Chương 8.2

Sự tuyệt vọng siết chặt lấy họ như một chiếc thòng lọng vô hình.

Tất cả đều bị khống chế, không thể nhúc nhích, không thể thở mạnh, thậm chí ngay cả tiếng kêu cứu cũng bị bóp nghẹt nơi cuống họng.

Giống như những con cừu non bị dẫn lên đài hiến tế, họ chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng tối nuốt chửng chính mình.

Nhưng Vân Tuyết Thanh không cam lòng.

Hắn cắn chặt răng, dồn ép linh lực vào cơ thể mặc cho nội thương cuộn trào trong l*иg ngực, mặc cho khóe môi đã rỉ ra từng dòng máu tươi, hắn vẫn cố chấp vận chuyển linh lực, ép nó chạy dọc theo từng mạch máu đang đau đớn như bị dao cứa.Một dòng máu đỏ sẫm tràn khỏi khóe môi, nhỏ xuống nền đất lạnh lẽo.Chính vào khoảnh khắc đó —

Quái vật dừng lại.

Tiếng nhai nuốt ghê rợn giữa màn đêm bỗng chốc lặng đi, như thể có thứ gì đó đã thu hút toàn bộ sự chú ý của nó.

Nó từ từ quay đầu.

180 độ.

Không có cơ, không có xương, chỉ có cái đầu vặn ngược một cách quỷ dị, hốc mắt đen ngòm tựa như hai vực sâu không đáy, khóa chặt lên người hắn.

Mùi máu tươi lan ra không khí — thứ mà nó khao khát nhất — đang tràn ra từ khóe môi hắn.

Một tế phẩm hoàn mỹ.

Nó buông nửa thi thể vẫn còn vương hơi ấm trong tay khi cổ họng của nó khẽ động, như thể đang nếm thử hương vị của con mồi trước mắt trước khi có thể thật sự cắn xuống,vết máu chảy dài trên cánh tay khẳng khiu nó như cành cây chết héo, từng bước từng bước một tiến về phía hắn.

Sự áp bức lạnh lẽo lại ập đến.

Nhưng ngay lúc này — Có lẽ vì vừa mới "dùng bữa", sự trói buộc của nó đã thả lỏng một phần.

Vân Tuyết Thanh phá vỡ ràng buộc!

Ngay giây phút áp chế buông lỏng, hắn xoay người như một cơn gió lướt qua khe hở, hắn tránh được cú cắn trí mạng của quỷ dị trong gang tấc!

Không có thời gian suy nghĩ, hắn cúi xuống, nhặt vội một cành cây khô dưới chân.

Mũi chân khẽ động,cổ tay khẽ xoay, linh lực tràn ra, ánh sáng của linh lực nhàn nhạt bám vào đầu cành cây sắc nhọn —

Một kích xuyên thẳng!

Nhưng —

Không đủ!

Không đủ mạnh.

Không đủ để tạo ra bất cứ vết thương chí mạng nào.

Linh lực quá ít!

Mũi nhánh cây đâm vào thân quái vật, nhưng chỉ để lại một vết xước mờ nhạt trên lớp da khô ráp,như cào nhẹ lên lớp gỗ mục.

Nếu đây chỉ là một quái vật cấp D, đòn này đã có thể kết liễu nó.

Nhưng thứ đang đứng trước mặt hắn —

Là một quái vật cấp A, một cơn ác mộng thật sự.