Tạ Hâm giờ đây có cảm giác mình thật sự đã vướng vào một chuyện lớn.
Huống hồ nhìn biểu tình của tiểu đệ y… Tạ Hâm ngẩng đầu, liếc qua đứa nhỏ tóc đen đối diện. Dung mạo đứa bé tinh xảo, có thể thấy rõ bất kể thuở nhỏ hay khi trưởng thành, nhất định đều là loại tuyệt sắc làm người ta kinh diễm. Sắc mặt đứa bé không đổi, nhìn thẳng y, đôi mắt đen nhánh bám chặt lấy y, hoàn toàn không có ý nhúc nhích.
Cái biểu tình này, Tạ Hâm quá quen thuộc.
Ấy là khi tiểu đệ của y không muốn nghe khuyên nhủ, đồng thời quyết tâm phải kéo y xuống nước.
Y phải làm sao bây giờ? Y còn có thể làm sao?
Khóe miệng Tạ Hâm khẽ co giật. Dĩ nhiên là… làm theo đệ đệ rồi.
Xin đấy, đây chính là đệ đệ của y. Từ khoảnh khắc đệ đệ mở mắt, hai huynh đệ bọn họ đã bắt đầu đồng lõa với nhau làm chuyện xấu. Việc tốt chưa chắc chia sẻ, nhưng việc xấu nhất định cùng nhau gánh. Y làm sao có thể bỏ mặc đệ đệ một mình chạy trốn?
“…” Tạ Hâm nghiến răng một cái, làm.
Tạ Kỳ lập tức nở nụ cười hài lòng. Cậu biết mà, Hâm ca tuyệt đối sẽ không từ chối cậu.
Tạ Hâm một khi đã vượt qua rào cản tâm lý, kế tiếp liền thuận lý thành chương. Y hồi phục sắc mặt như thường, mở miệng hỏi kế hoạch:
“Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?”
Tựa như người vừa giãy dụa ban nãy căn bản không phải y.
Tạ Kỳ thản nhiên đáp:
“Không khó. Đệ chỉ là ném vài thứ mà thôi.”
Lời vừa dứt, cậu mở bàn tay nhỏ. Trong lòng bàn tay liền xuất hiện hai người giấy nho nhỏ, hình dáng ngây ngô đáng yêu, đứng trong lòng bàn tay Tạ Kỳ mà lảo đảo chào Tạ Hâm.
Tạ Hâm thiên phú tu luyện rất thấp, tự nhiên không cảm nhận được quỷ lực trên người chúng. Trong mắt y, mấy người giấy nhỏ này đúng thật chỉ là người giấy mà thôi. Cùng lắm là có thêm vài đường vân đen uốn lượn trên thân khiến chúng trông hơi quỷ dị. Nhưng mà, đồ của quỷ sĩ thì quỷ dị mới là lẽ thường.
Tạ Hâm nhanh chóng chấp nhận.
Không chỉ vậy, tiểu đệ nhìn rất đáng yêu, mà người giấy trong lòng bàn tay cậu cũng nhỏ xíu xinh xắn. Đứa trẻ nhỏ phối với người giấy nhỏ, nhìn thật sự càng thêm khả ái.
“Khá đáng yêu đấy!” Tạ Hâm không nhịn được mỉm cười.
Mục đích của Tạ Kỳ hết sức đơn giản. Cậu muốn thử xem năng lực của người giấy nhỏ này đến đâu. Dù sao dùng trong nhà mình chắc cũng không có việc gì. Hơn nữa, cậu lại cố ý tránh cữu cữu và Hâm ca ra rồi.
Vừa nghĩ vừa vụng về điều khiển nhóm người giấy chạy khắp nơi. Nói là điều khiển, thực ra chỉ là Tạ Kỳ dùng quỷ lực dẫn đường phía trước. Người giấy ưa thích quỷ lực của cậu, tự nhiên liền đuổi theo. Khi bố trí, cậu cũng chẳng để ý phương pháp hay trình tự gì. Vốn dĩ cậu cũng không có công pháp, tất cả đều dựa vào bản năng.
Bản năng cho rằng nơi nào thích hợp, Tạ Kỳ liền chỉ đạo người giấy nhỏ chạy về nơi đó.
