Chương 11.5

Ba người rảo bước quay trở lại nhà thôn trưởng.

Ánh mặt trời đã nghiêng về phía tây, những tia sáng le lói xuyên qua tầng mây, chiếu xuống sân gạch trước nhà. Trong sân, một người đang nằm dài trên chiếc ghế tre cũ kỹ, đầu đội mũ rơm, dáng vẻ như đang thoải mái tận hưởng nắng ấm.

Nhìn thoáng qua, hắn giống như chỉ đang chợp mắt ngủ quên.

Vân Tuyết Thanh bước tới, thấp giọng hỏi:

"Có thấy thôn trưởng không?"

Người kia vẫn bất động, không hề đáp lại.

Xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng gió xào xạc.

Bỗng nhiên, một mùi tanh nồng nhàn nhạt len vào cánh mũi. Mùi máu.

Cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng.

Vân Tuyết Thanh đưa tay xốc nhẹ chiếc mũ rơm, nhưng ngay giây tiếp theo —

Hắn khựng lại.

Dưới lớp mũ, không phải một gương mặt bình thường, mà là một cảnh tượng kinh hoàng.

Người kia đã chết, mà chết theo một cách vô cùng thê thảm.

Làn da trên mặt bị lột sạch, để lộ lớp thịt đỏ lòm cùng những đường gân lộ rõ.

Hốc mắt trống rỗng, hai con ngươi đã bị móc đi, chỉ còn lại hai lỗ đen sâu hoắm, như đang nhìn chằm chằm vào hắn từ cõi chết.

Không khí như đông cứng lại trong giây lát.

Phó Vô Tuyên thong thả bước đến, chỉ nhìn thoáng qua đã lập tức kết luận:

"Người làm."

Vân Tuyết Thanh nhíu mày, quay đầu lại: "Ngươi nói vậy là có ý gì?"

Phó Vô Tuyên liếc nhìn thi thể, giọng điệu vẫn ung dung như thường ngày, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên tia lạnh lẽo khó nhận ra.

"Người này mới chết không lâu, máu vẫn còn ấm, chứng tỏ hung thủ vừa rời đi."

Hắn dừng một chút, rồi chậm rãi nói tiếp:

"Trong thôn hiện tại có kẻ có thể hoạt động vào ban ngày, hơn nữa còn có khả năng gϊếŧ người dã man như thế... Chỉ có một đối tượng khả nghi nhất — Thực Nhân Quỷ."

Thực Nhân Quỷ.

Vừa nghe đến cái tên này, sắc mặt Vân Tuyết Thanh càng thêm ngưng trọng.

Hắn biết rất rõ, một khi đã là Thực Nhân Quỷ, thì bất cứ ai rơi vào tay nó đều không còn hy vọng sống sót.

Bởi vì sinh vật này không bao giờ để lại thứ gì.

Một khi đã ra tay, nó sẽ xé xác con mồi cho đến khi chỉ còn lại đống xương trắng.

Vậy mà —

Lần này, thi thể vẫn còn nguyên, chỉ mất đi da mặt và tròng mắt.

Điều này chứng tỏ hung thủ không gϊếŧ người vì ăn, mà là có mục đích khác.

"Một số loại thần dụ nhất định, phải hiến tế sinh mạng mới có thể kích hoạt."

Giọng nói trầm thấp của Phó Vô Tuyên vang lên, kéo suy nghĩ của Vân Tuyết Thanh trở lại thực tại.

Hắn đưa tay chỉ vào thi thể, ánh mắt sâu thẳm:

"Người này, khả năng cao chính là bị gϊếŧ để làm tế phẩm."

Vân Tuyết Thanh siết chặt nắm tay.

Một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

"Sao có thể tùy tiện gϊếŧ người như thế?"

Nghe vậy, Phó Vô Tuyên không trả lời ngay.

Hắn chỉ im lặng trong chốc lát, rồi khẽ thở dài, giọng điệu mang theo chút tang thương.

"Tận thế đến, trật tự và pháp luật sớm đã sụp đổ. Trên thế gian này, có thể còn một số nơi miễn cưỡng duy trì kỷ cương, nhưng ở Quỷ Vực — "

Hắn dừng lại, chậm rãi lắc đầu:

"Không ai có thể kiểm soát được nữa."

Quỷ Vực là nơi hỗn loạn nhất, nơi con người và quỷ dị tranh giành từng tấc đất để sinh tồn.

Nơi đó, mỗi ngày đều có vô số người chết đi.

Người chết thậm chí còn nhiều hơn cả người sống.

Nếu có kẻ muốn gϊếŧ người hiến tế cho tà thuật, ai có thể cấm cản?

Ai sẽ đứng ra đòi lại công bằng cho kẻ chết?

Dù vậy, Vân Tuyết Thanh vẫn không chấp nhận những lời này.