Theo lẽ thường, giữa mỗi cấp bậc đều tồn tại một ranh giới gần như không thể vượt qua. Con quỷ ngư mà Tạ Kỳ nhắm đến vốn chỉ ở cấp Bạch Du, hoàn toàn nhờ vào thiên phú đặc biệt của nó mới có thể chạm đến ngưỡng của cấp Hoàng Lệ.
Mà đây lại là ranh giới dễ vượt qua nhất rồi, càng lên cao, khoảng cách giữa các cấp càng lớn.
Cũng chỉ có Tiểu Kỳ mới có thể nhờ vào thiên phú đặc biệt của mình mà cưỡng ép bắt được nó.
Tạ Hâm nhìn con cá trong giỏ đang bị dây câu buộc chặt đến mức không thể động đậy.
“Ừm.” Tạ Kỳ khẽ đáp một tiếng.
Tạ Hâm nhướn mày:
“Con cá này đệ định xử lý thế nào? Để cha làm thành quỷ thực cho đệ ăn à?”
Nói đến đây, y ngừng lại một chút, nhớ đến tuổi tác của đệ đệ, trẻ nhỏ thích ăn quỷ thực vị nhạt thì ít lắm, nên y thuận miệng đổi cách hỏi:
“Thôi vẫn là đệ muốn ăn con cá này à?”
Tạ Hâm lẩm bẩm:
“Con cá này đúng là to thật, tuy mang chút quỷ lực, nhưng đệ còn nhỏ, không tiêu hóa được đâu. Nếu thật muốn ăn, có lẽ phải hỏi thử trong làng một chút. Ta nhớ ở phía đông làng có ông lão xử lý mấy loại quỷ vật này rất có tay nghề.”
Tạ Kỳ lắc đầu:
“Không cần. Đệ định dùng nó để tu luyện.”
“Tu luyện?” Tạ Hâm kinh ngạc, ngay sau đó y cau mày nói:
“Chẳng phải cha không cho đệ tu luyện sao? Có ai lén truyền công pháp cho đệ à?”
Ai ở sau lưng xúi giục đệ đệ y? Sắc mặt Tạ Hâm lập tức trầm xuống.
Y biết rõ bản thân chỉ là con nuôi, nhưng chưa bao giờ để tâm. Một là vì cha đối xử với y rất tốt, mọi thứ đều nghĩ cho y. Hai là vì trước đây dì dượng đối với y cũng tử tế, còn Tiểu Kỳ thì do chính y trông nom lớn lên.
Cuộc sống như vậy y thấy hài lòng, trong lòng coi mình là người của của Tạ gia, còn Tiểu Kỳ chính là đệ đệ ruột của y. Y tuyệt đối không cho phép những thứ ô uế dính dáng đến đệ đệ của y.
Tạ Hâm sợ rằng đứa nhỏ vì hiếu thắng mà lén tu luyện tà công gì đó, y cau mày chặt hơn.
Tạ Kỳ hiểu nỗi lo của Tạ Hâm, cũng chẳng định giấu giếm, nhíu mày nói:
“Không có công pháp tu luyện gì cả.”
Ngừng một lát, Tạ Kỳ lại nói thêm:
“Nó… đang đòi ăn.”
Nói xong, Tạ Kỳ im lặng.
Tạ Hâm nghe mà hồ đồ, chỗ hiểu chỗ không mà nhìn Tạ Kỳ. Đầu tiên, cái “nó” kia chắc chắn không phải sinh vật sống, nhưng Tiểu Kỳ không có lý do gì để nói dối y, nếu đã nói có, thì ắt là có thật.
Tạ Hâm quyết định đợi cha về rồi hãy nói, cha y nhất định biết rõ hơn.
Không lâu sau, Tạ Lâm trở về.
Hôm nay ông về muộn hơn thường lệ, vì đi tuần tra ba mươi mẫu ruộng ở đầu làng, trong đó có năm mẫu là ruộng trồng quỷ thực vật.
