Lúc Thẩm Quỳ tỉnh lại, nghe thấy có người đang nói chuyện khe khẽ. Đại não vừa tỉnh lại ý thức còn hỗn loạn, cô phản ứng chậm chạp một lát, nhận ra đó là giọng của Điền Khả và Quý Tầm.
Sao hai người này lại ở cùng nhau?
Cô mơ màng nghĩ, cố gắng mở mắt ra.
“Ủa, cô ấy tỉnh rồi!”
“A! Hoa Hoa! Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi!”
Còn chưa kịp nhìn rõ xung quanh, Điền Khả đã bổ nhào tới khiến Thẩm Quỳ suýt nữa lại ngất đi.
Điền Khả lao đến trước giường cô, chưa kịp mở miệng đã rơi hai hàng nước mắt: “Hoa Hoa cậu dọa chết mình rồi hu hu hu hu... Mình còn tưởng cậu không bao giờ tỉnh lại nữa hu hu hu hu hu...”
Thẩm Quỳ vốn cảm thấy trạng thái của mình cũng ổn, nhưng nhìn bộ dạng này của cô ấy, nhất thời cũng không chắc chắn nữa.
“... Mình bị sao vậy?” Thẩm Quỳ ngập ngừng hỏi.
“Cậu... cậu... nấc.” Điền Khả cầu cứu nhìn Quý Tầm một cái.
Quý Tầm bất đắc dĩ nói: “Chiếc taxi hai người ngồi không phải đã xảy ra chuyện sao, vốn dĩ hiện trường vụ việc cách hai người mấy chục mét, theo lý thì chắc cũng không sao...”
Nói đến đây, Quý Tầm dừng lại một cách khó nói: “Nhưng mà, vận may của cô khá là tệ, có một mảnh sắt bay đến trước mặt cô.”
Thẩm Quỳ tiếp lời một cách tự nhiên: “Đập tôi ngất đi á?”
Cô vô thức sờ sờ đầu, cũng đâu có bị thương?
“Ờ, không phải.” Quý Tầm lúng túng nói: “Thứ đó không đập trúng người cô, nhưng hình như... làm cô sợ đến ngất đi.”
Thẩm Quỳ: ?
Điền Khả nức nở giải thích: “Bác sĩ nói cậu có thể do căng thẳng tinh thần trong thời gian dài, lại đột nhiên gặp phải kí©h thí©ɧ lớn, nên...”
“Nhưng mà cậu hôn mê lâu quá, đã hai ngày rồi, mình còn tưởng cậu không tỉnh lại được nữa... hu hu...”
Điền Khả bĩu môi sắp khóc nữa, Quý Tầm lập tức thấy đau đầu, vội vàng cắt ngang: “Bác sĩ người ta nói rồi, cô ấy chỉ là quá mệt mỏi! Cơ thể cần nghỉ ngơi! Cho nên mới tạm thời chưa tỉnh! Cô cứ không tin, cứ khăng khăng nói chị em của cô sắp thành người thực vật, nghe cô khóc hai ngày tôi sắp suy nhược thần kinh rồi đây này.”
Thẩm Quỳ vốn còn đang nghiền ngẫm xem hai người này thân thiết từ lúc nào, đột nhiên phản ứng lại: “Khoan đã, hai ngày?”
Quý Tầm nói tỉnh bơ: “Đúng vậy, hai ngày nay chúng tôi sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đêm nào cũng canh chừng cô, nhưng may mắn là luôn bình an vô sự, ngay cả một con muỗi cũng không bay vào được.”
“Nhưng mà, tại sao...” Thẩm Quỳ khó hiểu lẩm bẩm.
Chuyện kỳ lạ lúc ba giờ sáng đã kéo dài hơn nửa tháng, ban đầu Thẩm Quỳ không để tâm, nhưng khi cô có ý thức chủ động quan sát, sự việc đã rõ ràng có xu hướng ngày càng nghiêm trọng.
