là một cái bí mật.
Công tác giữ bí mật của Tạ gia quả thực làm không tệ.
Chỉ tiếc, Giám Thiên Ty phụ trách bảo hộ chính là đoàn người này, mọi mặt tự nhiên đều phải điều tra rõ ràng. Đã như vậy, bí mật cũng chẳng còn là bí mật nữa.
“À?” Triệu Ngang kinh ngạc: “Chuyện này cũng được sao?”
“Biết làm sao được.” Lý Tiên nhún vai, chẳng lấy làm lạ: “Tạ gia hiện giờ thiếu nhất chính là quỷ sĩ có thiên phú. Những thế gia quỷ sĩ này, coi trọng nhất chính là huyết mạch truyền thừa và danh tiếng gia tộc.”
“Có được một đứa trẻ thiên phú tốt cũng xem như là cơ duyên, lại là người trong nhà, Tam công tử tất nhiên phải tới xem.”
Triệu Ngang vẫn giữ thái độ hoài nghi: “Sao cứ đúng lúc thanh thế Tạ gia suy yếu thì thôn Tiểu Mộ lại xuất hiện một đứa trẻ có thiên phú? Trùng hợp quá rồi thì phải?”
“Ta nhìn thế nào cũng thấy Tam công tử là bị ai đó lừa rồi.” Chuyện này cũng chẳng phải không có khả năng. Quan hệ giữa các thế gia ở Phong thành vốn cũng chẳng phải bền chắc như sắt thép. Vẫn là câu nói cũ. Tài nguyên tu luyện có hạn, ai cũng muốn giành, tất sẽ có kẻ động tâm tư.
“Dù sao cũng chẳng liên quan tới chúng ta.” Lý Tiên cong khóe môi, cười híp mắt nói: “Chúng ta chỉ phụ trách hộ tống họ tới nơi, rồi lại an toàn đưa về Phong thành.”
Triệu Ngang nghĩ lại, cảm thấy lời vị tiền bối này quả thực có lý.
Lý Tiên ngẩng đầu quan sát bốn phía, thần sắc cảnh giác, mở miệng nói: “Được rồi, sắp tới thôn Tiểu Mộ rồi, nói thêm cũng không hay. Thu dọn một chút, chuẩn bị vào Tạ trạch thôi.”
Khi đến gần thôn Tiểu Mộ, đoàn người cũng không trực tiếp vào thôn mà tìm một bãi đất trống dừng lại. Giám Thiên Ty phái mấy vị tư sĩ theo Tạ gia tiến vào trong thôn, tới Tạ trạch.
Chỉ tiếc, đại trạch Tạ gia lại không có người.
May mà lão bộc giữ cửa là người từ tổ trạch Tạ gia mang tới, nhận ra được xe ngựa Tạ gia. Quản gia Tạ gia vừa tới thông báo, lão liền nhận ra ngay, sắc mặt hoảng hốt, mở miệng giải thích tình hình.
Quản gia Tạ gia quan sát Tạ trạch này, kết cấu không khác thôn Tiểu Mộ là mấy, chỉ có vài chi tiết nhỏ là khác, quỷ lực cũng không nhiều. Xem ra lời lão bộc nói không sai.
Quản gia Tạ gia chuẩn bị xoay người rời đi, để bẩm báo với chủ nhân.
Ngay lúc đó, lão bộc giữ cửa gọi ông ta lại.
“Lão gia cùng các thiếu gia đã ra ngoài tuần tra ruộng đất rồi.” Lão bộc nói: “Mấy vị đại nhân chi bằng vào trạch đợi tạm?”
Lão bộc ở Tạ gia đã nhiều năm, từ khi lão gia cùng đại nhân Tạ Tuần quay về, ông đã theo hầu, trung thành tận tụy. Việc nghênh đón khách khứa thế này, tự nhiên vẫn làm được.
