Ánh mắt Tạ Kỳ dõi theo động tác của nó, rồi chuyển sang nhìn cả đám người giấy nhỏ. Không nghi ngờ gì nữa, những người giấy nhỏ này, hay nói cách khác, thiên phú của cậu, đã xuất hiện. Ngoài thiên phú thân cận với quỷ quái vừa thức tỉnh là thiên phú thật sự, thì thiên phú người giấy nhỏ này lại khiến cậu có cảm giác rất quen thuộc.
Rất giống, rất giống với kỹ năng của một tên quỷ quái phiền phức từng truy sát cậu trong mộ năm xưa.
Chỉ khác là năng lực hiện tại yếu đi vô số lần.
Chẳng lẽ năng lực mà cậu “cưỡng ép cướp lấy” khi đó thật sự có tác dụng sao?
Suy nghĩ của Tạ Kỳ xoay vòng, ánh mắt lại rơi lên những người giấy nhỏ kia. Vấn đề về thiên phú rồi sẽ có ngày làm rõ thôi. Ít nhất khi công pháp thuộc thiên phú ấy hiển hiện, mọi thắc mắc trong lòng cậu lúc này sẽ tự nhiên có lời giải.
Tạ Kỳ nhìn theo bóng mấy người giấy nhỏ trở lại với nhóm của chúng.
“Hử?” Cậu nhìn một lúc, khẽ phát ra tiếng nghi hoặc.
Cậu hơi cúi người, chăm chú quan sát một góc. Chỉ thấy ở rìa góc đó, có một người giấy nhỏ có màu sắc khác hẳn. Sắc giấy tối hơn, thoạt nhìn hơi đen, động tác cũng chậm chạp hơn những con khác.
“Chít?” Con người giấy đen nhỏ ấy sau một lúc mới nhận ra ánh mắt của Tạ Kỳ. Nó lùi lại một bước, trông có vẻ như hoảng sợ vì bị nhìn chằm chằm.
“Ngươi không sao chứ?” Tạ Kỳ đưa tay chọc nhẹ vào nó.
Con người giấy đen nhỏ mặc cậu chọc, bị đẩy nghiêng nghiêng, thân thể nhỏ nhún theo lực tay, nhìn qua rất ngoan ngoãn, đôi tay bé xíu và đôi chân nhỏ xíu ngoan ngoãn để trước ngực.
“Nhìn ngươi chắc cũng là người giấy nhỏ của ta mà.” Tạ Kỳ chỉ cần cảm nhận đã biết rõ, giữa mình và nó có mối liên kết mạch lạc. Quỷ lực của cậu luân chuyển đến nó một cách tự nhiên. Không nghi ngờ gì, đây cũng là một người giấy nhỏ do quỷ lực tràn ra mà thành.
Tạ Kỳ cảm nhận hồi lâu, không thấy có vấn đề gì.
Con người giấy nhỏ này so với những con khác còn yếu hơn chút, chỉ khác về màu sắc, có lẽ là còn ngu ngốc hơn một chút.
Dù sao thì, tất cả bọn chúng, kể cả con người giấy nhỏ đen này, đều tỏ ra thân cận với cậu, điều đó Tạ Kỳ cảm nhận rất rõ ràng. Chính cảm giác ấy mới là lý do cậu hoàn toàn buông bỏ nghi ngờ.
…
Sáng hôm sau.
Tạ Kỳ như thường lệ dậy sớm, chỉnh trang, ăn sáng xong liền xách giỏ cá chuẩn bị ra ngoài câu tiếp.
Tạ Hâm nhìn giỏ cá trong tay cậu, lại nhìn hành động chuẩn bị ra khỏi cửa, chậm rãi cất tiếng hỏi:
“Đệ lại định đi câu cá nữa à?”
Y nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, lạnh như băng của hài tử tóc đen sau khi nghe thấy câu hỏi thì đang quay lại nhìn mình.
Tạ Kỳ: “?”
Rõ ràng đứa nhỏ này hoàn toàn không hiểu mình đi câu cá có gì sai, thậm chí còn nhìn y bằng ánh mắt trách móc.
Tạ Hâm bật cười, y nhướng mày:
“Không phải đệ đã câu được con cá đó rồi sao?”