Nếu nói cái chết của Lữ Đình có thể hiểu là một lời cảnh cáo, vậy thì vụ tai nạn taxi rõ ràng là nhắm vào cô, nếu không phải Thẩm Quỳ xuống xe giữa đường, e rằng giờ này đã nằm trong nhà xác rồi.
Cô vừa nãy còn đang suy tính xem tiếp theo phải đối phó với nguy cơ sinh tử mỗi đêm vào ba giờ sáng như thế nào, vậy mà bây giờ lại đột nhiên nói cho cô biết, trong hai ngày cô hôn mê không có chuyện gì xảy ra?
Tại sao?
Thẩm Quỳ nghĩ một cách vô lý: Lẽ nào thứ này cũng cần phản hồi của người dùng? Thấy cô hôn mê liền dứt khoát ngừng lại hai ngày?
“Mình và Quý Tầm cũng đã thảo luận chuyện này, mình có một giả thuyết thế này, cậu nghe thử xem, cũng không chắc là đúng đâu nhé.” Tâm trạng Điền Khả đã bình tĩnh hơn nhiều, cô ấy cẩn thận quan sát sắc mặt Thẩm Quỳ, thăm dò nói: “Tạm thời không bàn giả thuyết này có hợp lý hay không, chúng ta cứ nói liệu có khả năng nào... Chuyện này cậu càng nghĩ đến, càng chú ý đến, thì sẽ càng ngày càng nghiêm trọng không?”
“Ý gì?” Thẩm Quỳ nhất thời chưa phản ứng kịp.
“Cậu nghĩ xem Hoa Hoa, cậu bắt đầu phát hiện ra thời điểm ba giờ sáng có vấn đề từ lúc nào?”
“Khoảng nửa tháng trước? Ngày cụ thể không nhớ rõ lắm, đại khái là có một buổi tối mình đang ngủ ngon, mèo hoang dưới lầu kêu một tiếng làm mình tỉnh giấc, lúc đó xem giờ đúng ba giờ. Từ đó về sau hầu như mỗi đêm đều có vài sự cố bất ngờ làm mình tỉnh giấc, lần nào cũng là ba giờ sáng.”
Điền Khả khẳng định nói: “Lúc đó cậu không hề để tâm.”
“Đúng, khoảng thời gian đó mình nghỉ phép ở nhà, có lẽ người cũng thả lỏng hơn, không nghĩ ngợi lung tung, đều cho là trùng hợp.”
“Vậy cậu bắt đầu nhận ra chuyện này có thể có vấn đề từ lúc nào?”
“Là... sau khi nhận được áo da?”
Thẩm Quỳ nhớ lại buổi chiều nhận được chiếc áo da, sau nửa tháng liên tục thiếu ngủ cuối cùng cô cũng ngủ được một giấc no nê, đầu óc tỉnh táo liền nhớ lại đủ loại chuyện bất thường trong nửa tháng qua, kết hợp thêm diễn đàn, áo da những vấn đề không thể giải thích này, cuối cùng quyết định hành động đối với tình trạng bất thường “ba giờ sáng”.
Cũng chính vào đêm đó, Lữ Đình bị trượt chân rơi từ tầng thượng xuống và qua đời.
“Cậu thấy đấy, Hoa Hoa, ở đây thực ra có rất nhiều điểm vô lý...”
Điền Khả đắn đo nói: “Mình nhớ cậu từng nói, khoảng thời gian nghỉ phép đó thiếu ngủ, cả người tinh thần rất tệ, vậy thì nếu mỗi đêm đều có yếu tố bất ngờ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu, tại sao cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc ngủ bù vào ban ngày?”
Thẩm Quỳ vô thức phản bác: “Như vậy thì tối không phải sẽ không ngủ được sao?”
“Nhưng chẳng phải cậu chính vì mấy đêm liền không ngủ ngon giấc nên tinh thần mới kém sao?”
“Đó là vì giờ giấc sinh hoạt của mình luôn rất đều đặn...”