“Biết rồi.” Quản gia Tạ gia gật đầu, quay người chuẩn bị đi nói rõ với Tam công tử.
Tạ Dung Huyền nhíu mày nghe quản gia thuật lại toàn bộ sự việc, mở miệng hỏi: “Trong nhà không có ai?”
“Công tử, hiện giờ là vụ mùa.” Quản gia Tạ gia ôn hòa nói: “Trong ruộng đất e là có không ít quỷ dị quấy phá. Tạ Lâm ra ngoài tuần tra cũng hợp tình hợp lý.”
Quản gia Tạ gia phụ trách không ít sự vụ ở chi chính, chỉ cần tính toán một chút liền biết Tạ Lâm dạo này bận rộn vì điều gì, thậm chí còn thuận miệng nhắc nhở Tạ Dung Huyền.
Tạ Dung Huyền ngẩng đầu, chợt hiểu ra: “Đúng là vậy, đại ca dạo trước cũng thường xuyên ra ngoài.”
“Xem ra Tạ Lâm làm chủ thôn trang này rất tốt.” Tạ Dung Huyền nghĩ ngợi một chút, buột miệng nói. Trong ký ức của hắn, Tạ Lâm luôn là một thanh niên mặt mày tươi cười, đầu óc thuộc hàng xuất sắc trong thế hệ bọn họ. Nay huynh muội hai người có thể gây dựng được nhiều sản nghiệp như vậy, cũng vừa hay để Tạ Lâm phát huy tài năng.
“Nếu lão bộc kia dám mở miệng mời, ắt hẳn cũng được Tạ Lâm tín nhiệm. Vào trạch đợi một lát cũng không sao.” Tạ Dung Huyền cảm thán một tiếng, rồi lại nhàn nhạt cười nói tiếp.
“Truyền lệnh xuống, nghỉ ngơi tại chỗ. Chọn vài người theo ta vào bên trong. Ta đi mời bên Giám Thiên Ty cùng vào.”
Quản gia Tạ gia gật đầu, vừa định rời đi, động tác bỗng khựng lại, rồi quay trở lại nhìn Tạ Dung Huyền.
“Tam công tử, bên kia nói thế nào?” Quản gia dè dặt hỏi.
Tạ Dung Huyền nâng mắt, bình thản nói: “Cứ dẫn theo. Bên đó vốn muốn xem xem lần này Tạ gia chúng ta rốt cuộc đang làm trò gì, vậy thì cứ để họ xem.”
Thế gia xưa nay luôn có phe phái.
Phe của Tam công tử Tạ gia hiện giờ quả thực còn khá mạnh, nhưng trong Tạ gia vẫn còn hai phe khác. Bên kia mà quản gia nhắc tới, chính là phe của Tam trưởng lão Tạ gia. Tam trưởng lão đối với việc đại ca của Tạ Dung Huyền trở thành tân gia chủ vô cùng bất mãn, vẫn luôn tìm cách để cháu trai mình đoạt lấy vị trí ấy.
Tạ Dung Huyền chẳng mấy để tâm tới mấy người đó.
Dù Tam trưởng lão có biết hắn định làm gì thì sao? Đại ca hắn vẫn còn đó.
Đối với tòa trạch viện trước mắt, Tạ Dung Huyền cũng không có quá nhiều suy nghĩ, chỉ cảm thấy cũng coi như không tệ.
Một đội xe ngựa chậm rãi tiến vào Tạ trạch.
Lão bộc đưa mọi người vào chính đường, liền phái người đi tìm Tạ Lâm cùng những người khác. Một bên lại dặn dò người dâng trà lên chính đường, rồi tự mình lui xuống chuẩn bị đồ đạc. Trong lòng lão bộc cũng không nghĩ nhiều. Dù sao đây đều là tộc nhân của lão gia, có thể xảy ra chuyện gì chứ?
Huống hồ chính đường này cũng chẳng có vật gì đáng giá.
Lão bộc yên tâm rời đi.