Chương 7.7

Thanh niên tóc đỏ lẩm bẩm, vẻ mất kiên nhẫn hiện rõ trong giọng điệu:

“Sao còn chưa tới? Nếu cứ chờ mãi thế này, ta buồn ngủ mất.”

Một kẻ khác rùng mình, cảnh giác nhìn quanh, giọng nói lẫn chút run rẩy:

“Ngươi không thấy sợ à? Nhỡ đâu thứ xuất hiện lại là một quỷ vật hung ác, chúng ta có khi chẳng toàn mạng nổi đâu.”

Tên tóc đỏ khẽ nhếch mép, ánh mắt lóe lên tia khinh thường:

“Sợ cái gì? Không phải chúng ta có Vô Tuyết ở đây sao? Hơn nữa, chẳng phải tất cả đều là Thần Dụ Giả à? Đối phó một con quỷ cấp C thôi mà, có gì đáng để hoảng hốt?”

Hắn vẫn chưa hiểu được lời cảnh báo của Tam Chi mang hàm ý gì, càng không hay biết bản thân đang đứng trước hiểm họa khôn lường.

Bên cạnh bọn họ, Vô Tuyết lặng lẽ ngồi yên, mắt khép hờ như đang chợp mắt. Mái tóc bạch kim dưới ánh trăng tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, tựa hồ hòa vào màn đêm tĩnh lặng.

Chỉ là, không ai nhận ra, ánh trăng chiếu xuống đầu hắn dần dần biến đổi — từ sắc bạc trong trẻo trở nên đỏ như máu.

Bầu trời phía trên dần bị bóng tối nuốt chửng,một quầng trăng máu chậm rãi dâng lên giữa bầu trời đêm. Gió rét rít gào, quỷ khí lạnh lẽo từ bốn phương tám hướng bủa vây.

Vô Tuyết đột nhiên mở mắt.

Đôi con ngươi vốn trong suốt như băng lại trở thành một màu đỏ tươi như nhuốm máu, sâu thẳm như vực thẳm vô tận. Giữa gương mặt luôn bình tĩnh không chút cảm xúc, một nụ cười tà mị thoáng hiện lên.

“Cuối cùng thì cũng tới.”

Từ trong con hẻm tối tăm, một bóng đen cao lớn lặng lẽ xuất hiện.

Đó là một sinh vật dị thường.

Thân hình nó cao hơn ba thước, khung xương gầy gò đến mức quái dị, tựa như một nữ nhân mảnh mai bị kéo dài đến mức vặn vẹo. Một mái tóc đen dài chạm đất, khẽ lay động theo từng bước chân nó tiến vào rào tre, tiến gần về phía bọn họ.

Vân Tuyết Thanh lập tức đứng dậy, nhưng ngay khoảnh khắc hắn nhìn rõ khuôn mặt của quỷ vật, đáy lòng hắn cũng lạnh đi vài phần.

Khuôn mặt đó…

Không, phải nói là không có khuôn mặt.

Gương mặt ấy tựa như một lớp vỏ cây sần sùi, cứng ngắc không có sinh khí. Trên mặt không có mắt, chỉ có hai hốc sâu đen kịt như hai cánh cổng dẫn vào hư vô. Miệng nó rộng đến mức có thể nuốt trọn cả đầu người, hàm răng sắc lẻm ẩn hiện dưới lớp da khô cằn, trông tựa như một con mãnh thú há miệng chực chờ nuốt chửng hết thảy.

Phía dưới, cái miệng của nó mở rộng đến mức khó tin, như thể có thể nuốt trọn cả một quả trứng đà điểu.

Tựa như một con mãnh thú đói khát, chuẩn bị cắn nuốt tất cả.

Hơi lạnh bủa vây.

Nhiệt độ xung quanh rớt xuống một cách đáng sợ, lạnh lẽo thấm tận xương tủy, như thể tất cả nhiệt độ đều bị nó hút cạn.

Vô Tuyết hơi nhíu mày, theo bản năng định nâng tay lên chạm vào chuôi kiếm bên hông. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, sắc mặt hắn khẽ biến đổi.

Hắn không thể cử động.