Chương 8.6

Vân Tuyết Thanh cầm bát cháo, uống một hơi hết sạch, nhưng hương vị dường như nhạt nhẽo vô vị.

Dứt bát cháo, hắn liền định xuống giường, muốn đến phòng thôn trưởng tìm hiểu manh mối.

Chỉ là…

Vừa mới nhấc chân một chút, miệng vết thương trên người liền đau nhói.

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra, chảy dọc theo thái dương.

Phó Vô Tuyên khoanh tay, vừa trêu chọc vừa quan tâm:

“Ta cứ tưởng đạo trưởng nhà ta có tố chất thân thể tốt lắm. Lúc bị quăng ngã như vậy, mà vẫn có thể tung tăng nhảy nhót được cơ mà?”

Vân Tuyết Thanh chẳng buồn đôi co với hắn, chỉ lạnh lùng liếc một cái, sau đó xoay người bước đi thẳng đến phòng thôn trưởng.

Phòng thôn trưởng nằm trong một tứ hợp viện rộng lớn, nhưng riêng gian phòng của ông ta lại đơn sơ bất ngờ.

Nội thất đơn giản, đồ vật không nhiều, nhưng chính vì vậy mà việc tìm kiếm manh mối cũng dễ dàng hơn.

Ánh mắt Vân Tuyết Thanh quét một vòng, rồi nhanh chóng dừng lại trên một khung ảnh đặt trên bàn.

Thật kỳ lạ

Những chỗ khác trong phòng, hoặc ít hoặc nhiều đều phủ một lớp bụi.

Duy chỉ có tấm ảnh này, sạch sẽ đến mức kỳ quái ,không nhiễm dù chỉ một hạt bụi.

Vừa nhìn liền biết đã được người ta lặp lại lau chùi nhiều lần.

Vân Tuyết Thanh cầm ảnh lên xem.

Bức ảnh không lớn, nội dung cũng không có gì đặc biệt.

Chỉ đơn giản là một bức hình thôn trưởng đứng trước cổng một ngôi chùa.

Cảnh tượng bình thường, thậm chí tầm thường đến cực kỳ.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh, mắt Vân Tuyết Thanh hơi co lại.

Hắn nhận ra nơi đó —

Chính là ngôi chùa hắn đã rơi xuống vào ngày đầu tiên.

Khi bức ảnh này được chụp, thôn trưởng trông trẻ hơn bây giờ một chút, không có chống gậy.

Điều này có nghĩa là…

Thời điểm chụp ảnh đã từ rất nhiều năm trước.

Vân Tuyết Thanh lật mặt sau tấm ảnh, nhưng không tìm thấy chữ viết hay ký hiệu nào.

Chỉ có thể rút ra bấy nhiêu thông tin, hắn liền đưa bức ảnh cho Phó Vô Tuyên.

Phó Vô Tuyên nhận lấy, trầm ngâm một lát rồi hỏi:

“Ảnh này… ai đã chụp cho ông ta? Con trai ông ta chăng?”

Vân Tuyết Thanh lắc đầu, sau đó kể lại những gì hắn đã thấy và nghe được tại ngôi chùa, kèm theo một số suy đoán.

Nghe xong, Phó Vô Tuyên siết chặt bức ảnh trong tay, như đang ngẫm nghĩ điều gì đó.

Rồi hắn chậm rãi nói:

“Xem ra… bức tượng Bồ Tát Sáu Tay mà thôn trưởng đặt trong phòng chúng ta, chính là từ ngôi chùa này mang về.”

Sau đó, hắn nở một nụ cười đầy hứng thú:

“Cầu một bức tượng hút tinh khí con người, lại còn nuôi dưỡng người giấy… Thôn trưởng này đúng là một kẻ thú vị.”

Vân Tuyết Thanh nghe xong thì sắc mặt lạnh lẽo, hừ nhẹ:

“Một đống tà vật mà thôi.”

Phó Vô Tuyên cười khẽ, nhét bức ảnh vào túi áo, rồi đứng dậy:

“Được rồi, được rồi. Trước hết chúng ta ra ngoài đã, tránh để lát nữa thôn trưởng quay về chứ không lại có màn ‘chạm mặt xấu hổ’ nữa.”