“Mình biết cậu sinh hoạt điều độ, mỗi tối 11 giờ lên giường đi ngủ, sáng 7 giờ đúng giờ thức dậy. Mình còn biết cậu từ nhỏ đã thông minh, trí nhớ siêu phàm, hồi học tiểu học cậu chính là "tiểu thám tử" của lớp chúng ta.” Sắc mặt Điền Khả u buồn: “Hoa Hoa, cậu luôn là một người nhạy bén, có óc quan sát tốt, nhưng tại sao trước khi nhận được áo da, cậu lại liên tục nửa tháng trời bỏ qua sự bất thường rõ ràng như vậy?”
Thẩm Quỳ nhất thời không thể phản bác.
Đúng vậy, đây cũng là điểm mà trước đó cô nghĩ mãi không ra.
“Hoa Hoa...” Điền Khả liếʍ liếʍ môi, hạ giọng nói: “Cậu nói xem, có khi nào là do một vài tưởng tượng của cậu đã gây nhiễu nhận thức của cậu không?”
“Không thể nào!”
Thẩm Quỳ lập tức phản bác: “Cái chết của Lữ Đình và vụ tai nạn taxi đều là cậu cùng mình trải qua, lẽ nào những chuyện này là giả sao?”
Điền Khả an ủi: “Hoa Hoa, cậu đừng kích động đã, những chuyện này đúng là không phải giả, nhưng có vài tình huống có thể không giống như cậu tưởng tượng...”
“Là thế này,” Quý Tầm tiếp lời: “Kết quả điều tra vụ án của Lữ Đình đã có rồi, là tự sát, cảnh sát tìm thấy lời trăng trối cô ấy để lại trong điện thoại. Hai ngày cô hôn mê cũng có đồng nghiệp liên lạc với cô, người nhà Lữ Đình quyết định tổ chức tang lễ vào ngày mai, chúng tôi vốn định nếu ngày mai cô vẫn chưa tỉnh, sẽ thay cô đi một chuyến.”
“Tự sát?” Thẩm Quỳ không dám tin lẩm bẩm: “Tại sao? Cô ấy không có lý do...”
“Cô ấy vay một khoản lớn cho bạn trai quen qua mạng, đến hạn không trả nổi, bạn trai cũng bỏ trốn, cô ấy cùng đường nên quyết định tự sát.” Quý Tầm bất đắc dĩ xòe tay: “Bạn trai cô ấy sau đó được xác nhận là một kẻ chuyên PUA, theo tôi thì loại người này đáng bị thiên đao vạn quả, nghe nói nạn nhân nữ hình như không chỉ có một mình Lữ Đình.”
“Ồ đúng rồi.” Quý Tầm bổ sung: “Quan trọng nhất là, căn nhà người bạn trai kia thuê ở ngay tầng trên nhà cô.”
“Cho nên cô ấy mới trùng hợp rơi xuống ngay ngoài cửa sổ nhà tôi.” Thẩm Quỳ đăm chiêu: “Nhưng tại sao lại là ba giờ sáng?”
“Cái này chúng tôi cũng hỏi rồi, lý do khá là khó tin, là vì lần đầu Lữ Đình gặp mặt tên tra nam này là hẹn ở một quán bar tên "Ba giờ sáng em và anh", Lữ Đình cảm thấy ba giờ sáng là thời điểm rất đặc biệt, trong thư tuyệt mệnh của cô ấy cũng ghi rõ điểm này. Đương nhiên, để cho chắc chắn, chúng tôi còn đặc biệt kiểm tra, quán bar này đúng là có tồn tại.”
Đến đây, manh mối về Lữ Đình dường như đã hoàn toàn sáng tỏ.
Mặc dù mọi thứ nghe qua đều có lý có cứ nhưng Thẩm Quỳ luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Cô đè nén nghi hoặc trong lòng, lại hỏi: “Vậy còn chiếc taxi thì sao? Lẽ nào đây cũng là trùng hợp?”
Nghe câu hỏi của Thẩm Quỳ, Điền Khả và Quý Tầm nhìn nhau, trên mặt cả hai đều lộ ra vẻ mặt kỳ quái.