Chỉ trong nửa nén nhang, những người giấy nhỏ trước mặt đã chạy hết, dung nhập trọn vẹn vào phía trước đại trạch của Tạ gia.
Tạ Hâm ở một bên nhìn toàn bộ quá trình.
Y cẩn thận cảm nhận, phát hiện chẳng có gì dị thường. Có chăng chỉ là phủ đệ càng đen hơn đôi chút.
Ngoài cái đó, cũng chẳng khác trước là bao. Tạ Hâm thầm thở phào. Có vẻ lần này đệ đệ chỉ là trẻ con hiếu kỳ, không gây ra chuyện gì quá đáng.
Như vậy y có thể ăn nói với phụ thân rồi.
“Làm xong rồi?” Tạ Hâm nhìn gương mặt nhỏ vô cảm của đệ đệ, khẽ hỏi.
Tạ Kỳ gật đầu:
“Xong rồi.”
“Vậy con có muốn theo ta đi gặp cha không?”
Tạ Hâm sắp trưởng thành, phải tiếp nhận chuyện gia tộc, ví như tuần tra ruộng đồng. Nay quỷ quái hoành hành, để phòng ngừa chúng gây họa trong ruộng, nhất định phải có người kiểm tra thường xuyên. Tạ Hâm nghĩ đến việc đệ đệ đã thức tỉnh, đã đến lúc dẫn cậu đi cùng xem thử.
Nào ngờ Tạ Kỳ lắc đầu:
“Không đi.”
Cậu giơ tay cầm cần câu, mở miệng nói:
“Đệ muốn đi câu cá.”
Cậu còn muốn xem trong con sông kia có thứ thú vị gì.
Tạ Hâm đã đoán trước. Từ sau khi câu được con cá lớn kia, đệ đệ lúc nào cũng mê câu cá, rảnh là chạy ra bờ Tây. Giờ xem ra hứng thú này vẫn chưa tan hết.
Y cũng không cưỡng ép, chỉ đành bất lực nói:
“Được rồi, không muốn đi thì thôi.”
“Đi bờ Tây câu cá cũng được, cẩn thận quỷ quái trong sông.” Tạ Hâm khuyên nhủ.
Tạ Kỳ xách giỏ cá, xoay người đi ra cửa, lười biếng đáp:
“Biết rồi.”
“Huynh cứ yên tâm đi, Hâm ca.”
Đại trạch Tạ gia lại chìm vào tĩnh lặng. Ở cổng, lão bộc ngẩn ngơ canh cửa, ngó nghiêng nhìn cửa lớn.
Bên kia.
Một đội ngũ phong cách khác hẳn đã đi trên con đường từ Phong thành đến Tiểu Mộ thôn suốt một đoạn dài, rất nhanh sẽ đến nơi.
Cỗ xe ngựa xa hoa chạy kẽo kẹt trên con đường nhỏ. Dẫn đầu là quỷ mã bước chân vững chãi, tu vi sắp đạt cấp hoàng lệ, mạnh hơn hẳn đám quỷ mã phía sau, lá gan cũng lớn hơn. Trên người nó lại đeo quỷ cụ phòng hộ, đủ chứng minh giá trị bất phàm.
Dù sao đó đều là những thứ mà Giám Thiên Ty bọn họ không bao giờ mua nổi.
Một tư sĩ của Giám Thiên Ty nhìn sang đội ngũ đối diện, nhìn qua đã biết không hợp với bọn họ. Giám Thiên Ty thì đồng phục xanh đậm, vạt áo thêu mây cuộn, người nào người nấy thân pháp nhẹ nhàng, quỷ lực quanh thân nồng đậm. Khí chất mộc mạc thực dụng, toàn thân giá trị lớn nhất có lẽ chỉ là binh khí trong tay.
Bên kia thì sao?
Quỷ mã đắt giá, quỷ cụ xa hoa, người hầu khoác y phục lụa là, đi đứng không phát tiếng động, thái độ cung kính. Trên xe còn khắc hoa văn tinh xảo.
