Buổi sáng.
Thôn Tiểu Mộ.
Tại phủ nhà họ Tạ.
Vừa tảng sáng, bà Vương người nấu bếp trong phủ đã đến sớm lo việc. Sương hãy còn giăng mờ, bà đã thấy hai chiếc l*иg đèn đen treo dưới mái hiên sau nhà lớn, ẩn hiện giữa màn sương trắng. Trên mỗi chiếc l*иg đèn đều dán một tờ giấy trắng, trên đó viết chữ “Tạ”.
Chỉ khi đến gần bà mới nhìn rõ, chữ trên đèn không phải được dán lên, mà đến cả chiếc l*иg đèn cũng chẳng phải làm bằng giấy. Toàn bộ đèn được kết từ lụa mỏng như cánh ve, còn chữ Tạ thì được thêu bằng từng đường kim mũi chỉ, trông đẹp đến mức khó chê.
Mỗi lần nhìn thấy hai chiếc đèn này, bà Vương lại không khỏi tặc lưỡi khen ngợi chủ nhân của nhà họ Tạ thật quá là giàu sang. Đèn thôi mà cũng khác hẳn người thường, lại còn thêu chữ nữa chứ. Nhưng chỉ có một điều khiến bà lấy làm lạ, đó chính là màu sắc của nó.
“Đèn gì mà lại màu đen cơ chứ?” Bà Vương lẩm bẩm. Bà vừa chỉnh lại vạt váy, vừa giơ tay gõ cửa sau.
“Cốc cốc.”
Cánh cửa đen phát ra tiếng vang trầm đυ.c nặng nề.
Từ bên trong vang lên giọng hỏi:
“Ai đấy?”
Bà Vương lập tức đáp:
“Là tôi đây.”
“Là bà à, hôm nay bà đến trễ phải không?” Người giữ cửa là ông Tam què. Ông nghe ra giọng người quen thì vừa mở cửa, vừa bắt chuyện.
Bà Vương bước vào trong, trên mặt khẽ lộ ra vẻ xúc động:
“Thôi ông đừng nhắc nữa. Đêm qua thằng Ba nhà ông Vương ở cuối thôn suýt bị hồ quỷ bắt mất đấy. May nhờ ông Vu đoán được trước, kịp thời dùng bùa chú mới cứu được nó về. Mấy nhà láng giềng đã quen biết bao năm, ai lại nỡ đứng nhìn mà không giúp một tay chứ.”
(Hồ quỷ: là một cách gọi dân gian để chỉ một loại yêu hồ, hồ ly đã hóa quỷ, tính tình độc ác, thường hút sinh khí, chuyên quyến rũ con người.)
Ông Tam què nhíu mày ngạc nhiên:
“Hèn gì đêm qua tôi nghe thấy bên ngoài ồn ào lạ thường. Ồn đến mức chủ nhà còn phải lên tiếng hỏi. Nhưng đến sau nửa đêm thì lại yên tĩnh hẳn, nên tôi cũng không sai người sang xem nữa.”
“Chuyện kiểu này chúng tôi thấy nhiều nên cũng quen rồi, không phải là chuyện gì lớn. Cái thằng nhóc đó mê ăn vụng nên mới rước họa vào thân đấy. Thôi thôi, tôi còn phải làm việc.” Bà Vương vừa nói vừa nhấc váy, vẫy vẫy tay rồi đi vào trong. Bà còn bận chuẩn bị cơm sớm.
“Vậy bà nhanh lên, cậu chủ nhỏ còn đang đợi ăn sáng kìa.” Ông Tam què lúc này mới nhớ ra chuyện chính, vội vàng nhắc nhở bà.
“Cậu chủ nhỏ hôm nay có việc gì sao?” Bà Vương tiện miệng hỏi.
Ông Tam què vừa khép cửa vừa đáp:
“Nghe nói cậu ấy muốn ra bờ sông phía Tây thôn để câu cá. Lần đầu cậu chủ nhỏ đi câu mà, không phải là nên đi sớm một chút à?”