“Hôm nay còn muốn đi à?”
Tạ Kỳ mặt không biểu cảm, gật đầu: “Muốn đi xem thử.”
Tạ Hâm: “…”
Hiện tại y chỉ có một suy nghĩ, đệ đệ mình hình như thật sự có thú vui với hợp với tuổi của nó.
Nhưng ý nghĩ đó vừa lóe lên, khi chạm phải đôi mắt đen tĩnh lặng như nước của Tạ Kỳ, lập tức tan biến.
Y nghĩ nhiều rồi.
Đệ đệ y chỉ là nghiện câu cá thôi.
Tạ Hâm thở dài không thành tiếng, đành phẩy tay:
“Thôi, coi như ta chưa nói gì.”
Thực ra, y cũng thấy đệ đệ mình như vậy cũng không có gì không tốt.
Tạ Kỳ hơi bối rối. Sao ca ca cậu lại nổi điên nữa rồi?
Nhưng Tạ Hâm thỉnh thoảng lại “hoạt bát” như vậy, Tạ Kỳ đã quen rồi. May là y chỉ phát điên chứ không phát cuồng, mà mỗi lần cũng ngắn thôi, nên Tạ Kỳ thuần thục lờ đi, mặt mày điềm tĩnh.
Nhưng cũng vì bị ca ca gọi lại như thế.
Tạ Kỳ nhìn đại trạch Tạ gia trước mắt, trong lòng chợt nảy ra một ý tưởng mới.
Cậu nhớ lại linh cảm bất chợt trong phòng tu luyện hôm qua. Mấy người giấy nhỏ kia thật đáng yêu.
Có lẽ, những người giấy nhỏ đó không có tác dụng thực tế, nếu để ngoài thì chỉ như món đồ chơi nhỏ, nhưng nếu để trong phủ đệ thì lại khác.
Tạ Kỳ ngẩng đầu, quan sát tòa nhà trước mặt từ trên xuống dưới, có chút trầm ngâm.
“…” Tạ Hâm lập tức nhận ra ánh mắt của đệ đệ, y chớp mắt một cái, hơi khẩn trương hỏi:
“Đệ định làm gì thế?”
Nói xong, y lại cảm thấy mình phản ứng hơi quá, liền nhìn quanh, thấy không có ai, mới thở phào, rồi tiến đến trước mặt Tạ Kỳ, hạ giọng nói nhỏ:
“Cha ta đã về rồi đấy, mấy ngày tới còn phải đi tuần tra ruộng đất, đệ cẩn thận chút.”
Ánh mắt vừa rồi của đệ đệ khi nhìn đại trạch thật nguy hiểm nha.
Tạ Tuần làm cữu cữu, rõ ràng không phải kiểu cữu cữu hiền lành bao dung. Ít nhất, tuyệt đối không phải kiểu cữu cữu cưng chiều cháu bất chấp. Gặp chuyện là đánh thật, Tạ Kỳ và Tạ Hâm đều từng bị ăn đòn.
Tạ Kỳ ngước mắt, nhìn ca ca bằng ánh mắt cạn lời: “…”
Trong lòng ca ca, cậu là loại người như vậy sao?
Tạ Hâm cũng tỏ vẻ oan ức:
“Chuyện này cũng trách ta sao? Chẳng phải trước đây đệ từng dẫn mấy con quỷ nhỏ đệ nhìn thấy vào trong nhà sao? Ta lại không có thiên phú tu luyện, nhìn còn chẳng thấy, làm sao ngăn được? Cuối cùng cha ta lúc trở về, thấy mấy con quỷ đó bay loạn trên mái nhà, mới ra tay trấn áp đấy!”
“Với lại, hồi đó đệ còn nhỏ mà đã dám làm vậy. Giờ đệ đã thức tỉnh thiên phú, ai biết đệ lại định làm gì nữa?” Nói đến đây, giọng Tạ Hâm nhỏ dần.
Vì y nhận ra ánh mắt của đệ đệ bắt đầu có chút dao động.
Trong lòng Tạ Hâm cũng dần tê rần.
Khoan đã… Đệ đệ, không phải đệ thật sự định làm thế đấy chứ?