Lý Tiên là tư sĩ cấp Hoàng Lệ của Giám Thiên Ty. Vào Ty đã nhiều năm, theo nhiệm vụ không ít, biết không ít tin tức bí mật. Tính tình hắn lại tốt, người mới thường thích hỏi chuyện hắn.
Hôm nay Triệu Ngang dọc đường đều chú ý đến đoàn bên kia. Xe ngựa kiểu dáng hiếm gặp, hoa văn trên thân xe cũng là bút tích trầm ổn, vừa nhìn đã biết xuất thân từ danh môn thế gia trong Phong thành. Triệu Ngang càng hiếu kỳ không biết rốt cuộc là gia tộc nào.
“Lý ca, người trong xe ngựa kia gần như suốt dọc đường chưa xuống lấy một bước. Huynh biết họ thuộc gia tộc nào không?” Triệu Ngang nghi hoặc. Phong cách kia rõ rành rành là thế gia, hắn tuyệt đối không nhìn nhầm. Nhưng hoa văn trên xe lại không mang theo bất luận thông tin gì về gia tộc, khiến hắn nhìn mãi cũng chẳng rõ.
Tư sĩ Giám Thiên Ty phải thay phiên gác đường, hắn thậm chí chưa nhìn được mặt chủ nhân cỗ xe ngựa kia một lần.
Lý Tiên liếc qua cỗ xe, thần sắc bình thản. Hắn lại nhìn gương mặt hiếu kỳ của Triệu Ngang, hoàn toàn không bất ngờ. Bất kỳ tư sĩ nào mới vào Giám Thiên Ty, nhìn thấy kiểu cách thế gia đều lập tức sinh lòng hiếu kỳ.
Triệu Ngang mới đến Giám Thiên Ty bao lâu đâu, không tò mò mới lạ.
“Ngươi không biết thật sao?” Lý Tiên nhướng mày hỏi lại: “Ta thấy các ngươi dọc đường liếc sang bên đó không biết bao nhiêu lần, cứ tưởng đã nhìn ra được chút manh mối rồi.”
“Bọn ta mấy kẻ mới đến thì biết gì chứ. Một chút tộc văn còn chẳng nhận ra nổi, cùng lắm chỉ ngồi đoán xem mấy món quỷ cụ trên lưng quỷ mã kia trị giá bao nhiêu. Còn lại toàn dựa vào đoán mò, tám phần là đoán sai.”
“Phải đó, phải đó. Lý ca nhìn cái vẻ mặt vừa rồi là biết ngay huynh nhận ra thân phận đoàn người kia rồi. Huynh thương tình nói vài câu giải thích nghi hoặc cho bọn ta đi.” Bên cạnh cũng có một quỷ sĩ im lặng nãy giờ, rốt cuộc nhịn không được chen lời.
Nói xong, hai tên quỷ sĩ mới đến đều nhìn Lý Tiên bằng ánh mắt mong chờ, hy vọng hắn có thể bật mí vài chuyện thú vị. Đường dài dằng dặc, nhóm tư sĩ như bọn họ cũng cần hóng chuyện để gϊếŧ thời gian.
Lý Tiên chỉ là cố tình kéo dài sự húng thú, chứ không phải thực sự muốn giữ kín. Thế gia Phong Thành tuy mạnh, nhưng Giám Thiên Ty cũng chẳng phải dễ bắt nạt. Hắn chẳng hề sợ thế gia, miệng lưỡi tự nhiên cũng rất to gan.
Đợi khi đã đủ lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng: “Xe và người đó… đều là của Tạ gia.”
“Tạ gia? Chính là thế gia thoái lui khỏi Hoàng Thành ấy à?” Triệu Ngang lúc đầu còn chưa phản ứng kịp, phải lục tung ký ức nửa ngày mới tìm ra một mảnh tin tức nhỏ xíu về gia tộc này.
Cũng chẳng trách Triệu Ngang kiến thức nông cạn, vốn dĩ Tạ gia ở Phong Thành chẳng có bao nhiêu danh tiếng. Ít nhất trong mắt các tư sĩ Giám Thiên Ty vốn xem trọng thiên phú và tu vi thì Tạ gia chẳng có gì nổi bật. Ai bảo mấy đời gần đây của họ chẳng sinh nổi mấy quỷ sĩ có thiên phú tu luyện?