Những sản nghiệp này đều là do ba người họ cùng gây dựng, nên Tạ Lâm rất xem trọng. Đã đi thì tất nhiên phải kiểm tra kỹ, thế là mất nhiều thời gian hơn.
Khi Tạ Lâm về, Tạ Hâm liền đem chuyện đệ đệ nói ra kể lại:
“Tiểu Kỳ trông có vẻ rất coi trọng con cá đó, quỷ lực của nó cũng chẳng biến đổi gì, nên con nghĩ chắc không có vấn đề, nên không ngăn cản.”
Sắc mặt Tạ Lâm không lộ cảm xúc, vẫn bình tĩnh, hơi cúi mắt. Sau đó ông hỏi:
“Khoan đã, con vừa nói Tiểu Kỳ nói “nó muốn”, vậy nó là cái gì, nó muốn gì, thằng bé có nói là gì không?”
Tạ Hâm lắc đầu:
“Tiểu Kỳ không nói gì cả. Con chỉ cảm thấy Tiểu Kỳ không hề chán ghét.”
“Cha, con thấy Tiểu Kỳ hình như biết rõ đó là cái gì, nhưng đệ ấy không nói rõ.”
Tạ Hâm nói ra suy đoán của mình. Đây cũng là lý do y tin rằng thứ đó không gây hại cho đệ đệ, nên mới để mặc. Dù sao chuyện liên quan đến thiên phú của Tạ Kỳ, bản thân cậu chắc chắn hiểu hơn người khác.
“Không nói rõ là đúng rồi. Nếu nói được, thì đã không phải là thứ đó rồi.”
Đôi mắt Tạ Lâm khẽ mở, khóe môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt. Ban đầu ông chỉ nghi ngờ, nhưng lời của Tạ Hâm đã xác nhận suy đoán của ông.
Phải, với thiên phú của Tiểu Kỳ, đúng là nên có thứ đó.
Cũng không trách được ban đầu ông không nghĩ tới, thứ đó ngay cả trong các thế gia cũng rất hiếm gặp, bao năm qua ông chưa từng nghe ai nhắc đến.
Hiện tại chính tai nghe thấy, ông cũng phải suy nghĩ một lúc mới nhớ ra.
Chứ đừng Tạ Lâm, đổi lại là đám Quỷ Sĩ ít thông tin kia, thì càng chẳng thể nghĩ ra nổi.
May mà Tạ Lâm vốn xuất thân không tầm thường, kiến thức rộng rãi nên mới biết đôi chút.
“Cha?” Tạ Hâm nghi hoặc, không hiểu vì sao cha mình lại có vẻ mặt như thế.
“Không có gì. Con cá đó cứ để Tiểu Kỳ tự dùng đi, nó đúng là cần.”
Tạ Lâm khẽ cong môi, giọng nói nhẹ nhàng.
Tạ Hâm giật giật chân mày, cái cảm giác “cả nhà đều biết, chỉ mình ta mù tịt” quen thuộc này lại ập đến.
Tiểu đệ còn nhỏ, đầu óc chưa rõ ràng thì thôi đi, nói không ra được cũng phải. Nhưng cha y thì có lẽ đang cố tình xem trò vui.
“Cha, người biết hết rồi đúng không?” Tạ Hâm hỏi.
Tạ Lâm gật đầu: “Ừ.”
“Nhưng mà không thể nói.”
Tạ Lâm dường như đã đoán trước được Tạ Hâm định hỏi gì, liền ngắt lời, mỉm cười nói:
“Nói ra, nếu sai thì hỏng việc mất. Dù sao cũng chỉ là một con quỷ ngư cấp Bạch Du, cùng lắm thì thiên phú có chút đặc biệt thôi, dùng thì cứ dùng đi, chẳng sao cả.”
Nói xong, Tạ Lâm còn có tâm trạng an ủi nhi tử mình.
Tthanh niên cao lớn tuấn tú nheo mắt nhìn người cha đang cười như hồ ly trước mặt mình, hỏi thẳng:
“Cha, người có phải biết gì đó mà cố tình không nói ra không?”