Chương 8.3

Quái vật ngừng di chuyển.

Nó đứng đó, khuôn mặt trống rỗng đột nhiên hiện lên một nụ cười quái đản — một nụ cười sâu hoắm, méo mó, như thể đang chế nhạo sự kháng cự yếu ớt của con mồi.

Vân Tuyết Thanh siết chặt nắm tay, hơi thở dồn dập, ánh mắt nhanh chóng quét qua từng tấc da thịt của kẻ trước mặt, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào có thể là nhược điểm.

Nhưng không có.

Cơn tuyệt vọng như một sợi dây vô hình đang dần siết chặt lấy hắn.Ngay lúc ấy—

Ầm!

Quái vật lại di chuyển.

Bóng đen vặn vẹo lao tới như một mũi tên xé toạc màn đêm, tốc độ nhanh đến mức không thể theo kịp bằng mắt thường.

Mỗi lần hắn tránh né, quái vật lại cười nhạt, như một con mèo đang cố tình vờn chuột, không vội kết liễu ngay mà muốn tận hưởng từng chút một.

Hắn biết, nó đang chờ khoảnh khắc hắn kiệt sức.

Vân Tuyết Thanh gắng gượng giữ bình tĩnh, nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng — hắn đã gần chạm đến giới hạn.

Mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương, từng hơi thở đều mang theo cảm giác đè nén.

Làm sao bây giờ?

Hắn chợt nheo mắt, nhìn thẳng vào quái vật.

Khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt hắn lạnh như băng.

Hắn phải liều.

Ngay bây giờ!

Hắn buông lỏng bàn tay, cành cây trong tay xoay tròn, bất ngờ kiếm thế bùng lên mãnh liệt!

"Nhất kiếm phá vạn pháp!"

Cành cây lao thẳng về phía trước, xé toạc không gian, đâm thẳng vào chính giữa thân quái vật!

Nhưng —

Quái vật chỉ khựng lại trong thoáng chốc.

Sau đó, nó từ từ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào nhánh cây đang cắm trên người mình.

Rồi, với một động tác chậm rãi đến đáng sợ, nó nhổ nhánh cây ra, quẳng xuống đất như quẳng sang một bên như một trò đùa vô nghĩa.

Khuôn mặt gỗ vặn vẹo, một nụ cười sâu hoắm hiện lên và càng trở nên quái đản hơn.

Lần này, nó không còn ý định đùa giỡn nữa.

Một lần nữa, nó lao đến!

Nhưng lần này, Vân Tuyết Thanh không né tránh.

Hắn nhắm mắt.

Bước chân quái vật ngày càng gần.

Tiếng bước chân vang vọng trong màn đêm, như đang điểm từng nhịp cuối cùng của sự sống.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Chỉ còn cách hắn trong gang tấc!

Bất chợt —

Vân Tuyết Thanh mở mắt!

Bàn tay hắn chộp lấy mái tóc dài của quái vật, thân thể khẽ nhún, cả người lập tức bật lên như tia chớp, một đường bay thẳng lêи đỉиɦ đầu đối phương!

Gió đêm lướt qua vạt áo hắn.

Trên không trung, đôi mắt hắn lạnh băng, hai tay nhanh chóng kết ấn, linh lực tập trung vào đầu ngón tay —Bàn tay hắn kết ấn

"Cầm hoa toái ngọc!"

Một cú chém sắc bén hạ xuống, lưỡi kiếm linh lực đâm xuyên qua đỉnh đầu quái vật, cắm thẳng vào mệnh môn!

Tiếng gào thét chói tai xé tan bầu trời đêm.

Quái vật điên cuồng giãy giụa, toàn bộ thân thể run rẩy kịch liệt.

Cuối cùng, nó đập mạnh xuống đất, kéo theo cả Vân Tuyết Thanh rơi xuống cùng!

Một trận va đập mạnh mẽ vang lên.

Bụi đất bay mịt mù.

Khi tất cả lắng xuống, một cơn gió lạnh lướt qua chiến trường.