Nhưng dù con thuyền mục nát vẫn còn ba tấc đinh, các thế gia đều có căn cơ của riêng mình. Người Tạ gia lại thông minh, giỏi giao thương, nên ở Phong Thành cũng được xem như một nhà phú thương có thế lực.
Cơ nghiệp còn giữ được đến bây giờ, tám phần là khi rút khỏi Hoàng Thành, những lão quái vật trong tộc cũng theo về.
Thế nhưng đối với đám quỷ sĩ bình dân ở Giám Thiên Ty như Triệu Ngang, danh tiếng lớn nhất của Tạ gia chỉ là “thế gia từng rút lui khỏi Hoàng Thành”.
Đại lục quỷ dị này bao la, khó lường, chủng tộc sinh sống vô số kể, nhân tộc chỉ chiếm một góc nhỏ.
Song chỉ một góc ấy thôi cũng rộng đến mức thành trì cách thành trì phải tính bằng tháng trời đường xá, giữa đường thì quỷ quái ẩn nấp khắp nơi. Giám Thiên Ty chịu trách nhiệm duy trì liên lạc giữa các thành nên trở thành cánh tay trọng yếu của Thượng Hoàng trong việc khống chế các thành trì quan trọng.
Phong Thành trong vô số thành trì của nhân tộc chỉ có thể xem là xếp hạng hai, nhưng Giám Thiên Ty ở đây nhân tài đông đảo, nhiều quỷ sĩ có thực lực. Triệu Ngang mới vào không lâu, tu vi không nổi trội, thiên phú tầm trung, chưa từng đặt chân đến Hoàng Thành nên hiển nhiên hiếu kỳ mọi thứ liên quan.
Thế gia lui khỏi Hoàng Thành như Tạ gia, trong mắt họ, tự nhiên mang một tầng màu sắc thần bí.
“Thế họ đến thôn Tiểu Mộ làm gì?” Triệu Ngang cố moi trong ký ức xem thôn Tiểu Mộ có điểm đặc biệt gì. Trong ấn tượng dường như chỉ là một thôn nhỏ bình thường, điều duy nhất khác lạ có lẽ là trong thôn có không ít quỷ sĩ rút lui khỏi quân đội.
Nhưng quỷ sĩ trong quân đội thì liên quan gì đến thế gia?
Ai chẳng biết đã vào quân doanh thì khổ cực tột bậc, nhưng tài nguyên thu được lại phong phú. Chỉ có những quỷ sĩ muốn liều một phen mới chọn con đường đó để đổi lấy tài nguyên.
“Thôn Tiểu Mộ có không ít người Tạ gia.” Lý Tiên liếc Triệu Ngang một cái rồi đáp.
Triệu Ngang giật mình kinh ngạc.
Lý Tiên bật cười: “Ngươi ngạc nhiên gì chứ. Thế gia giàu có, nhưng không phải mỗi một đứa con trong tộc đều có tài nguyên. Ngươi lấy thì người khác lấy gì? Ai cũng lấy, vậy quỷ sĩ bình dân phải sống sao? Nếu bọn họ không tu luyện thì sau này quỷ sĩ thế gia một tay che trời chắc? Đến lúc ấy Thượng Hoàng có thể đã sớm đã đồ sát sạch.”
“Trong thế gia tất nhiên cũng có những quỷ sĩ không được phân tài nguyên tốt, nhưng lại có chí khí muốn liều mạng. Với họ, quân doanh chính là nơi tốt nhất. Phục dịch đủ năm tháng là có thể đổi về không ít tài nguyên. Khi những quỷ sĩ ấy rút lui khỏi quân đội, họ cũng phải lập gia đình sinh con, dần dần mới hình thành các thôn nhỏ.”
“Thôn Tiểu Mộ chính là một trong số đó.”
“Vậy Tạ gia vượt ngàn dặm đến đây là vì chuyện gì? Chẳng lẽ là để nhìn đám quỷ sĩ trong quân đội kia?” Triệu Ngang biết rõ thái độ của nhiều quỷ sĩ trong quân đội với thế gia đều khá vi diệu.